Bài thuộc thể loại: Sáng Tác
Những Đôi Giầy Đi Cả Đời Tôi
Tôi cho giầy những người ăn mày ở tại địa phương mình. Tôi thường cố tình để quên một chiếc mỗi khi đi thăm nhà ai đó nhưng không có kết quả, họ thường mang trả lại
Người Lùn- The Dwarves
Chẳng biết xấu hổ là gì, bọn họ lợi dụng thân hình nhỏ bé của mình để lẻn lên đứng trước những người khác đang chờ đến phiên của mình. Cả hai tiến vào cửa hàng và đi thẳng vào quầy, tảng lờ tất cả mọi khách hàng khác còn đang kiên nhẫn chờ đợi …
Người phụ nữ nhỏ nhất thế gian
Không bị ăn thịt là thứ cảm giác tuyệt vời nhất. Không bị ăn thịt là mục tiêu bí mật của cả cuộc đời. Trong khi nàng chưa bị ăn thịt, tiếng cười man dại của nàng, tinh tế như niềm vui, khiến nhà thám hiểm hoang mang
kẻ lạ trên thiên đường- chương 7&8
Sáng nay khi soi gương, tôi thấy tôi là thật nhưng hóa ra là ảo. Tôi nhìn tôi trong gương khi chải tóc, bôi kem, cạo râu… Tóm lại, tôi làm tôi dễ nhìn hơn, tuyệt nhiên tôi chẳng thể thò tay vào gương làm hay sửa được gì thằng tôi cả.
Cà phê Hàng Hành
bên kia địa cầu đã được đánh số. Định mệnh trồng lại bằng các ngôi sao định sẵn. Người ta làm lại giấc mơ, nỗi buồn xưa rồi cũng được dỡ bỏ. Họ ném nó như ném đá, trút nó như trút giận mỗi khi ra khỏi nhà.
chợ chiều * động cơ * chính trị * thông báo
thành phố đã bị thương
kẽm gai cào nát mặt
thảo khấu đứng chật đường
lương dân không tấc sắt
Là thái độ…
nhỏ nhen, nấp đàng sau cố chấp
chõ mỏ
thói nọ, bốn mươi năm còn lấp ló
nói sao cái khó giăng mắc
Đầu Hàng
Đọc và viết, như những kỹ năng khác, đến với tâm trí ta một cách từ tốn, lần hồi, từng mẩu, từng miếng. Nhưng đối với tôi, một học trò mà Anh ngữ là ngôn ngữ thứ hai, tới từ một gia đình làm nông, thất học, một gia đình mà việc đọc là một trò xa hoa với những nông dân, hay tệ hơn thế
Những cái máy trong nhà
Anh bảo cưới tôi vì yêu thương chứ không phải để lấy tôi về dọn dẹp nhà cửa. Tôi ở đây vài năm rồi, tôi không thấy cái gì là của tôi cả, kể cả cái giường tôi ngủ hàng ngày ở đó, cái bếp tôi nấu ăn cho cả hai chúng tôi. Tôi không thích những việc dọn dẹp
Tin Tưởng * Chiều Muộn
Những con mắt châm biếm, nghi kỵ
Đầy vẻ mòn mỏi, chờ đợi điều gì?
Rải dọc trên phố đi bộ Nguyễn Huệ
Giấu kín qua từng khung cửa sổ im ỉm
kẻ lạ trên thiên đường
Cái tên Lê Đăng Trường, chủ bút kiêm chủ nhiệm nằm rõ ràng, oai vệ ở trang đầu. Tờ báo đủ nuôi sống tôi ngày qua ngày. May mà tiền mướn nhà rẻ, Thành lại tử tế cho tôi sử dụng garage để làm tòa soạn với điều kiện tôi phải in hình lá cờ vàng ba sọc đỏ ở đầu trang báo. Với tôi, đó là chuyện nhỏ. Thỉnh thoảng tôi đăng mấy bài viết hoặc thơ ca tụng đời lính tráng để tặng riêng Thành
người lính trở về
Khi hoàn thành kiệt tác của mình
bắn điên loạn, ăn mừng chiến thắng
chôn những xác người rồi nhận lệnh
trở về nhà theo thứ tự xếp hàng.
trò chuyện với Tài
Cơn mê nổi mụn. Hiện hữu nhỏ dần bên kia giới tuyến. Con diều rẻ quạt đậu vào hoàng hôn. Mù.
