Bài thuộc thể loại: Thơ
Đâu đó có phải là con?
nhớ rõ ngày bồng con ra đầu ngõ
một chú bướm vàng hút tia nhìn của con
lá bàng vàng chưa rụng
mà đã rụng một trái bàng non
và mẹ bảo con như giấc mơ thoảng
qua đời mẹ một giấc mơ buồn
…
Nigeria năm 1999
hôm nay ngày sáu tháng sáu
trong năm chúa chúng ta
một ngàn chín trăm chín mươi chín
một em bé ra đời lúc sáu giờ chiều
cân nặng – ba cục đá
chiều cao – ba bộ
màu da – đen hơi trắng
BACK TO NORMAL
đứng bên gốc cây
tùng đã hơn hai
trăm năm sống trong
japan tea gar-
den giở bài thơ
đại khái nói về
tử& sinh của ông
nhất hạnh tôi nhủ-
Uống Rượu ở Quán Bar Sân Bay
Chúng ta chọn rượu đỏ, y như để
Làm sống lại ký ức của những nụ hôn hôm qua
Vết cắn tình nhân, máu loang trên đôi môi
Buổi đọc ♦ trích: Sango
Tôi lại đang làm chuyện đó —
đọc cho cha tôi nghe những bài thơ mới
trong một giọng thiếu niên
đắm mộng.
Thơ Thân Trọng Cẩm Vân
Cây xanh hoa tím tượng đen trắng
Cô gái dép trắng áo xanh chàm
Rượu đỏ, nước cam, màu ân ái
Hạnh phúc, buồn tủi hay ngỡ ngàng?
Cái đẹp, sức sống, hay suy tưởng
Đam mê, trăn trở sáng ban đầu
Một Bi Khúc Phi Châu
Chúng ta là những phép thần diệu Thượng Đế đã sáng tạo
Để nếm thử trái đắng của Thời Gian.
Chúng ta thật quý giá.
Và một ngày nào đó những sự chịu đựng của ta
Sẽ hiện thành những kỳ quan của địa cầu.
Cuối Năm với Saddam
Sáng hôm nay – trời Cali
xanh lồng lộng
Xem Ti vi
Thấy một người
bị thắt họng
Saddam Hussein!
Nếu
Nếu có thể làm theo ý mình chàng họa sĩ chắc sẽ
đổi những màu sắc của bầu trời và làm nó xanh
vào ban đêm
Nếu có thể làm theo ý mình nàng ca sĩ chắc sẽ
đổi giai điệu của bài ca buồn và làm những nỗi sợ
thành lạc hậu
khi bỏ về từ một nỗi gian nan
cũng có lúc trong lòng kia bối rối
muốn quên em như một lỡ lầm buồn
muốn trả thù vô số nụ hôn ngon
cho tất cả những người không quen biết
Lá thư từ Nhà Tù Trung Ương Pretoria
Chuông thức tôi dậy lúc 6 giờ trong sớm xuân nhợt nhạt
với tiếng lục đục quen thuộc của ruột vòng vèo
theo những hành lang u ám đầy hơi người. Mắt tôi
đón mừng ánh sáng dấy loạn từ những nơi xa.
sa thạch
Nếu cuộc đời khắc nghiệt là những con mắt mèo dưới dáy biển cạn
trút phủ lên hang động an toàn của chúng ta
giông tố hổ phách
bão táp cẩm thạch
Kẻ cho vay nặng lãi của Phương Tây
Hắn tới nhà tôi,
Than phiền
Về khách hàng ngày một ít:
Một thợ chạm quan tài;
Than phiền
Về số bán tệ.
Thơ 5 chữ
cây càng ngày càng cỗi
gừng càng ngày càng già
trước mặt là vực thẳm
sau lưng là nhà pha
bên phải đồi lông chó
em gái mới / em trả lại
em trở lại nắng mở mùa lá rũ
như một lần lên gió giữa ngập ngừng
con nước mặn đậu cành chim ngơ ngác
nét bình thường cũng luyến tiếc nỗi im
con đê cũ có bao giờ hỏi nhỏ
tóc buồn tháng ngày nhớ nắng đi xa
vàng thêm tuổi em có còn mệt mỏi
chờ dòng sông qua hái chút hình hài
Người tôi đã giết
Nếu bọn tôi gặp nhau trên đồng cỏ
Ðược nuôi bởi những ngọn phi tiêu luân chuyển của bầu trời
Bọn tôi chắc đã trầm trồ trước dáng đi của cây
Thọc những cánh tay lên trời.
Hãy để họ chọn đường
Họ chọn những con đường
những kẻ nghĩ có đường mà chọn
Họ làm biểu ngữ và thả lên bồng bềnh
nước cộng hoà sắp tới của chúng ta.
Nghẹn
Tôi không thể nói với mẹ, vì người sẽ mất ăn mất ngủ
(thằng con lớn tồng ngồng vẫn còn mơ mộng viễn vông).
Tôi không thể nói với vợ vì sẽ lạị cãi cọ và đêm sẽ lanh và dài đăng đẳng.
Tôi không thể nói với người bạn hồn, vì nàng đã có chồng xa lắc xa lơ.
Tôi cũng không thể nói với em, người bạn …
Đi tìm nguồn cội
Ta sẽ phải dùng mỡ thú vật
và đừng bận tâm tới mỹ phẩm này nọ
ta sẽ phải đổ máu
chỉ để giữ liên hệ với tổ tiên
Superbowl
Sáng nay người ta loan tin Saddam Hussein đã bị treo cổ
và Julia Roberts đang có bầu đứa con thứ 3.
Người ta loan tin Bush đang nghỉ hè mùa đông ở trang trại Crawford, Texas.
Không Gian Bất Cập
Hết lý do
để nạp cho đầy tri thức
tàng trữ/chuẩn bị vào việc
biện hộ mọi lung tung/mâu thuẫn
của thế giới sôi sục/điên động.
‘Không!’ anh nói
Tước mất mọi điểm mốc, dính vào mũi đất tàn tạ,
Sóng lớn tìm cách nghiền nát sọ anh,
Ðể rửa trôi ý chí đen của nòi giống anh
Trong sóng triều, trở về những thế kỷ buôn thịt
Nhầy nhụa mật ngoài tầm lang thang bãi biển, ngoài tầm
Những chuyến cứu nạn nhưng – không, anh nói
thơ Lê Đình Nhất Lang
Hai cánh cổng rồi cũng mở ra
dù tôi không nhớ đã đánh gì vào máy.
Những ngón tay dường như đã quen
tự tìm nút nhấn.
Một Người Đàn Bà Bolsa Ở New York / A Bolsa Woman in New York
tôi đi về miền đông bắc
ngược hướng những đàn ngỗng mặt đen
nơi nắng ấm đang đi trốn
niềm cô độc của những xa lộ Cali
và lời phán quyết của tài tử Hollywood.
Homoerotic Poem
Chàng không còn ở đây chàng đã quá xa
Đời sống lại bắt đầu bẳng tiếng động
Ngày vỡ ra vô cùng tẻ nhạt
Tái mét con đường trần trụi trong mưa.

Bình Luận mới