Khai trương vào tháng 6 năm 2019, The Plinth là không gian nghệ thuật đầu tiên trong khu vực đường cao tuyến High Line, giao giữa Đường 30 và Đại lộ 10, với tầm …
tôi đồ thần chết- gã viết kịch hài
bằng mực trắng
đại tài / mà
mọi cái chết đều cái chết dở
Một, hóa giải phần nào những nọc độc văn hóa mà phe thắng trận đã không ngừng bôm vào mạch máu dân tộc qua những nỗ lực “chế tạo lịch sử” với những chất liệu của trá ngụy trong hơn nửa thế kỷ. Thủ phạm chân chính của vụ thảm sát Mậu Thân cần được phô bày, lịch sử cần được viết lại với sự thật do những người trong cuộc tiết lộ và công nhận
Sóng biển vỗ về tóc em
cát lạnh hôn lên môi em
nước mắt ta bà rơi trên xác em
nước mát thiên đàng rơi trên hồn em
Những người gánh bóng ra biển đêm mực xối xả vai mắt biển quê hương kinh hãi sét xé loang quá khứ, hiện tại tương lai rời rời hy vọng đánh cuộc vĩ đại biển gục đầu thấm mưa bọt trắng cắn đôi thân phận
Bày tỏ về nghệ thuật hội hoạ, Đinh Cường cho biết: “Tôi đã vẽ trong mọi hoàn cảnh, nơi chốn. Không biết để làm gì. Có lúc gần như tuyệt vọng, đôi khi thấy mình được cứu rỗi. Và tôi lại tiếp tục vẽ, tiếp tục suy nghiệm”.
Có thể đây là câu chuyện của riêng tôi mà thôi, với người phụ nữ tôi đã gặp trong một ngày này, và, rất có thể, tôi lại gặp trong một ngày khác.
Ngày… Nếu có thói quen viết nhật ký, tôi chưa từng có thói quen viết nhật ký, nhưng giả dụ vậy, tôi sẽ ghi ngày này bằng thứ mực khác
tôi vừa khuyên vừa năn nỉ ngọn gió mùa
quay về chốn cũ
nơi nó đã từng một lần thắt cổ
trước lúc bỏ đi
tôi hôn nàng thơ mộng con tim mọc đôi răng nanh
nàng hôn tôi bạo liệt con chim mọc gai nhọn
tôi nhào nặn nàng hay nàng nhào nặn tôi không thương tiếc trên đùi đời nhau
Seattle là một thành phố của nhiều biên cương, những tuyệt tác về kiến trúc và vô số ánh nhìn. Tôi cảm thấy mình như đi vòng vòng, rồi ở một khúc quanh nào đó bất ngờ khám phá ra một thế giới khác. Có thể Seattle là những hộp lồng vào nhau, hộp nhỏ trong hộp lớn hơn ….
Khi về già, bạn mắc bệnh mất trí nhớ, rồi mất phương hướng, sau đó mất ngôn ngữ. Nếu bạn sống thật lâu, như một ngọn núi, các chuẩn tắc đạo lý do con người đặt ra sẽ mất sau cùng.
Và theo thứ tự như vậy. Trước cửa một tiệm cà phê gần khu vực tưởng niệm sự kiện 911,
Đầu tháng 8 năm nay có vài người bạn quí từ miền Tây sang chơi, tôi mừng/lo hết lớn. Lúc mọi người ở phi trường về, tôi mời đi ăn phở Đại Hàn. Ai cũng …
ở cửa hàng tự chọn, tôi ăn một cái cây có mùi mèo và nhìn qua mái vòm của bệnh viện, những đám mây trắng khổng lồ đang ngưng đọng, như thể một giấc mơ trường kì đã phát đến hình ảnh cuối cùng
Sáng lên một độ
con đường tự cháy
nó bất kể người đi, độ đầy và rỗng của từng mỗi kẻ
một chữ lọt vào Potemkin
khi các vị thần co rúm lại
từ lòng bàn tay tôi nghe thấy tiếng kêu
một mặt trời nhỏ bị giam cầm giữa các mùa
tôi mang bóng dáng nó vào công viên
Ai muốn nói ra nói vào thì cứ nói chứ hắn là tay việt kiều, dù đã rời nước ra đi 40 năm có, nhưng rất thân thiện với nhà nước VN hiện nay, với chế độ. Đều đặn hắn lui tới với quê hương, mang đồng EURO vào VN mỗi khi có dịp. Thỉnh thoảng hắn viết bài càm ràm về những điều chướng mắt nghịch nhĩ với mong muốn xã hội có thể sống tử tế với nhau hơn, chứ hắn không hề có ý nghĩ lật đổ chính quyền nhân dân
8 giờ kém 8 phút sáng ngày 15 tháng Tám.
Đúng giờ G hiệu lệnh lâm chiến đã được phát!
Tình báo thời hậu hiện đại có khác. Không ai có thể là Điệp viên 007 với ai. Không ai bị là phản gián Không không thấy. Tất cả đều là ván bài lật ngửa.
Tọa độ X kinh độ Y vĩ độ Z, từ biển Khánh Hòa nhìn ra.
Thật ra, từ ngày 14 tháng Tám, Hạm đội tàu sân bay Liêu Ninh của Trung từ vùng biển quốc tế đã tiến hẳn vào thềm lục địa của Đại Việt.
phía lề phải chính chuyên
công chức thượng hạng
cuốc xẻng tình nguyện ra vệ hè trồng hoa
rạch kéo mương rãnh
“Pháo hoa, là thuốc súng và tiếng nổ.”-Lời của mẹ.
Đường xá mấy ngày này khang trang. Đủ cờ quạt, băng rôn, biển hiệu. Vỉa hè không một gánh hàng rong. Phố phường sạch sẽ rác rến, với đủ loại công trình treo băng rôn. Đèn treo cao, và được ghép thành biểu ngữ
sắc màu của tự do loang lổ trên vách bức tường
hình ảnh những tên độc tài nhảy múa rất nghệ thuật
cư dân khắp cùng đang nắm tay nhau
những tên đao phủ về già
chối quanh chối quẩn như là trẻ thơ
máu xương đừng nói lơ mơ
lúc tôi theo gã thợ chụp hình chuyên nghiệp
bước ra tiền sảnh
thì con mèo đã cắp nỗi buồn của bà ngoại jenny
phóng ra khỏi cửa sổ
C không thể nào hiểu nổi. Những người già như cha, bị giam cầm gần cả một đời trong cái khối thông tin đầy mâu thuẫn, vẫn tiếp tục nghe và nhìn khá chăm chú. Còn C, những người trẻ như C, nghi ngờ tất thảy. Bởi lẽ, thông tin là thứ nguy hiểm nhất. Chúng có thể dễ dàng chơi trò đánh lạc hướng với một bộ não năng động và sáng suốt ở thời đại này.
Trong ý nghĩ những cơn nồm
Chúng ta dắt díu nhau qua mùa nắng hạn
Bánh xe chồm lóa
Cơn khát bỏng giục giã
qua những biên thùy chó săn, tới những căn hầm u tối. những ưu ngôn cốc. của praha
âm nhạc the beatles
tiếng khóc. tiếng cười
Bình Luận mới