Giấc mơ mẹ sáng choang. Giấc mơ con lờ mờ sáng. Mùa hè của ai đây tung tẩy. Gió đôi chân trên thuyền chài tiễn đưa.
miền cao * nhìn xuyên * biên sắc
sợi dây rẽ quành thửa xuống
ruộng bằm nương dâu
tôi vẫn thắc mắc một điều
không hiểu sao rơm rạ chết hoang liêu
giữa một cánh đồng lúa thẫm
lá rơi phi-bóng lá
cậu bé đợi giữa nhánh sông
trắng hoài niệm
chờ kỳ tích sanh ra cậu
người đàn ông chạy trốn
người đàn bà thầm vỡ
lá rơi phi-bóng lá
người mù tự do
tiếng mặt trời đi qua lặng lẽ
dòng sông đục ngầu đi qua lặng lẽ
con đường đầy vết thương đi qua lặng lẽ
mặt trăng như con ngươi bầm máu đi qua lặng lẽ
đồng tiền đi qua lặng lẽ
mồ hôi và nước mắt đi qua lặng lẽ
cành đồng trống rỗng mùa gặt đi qua lặng lẽ
kính chiếu hậu * lên chùa đọc thơ
tôi nhìn thấy những chuyển động đung đưa
trong không gian
trên bầu trời đầy mây trắng đục của mùa mưa tháng 6
những bánh xe toé đầy nước vây quanh
con đường như khóc
như sóng
như những nỗi buồn in dấu bên trong
không hiện ra bao giờ
Neva
Vì người chẳng về được
nên tôi tới
vì người chẳng về được khi sống
nên sông này
vì người chẳng về được giờ tim nói, mình dừng đây nghe
So I arrive
Because you could not return while alive
So I face this river
Because you could not return when your heart spoke, I stop and listen
chả lẽ lại hồng hoang?
nhiều người thấy lom khom
bước ra
từ họng cá hô há miệng
la liệt chết
tôi dắt tôi lần lựa
bước ra
qua hai hàm răng cá bắt đầu tan vụn
tôi dắt tôi. tâm trạng như kẻ phi tang
kẻ lạ trên thiên đường- chương 3&4
Còn thằng Lộc ra đi mang theo cả con người tôi. Giờ tôi chẳng biết tôi là ai? Thằng Lộc là tôi hay là thằng Lộc? Làm sao nó ra khỏi nước Mỹ mà người Mỹ không nhận ra nó? Tôi hơn nó nhiều tuổi chứ ít ỏi gì. Nó to cao, trắng trẻo. Tôi gầy gò, xanh xao.
Chuyện Ma
Đây là một chuyện xảy ra thật, do tôi mắt thấy tai nghe vì tôi là nhân vật chính trong cuộc.
Hồi lúc đó tôi đâu khoảng 10 tuổi. Nhà tôi ở Sài Gòn
thư gửi bạn (huy tưởng)
Gởi anh thêm mấy chữ sau câu chuyện Đỗ Toàn của chúng ta. Paris đôi bữa nay qua màn hình như đang ngập dần trong nước sông Seine. Nhớ Paris đêm nào cuối tháng 5 năm 2000, đêm cũng là tầm tã
giản thiểu/minimalist
Có ra đi, có chẳng thèm tới
bạn bên trời là bạn cơi mây
giản thiểu buổi thơ, người chẳng thiết rượu
câu hài ngựa tải nhoẻn cỏ [đủ để] gây men
Because we leave, we arrive, like it or not
Friends from a distance are folks knocking at my door of bursting clouds
Keep the reading to the necessary list of three, but then found out someone
chân trời có đủ thứ của con nít
Chân trời có đủ thứ của con nít
có hẳn mùa thu bánh mì thịt
trong chỗ bản tin vịt cỡ mùa xuân.
annam@ chú giải
cúi
xuống 90 triệu
người phẳng
một mặt sàn lưng
ghế chồng lên ngự
tọa
treo quảng cáo “muôn năm”
Biển xa
Sẽ không còn những ầm ào
gọi nhau buổi chiều buông
sẽ không còn những róc rách
vỗ về đêm thâu
và sẽ không còn
vành môi liếm mặn trên da thịt sóng sánh mạn thuyền câu
rồi đâu lại vào đấy!
Thẩm thấu tận cùng ngõ ngách tăm tối tư tưởng lũ cừu…
(Những gã đồ tể căm hận nhìn gã bằng đôi mắt vằn máu
Và dĩ nhiên bề ngoài án ngự trên bờ môi ăn bẩn là nụ cười sống sượng như hòn vôi nung dở
Dăm ba kẻ não phẳng xuýt xoa: hắn đóng kịch thật tài!)
bạch hóa đồng xuân * ảo ảo
tôi bay lãng đãng như trăng
trăng màu bạt tuỵ
tôi sống ngu ngơ như nước
nước tan chảy về đâu
tôi thở an vi như cá
cá trồi đầu chết kinh mang

Bình Luận mới