Bài thuộc thể loại: Thơ
Thơ Lê An Thế
aha, hòa bình thế giới
sàigòn sẽ không cần dân chủ
hoặc mang tên cũ
nay đọc là
thành phố
Lê
Chí Minh
Hồi đó & bây giờ
iữa đêm, trời lạnh lắm, nguyên
một đám Mỹ đen vẫn tụ
tập dưới góc đường, xéo xéo
phía cửa sổ phòng tôi, lạ!
bao giờ họ cũng nhốn nháo,
ầm ĩ; chả tài nào dỗ
được giấc ngủ, tôi nhoài người…
Chân Ái
Chân ái. Có bình thường không
có quan trọng, có thiết thực không?
Thế giới sẽ nhận được gì từ hai người
chỉ tồn tại trong một thế giới của riêng họ?
đồng tính
Sắp xếp một đời dậy thì kết xù một lần cảm giác ai dám mua tầng sinh môn với giá [ ] usd, miễn trả giá, liên hệ mobi để biết thêm chi tiết cụ thể hoặc có thể trao đổi bằng sách nếu không đủ tiền, gồm : biểu thuế 2006, kỹ năng quản lý tài chính, tín dụng và quy đổi vật giá, …
Nghe bác Thành dọn nhà
Bác Thành cán bộ cấp cao,
quần xanh, áo trắng, khác nào thường dân,
nhưng theo sau, mấy quân nhân,
A-ka lủng lẳng trên thân, không đùa…
thơ như hơi thở
ục bát gieo vần không cần chữ
ca dao không văn tự bút nghiên
lục bát trong hơi mẹ ru mẹ thở
ca dao trong câu nói của em
thơ giữa đất trời
dù bóng đen hay ánh sáng
ngày 13 khuyết
Sau bữa ăn đặc cách
tôi giật lấy chiếc chìa khóa phòng khách sạn
dấu mặt thấm đẫm phía sau tia nhìn đắc thắng
từ phản đối hoảng loạn đến tán thành hân hoan
Ngó Sen
Đã giữa đông, nói đi
em, sao cứ dõi ánh
mắt đăm đăm mọi ngày,
như thế sẽ khiến lời
lẽ tôi thảm đạm, mùa
này, trời đất! hơi bị
hứng tình (ai hay ai
biết.) giá tụi mình kiểu
thơ Chu Vương Miện
cây cầu kè có lần em qua đó
giòng kinh làng vẫn chẩy quẩn nhà anh
thuyền tam bản thường cột gần đầu ngõ
mười mấy năm tuổi thơ đó để dành
Travel
my name is yellow snow can be jay-blue whitist
you once lived the most agile courtesan
in Nguyen Du’s Kieu
oracles and burned fake money
on your grave
books and city gates
Mưa Chọn Mây, Nắng Lựa Trời Xanh Biếc: Tuy Nhiên!
Ta về đây đứng bên bờ sông lạnh*
Soi mắt trong giữa vùng nước đục ngàu
Rác rưới trôi lều bều mang vết dấu
Của dứt đi, những ân nghĩa bỏ…….. quên,
Những lỡ hẹn chẳng bao giờ lại đến
Tôi Vẫn Vươn Lên
Anh có thể ghi chuyện tôi trong lịch sử
Với những lừa dối cay đắng xuyên tạc
Anh có thể giẫm đạp tôi vào lòng đất
Nhưng vậy rồi, như bụi đất, tôi vươn.
Có phải tôi xấc ngược làm anh bực?
Tại sao anh bị ảm đạm vây quanh?
Vì tôi cất bước như mình có kho dầu
Đang bơm lên ngay tại phòng khách tôi.
Lão già
Ai mà chẳng có lúc về già.
