Trong ý nghĩ những cơn nồm
Chúng ta dắt díu nhau qua mùa nắng hạn
Bánh xe chồm lóa
Cơn khát bỏng giục giã
Tất cả ngước lên.chấp chới.vắng
Tru tréo từng đợt gai.tủa nhọn…
Trong ý nghĩ những cơn nồm
Đỏ quạch mầu môi
Khứng chịu những chiếc hôn gió lậm
Và chiều ngắt rời từng vạt trống
Từng lát từng lát rỗng tang
Thủa giao cầm nghìn nghịt sấm hoang…
Trong ý nghĩ những cơn nồm
Tôi bên em chết đắng tờ lụa bạch
Khắc khoải tím
vì đâu!
Nấp sau những câu chuyện bí hiểm
Y đứng như một thỏi sắt không mầu
Và chồm ngước lên.nghìn tia chớp dồn tụ
Y xé toạc khung chiều.thô tháp.úa
Lừng lững trăng lầm lũi
Y nấp sau lưng gió dại
Trườn đôi mắt dẹt hình lục giác
Gáy rực đỏ liếp chiều
không nguôi mộng…
Y ngã xuống
Bóng loang tím khúc bi ca bỏng rộp mùa thu!
Ngày vang lên ánh sáng
Mặt bàn rơi vãi những bụi trăng sót
Cơn cớ gì những chiếc lá cơn cớ gì những hũ vại thìa muỗng cơn cớ gì cuống
cuồng đêm loang thắm….
Giam mình giữa tiếng vang mà nghe mùa đông nhòa vẩy nến
Đêm nhũn giữa làn môi.xa lạ
Chẳng thể nào kể ra chẳng thể nào cô xiết
Sự rỗng không là tang chứng
Sự rỗng không.tôi cầm nắm
Và sao nỡ lòng xóa trắng những cơn mơ?
Tĩnh vật trôi
ngoi ngóp mộng…
Mel. 20/2010