Khai trương vào tháng 6 năm 2019, The Plinth là không gian nghệ thuật đầu tiên trong khu vực đường cao tuyến High Line, giao giữa Đường 30 và Đại lộ 10, với tầm …
nói như giỡn chơi hắn có thể chọn gia đình để sinh ra
hắn phải sanh và lớn lên ở phố Lề Phải
học trường chuyên Nói Dối
đầu nhồi toàn bã đậu
soi gương đầu bóng lưỡng. mày
gió quặp râu xuống cọng mây nhà rồng
còi năm tháng điệu cong cong
như lưng con gái nửa vòng xoay nghiêng
Kết quả trong thực tế, tất cả những gì phát triển trong văn chương của tôi là những ngôi nhà, người dân và ký ức. Tôi không chắc, liệu mình đã đọc Faulkner hay chưa, nhưng tôi biết, lúc đó, chỉ có mỗi kỹ thuật như Faulkner mới có thể giúp tôi viết lại những gì nhìn thấy.
Thế căn nhà của ông nhất định bị trúng bom vào lúc hai giờ rưỡi, một người đàn ông vừa nói vừa nghiêm trọng trề môi dưới. Cái này tôi vẫn thường nghe. Khi quả bom rơi xuống, đồng hồ đứng lại. Đấy là do sức ép
Một ngày cuối tháng 10, năm 2015, tình cờ sau khi đọc bài của nhà văn Phùng Nguyễn trên Facebook về chiến tranh Việt Nam, tôi gặp một nhà thơ Mỹ. Đó là nhà thơ nổi tiếng, thuộc lớp khá trẻ, thế hệ Rita Dove, Mark Doty, Carolyn Forché, Kay Ryan, Li- Young Lee, tôi ngưỡng mộ đã lâu
nhìn cái bóng mình
nằm ngửa mặt trong ánh sáng
có thể chiêm nghiệm đến sự hận thù vĩ đại
ánh nhìn tôi cắt giấc mơ chia thành hai nửa
Lõi tuyết rách vỏ
kiểm tra thiên thanh
kiếu biệt lau trúc
rơi lầu rêu, đá giếng
Chữ viết, cũng như những mũi kim chích trên da thịt, những ngọn chông trên đầu gối quỳ, là đề tái ám ảnh không những Mona Hatoum mà còn nhiều nghệ sĩ Trung Đông khác.
, nàng chỉ vẽ độc nhất một loại hình hài kì ảo của loài bướm. Tài năng của nàng không hẳn chỉ là vẽ bướm. Vài lần, tôi phát hiện ra một hình nhân đủ đầy mắt mũi, tay chân phía sau đôi cánh. Đôi cánh bay lên, hình hài bay lên. Con Ngài bay lên.
móng tay cứ mọc dài ra
tứ chi ngoằn ngoèo như con hoẵng
rừng sâu xuyên gáy trang sách cổ
mùn gỗ bập bùng
Chổng mông nằm thức quạnh hiu
Khép mông giũ sổ cuối chiều phôi pha
Chổng mông buồn kiếp đàn bà
Khép mông đau gã tài hoa chết bằm
Nhớ, hòn đảo nhân tạo nhỏ bé với chiều rộng vỏn vẹn có 400 m, chiều dài 5.000 m mang tên Gạc Ma đó chỉ cách Sài Thành 830 km, cách Manila 890 km, cách eo biển Malacca khoảng 1500 km. Chỉ cần với đường băng 2 km trên Gạc Ma là các phi cơ nói trên của Trung có thể tác chiến đến tận Malacca.
Chúng ta, đã cùng các thi nhân trãi qua một cuộc du hành của nội tâm với quá nhiều cung bậc và đa hình vạn biến, không gò ép theo một quy luật hay mô hình nào nhất định. Và chúng ta nhấm nháp nhiều thứ rượu được chưng cất theo từng cách kiểu, cá tính và phẩm cách riêng biệt khác nhau, liều lượng cũng như nồng độ, sắc mầu biến hiện khôn lường…
Và, cũng giống như nhà thơ Nguyễn Tôn Nhan, tôi rất mong sẽ được đọc thơ Nguyễn Lương Vỵ nhiều hơn nữa, vì thơ Nguyễn Lương Vỵ “Chỉ thấy Tính-Linh, phải đâu là chữ!… nó chính là TÍNH-LINH của chúng ta, dù chỉ là loại Tính-Linh đầy những máu.”
Đêm qua tỉnh một giấc mơ
Nghe chim cu gật trên gờ mái nâu
Tự nhiên nghĩ ngợi đâu đâu
Hình như có tiếng Thị Mầu thuở xưa
Bắn!
Lệnh đã truyền
Loạt đạn rời nòng
Như tràng cuồng tiếu của yêu ma
Vọng lên từ địa ngục…
một nhiệt đới đã bỏ trốn
để lại mùa xuân tơ nõn
đang chết trôi trong thau nước mưa tinh khiết vẩn đục ta bà
như dòng nước mắt
Có ai đó nói “Người nghèo, đau khổ vì sự thừa mứa của kẻ khác nhiều hơn là sự nghèo khổ của chính họ….” và cây thánh giá của những người thân yêu, mà mình không thể vác thế, nặng bội phần so với thánh giá của mình…
biết buồn tự thuở Eden
chập chùng nguyên tội qua đêm nhớ người
con hoàng dương vắng cuộc chơi
cho nhau một nửa thiên đường
một nửa còn lại chỉ . . . mường tượng thôi!
giống như hồi nhỏ bồi hồi
xem phim cúp điện . . . rã rời nôn nao!
Chẳng có vách núi
ta đi xuyên qua vòng xoáy bức tường
nghiêng ngả hàng dương
bóng đen đốt cháy mặt trời ngâm rượu
Trong phần Giới Thiệu trên cho quyển Đoàn Trai Áo Kẽm, chúng ta có thể thấy nhận xét và so sánh nổi bật được lập đi lập lại nhiều lần của Larry Heinemann là “cuộc chiến Nga-A Phú Hãn rập khuôn cuộc chiến Mỹ-Việt Nam”. Nhiều bình luận gia thế giới cũng có cùng quan điểm với Heinemann.
Cứ thế, từng người trên xe hoặc đi đâu mất, hoặc bỏ mạng giữa đường. Chỗ ngồi trên xe ngày một trống. Tôi luôn im lặng và không mấy khi nói nhiều với những người đi cùng. Còn họ thì nói rất nhiều.
“Có biết xe đi đâu không?” – Một người nói thế.
bài thơ về đám đông
được quất trên lưng chú ngựa già
bên suối nguồn dấu vết ẩn náu của mặt trời
được tìm thấy bởi những người gác lửa
trời dallas. chiều nay
mặt trời thắt cổ
những con chim đen
đeo đầy trên đường dây điện
tôi cúi hôn ánh mặt trời tận hiến
núi điệp điệp dưỡng ấm núm son cổ điển
tôi lần theo đường cong của sông chảy ra biển
tan vào nàng
Bình Luận mới