Lão cũng thế. Và vì lão đã
già lắm nên những người xung quanh
gọi lão là lão già. Đấy là
một lão già mà thoạt nhìn chẳng
có gì khác với những lão già
khác. Nghĩa là mặt mũi cũng nhăn
nheo, da dẻ cũng cóc cáy, chân
thơ Lucille Clifton
khi tôi nhìn cô
được bọc lại như rác
ngồi đó, vây quanh bởi mùi hôi
của vỏ khoai tây quá cũ
hoặc
khi tôi nhìn cô
trong đôi giày của ông già cô
với ngón út cắt đi
ngồi đó, chờ trí óc cô
như chờ hàng chợ tuần sau
Nghiệp Dĩ
Cánh cửa khép hờ
khoá chặt thinh không tĩnh lặng
gấp gáp tiếng côn trùng gọi nắng
Tỉ mẩn tỉa gọt bức tượng
người đàn bà từng mặn nồng
hát câm bài hát cũ
với một người nín câm
After Night Told, 2006 is Dead
Nước biển tràn vào loài người từ lâu
Đứa bé lúc chào đời đã biết khóc
Tôi chạy 150 miles vào sa mạc
Để chặn những giờ cuối cùng của 2006
Uống một ly rượu cocktail quen thuộc ở một bar lúc nào cũng xa lạ
Tôi lái xe theo những vì sao
90 miles một giờ
Trái Đất Không Là Nơi Nương Náu Của Chúng Ta
Trái đất không là nơi nương náu của chúng ta
tôi nhìn thấy được điều này trong vừng thái dương trốn chạy
và thấy trong con diệc, mặt trời với ánh nhìn hồ nghi tương tự
khập khiễng từ vùng thung lũng lau sậy
và một khi những tia nắng cuối cùng tắt lịm
niềm lạnh lẽo tràn sang từ cánh đồng cỏ lún mềm
Hoa hồng của thời gian
khi người gác cổng lịm vào giấc ngủ sâu
em quay trở lại cùng với gió mưa cuồng bạo
già héo đi trong vòng tay ôm là
hoa hồng [của] thời gian
khi đường chim [bay] giới định khung trời
em ngoái lại trông chiều nhá nhem
hiện nổi lên trong tiêu vong là
hoa hồng của thời gian
Những Mẩu Truyện Tiếu Lâm Mẹ Quên Kể Cho Tôi
The following joke was told to me by Vietnamese about Americans:
On a flight from Saigon to Los Angeles, an American sat beside a Vietnamese. American asked Vietnamese, “What kind of “ese” are you?
“Excuse me?”
“What kind of “ese” are you?”
mùa ăn ong / xương & màu lá / ngọc tháng tám
mùa ong lỡ người về theo con nắng
treo cành mơ ong nhớ điệu chào xưa
qua sông ướt trái chìm bờ mắt mỏi
cuối mùa reo tay với lá lưa thưa
2 Cô Gái Làm Thơ
Thầy tỳ-kheo thả hàng nước mắt
Một nửa trôi vào mùa thu
Một nửa trôi vào mùa hạ
Mùa xuân đang chơi trò cút bắt.
Hai cô gái làm thơ bên ly chè 4 màu
Màu son tím ngắt
Melbourne nắng chói chang
Gã làm thơ trên mái tóc
Sáu mươi.
Quên
Khi em ra đi …
Em để lại thỏi son hồng nhạt trên bàn trang điểm,
chắc em đã ghét màu phai tàn tựa cuộc tình đôi ta.
Em quên mang theo chiếc áo choàng anh mua tặng năm ngoái
mỏng quá! Không đủ che đời em, phải thế không?
thời gian nhiễu loạn
wo o’clock
in the afternoon
the email alert, sounding in mock
for today only
time is on sale
the day is only half finished,
just a half filled tale
viên thuốc 48 tiếng
chắn chắn không phải là sự tình cờ
hay ngẫu nhiên
mà buồng trứng
hốt hoảng chạy trốn sự
xâm nhập
THƠ NGUYỄN TRỌNG TẠO
vẽ tôi mực rượu giấy trời
nửa say nửa tỉnh nửa cười nửa đau
vẽ tôi thơ viết nửa câu
nửa câu ma quỷ đêm sâu gọi về
vẽ tôi thấy đẹp là mê
thấy ghen là sợ thấy quê là nhà
…
Virginia Hamilton Adair / Lâm Thị Mỹ Dạ
Mến gửi đến Da Màu ba bài thơ dịch đầu năm. Tháng Giêng, đến sau Noel, làm mọi người nghĩ đến Chúa Hài Đồng như một đứa bé trai nghịch ngợm, khó biết trước sẽ làm gì, hay thử thách người mẹ. Tháng Giêng cũng được coi như trung điểm giữa tàn lụi v&agr…
sợi dây
Chúng ta chật vật
đòi níu kéo đời nhau bằng sợi dây fiber optic
ngôn ngữ tất bật
chạy từ bên này sang bên đấy
chỉ trong vòng một giây
…
thơ Lê An Thế
Đi dự buổi tưởng niệm Thanh Tâm Tuyền tôi mới biết nhiều thêm về ông
Nhưng tôi thấy mình may mắn hơn nhiều người có mặt
Tôi có quyền im lặng
Đọc thơ ông như đọc ở tuổi hai mươi
Nửa thế kỷ qua mà vẫn ở lại đến bây giờ
Như đêm nay
Bức tường này
Quyển sách này
Căn phòng này
…

Bình Luận mới