Trang chính » Dịch Thuật, Sáng Tác, Sang Việt ngữ, Truyện ngắn, Văn Chương Nam Mỹ Email bài này

Những Đôi Giầy Đi Cả Đời Tôi


♦ Chuyển ngữ:
0 bình luận ♦ 5.07.2016

Guadalupe_Dueñas,_en_la_contraportada_de_No_moriré_del_todo

 

 

 

LTS: Guadalupe Dueñas (1920-2002) chào đời tại Guadalajara, Mexico. Tuyển tập truyện ngắn Tiene la noche un árbol do Fondo de Cultura Económica xuất bản năm 1958 đem lại giải thưởng José María Vigil năm 1959. Bà được tài trợ từ Centro Mexicano de Escritores để viết cuốn Máscara para un ídolo năm 1959 . Các truyện ngắn của Guadalupe Dueñas được dịch và giới thiệu trong nhiều tuyển tập tiếng Tây Ban Nha, Đức, và Anh ngữ.

 

 

 

 

Mọi việc trở nên tệ hại khi cơ sở làm giầy của cha tôi bị phá sản.

Lẽ ra, bằng cách này hay cách khác, chúng tôi vẫn có thể sống ổn thỏa nếu như cha tôi không nẩy ra cái ý tưởng sáng suốt là lựa ra những đôi giầy đủ cỡ cho cả nhà, để mỗi người có đủ giầy dùng cho tới chết. Tính xem nào, nếu tôi mang giầy số 19 khi tôi mười hai tuổi, tôi sẽ cần số 23 khi lên hai mươi, và sau khi mọi thứ đã được tính toán đâu ra đó, tôi sẽ có đủ giầy để đi suốt đời.

Những đôi giầy cho cả đời tôi nằm trong hộp xếp chồng lên nhau ở mọi góc buồng, từng chồng quan tài nhỏ vươn chất ngất tới trời luôn. Tôi có rất nhiều thời giờ vào buổi tối để ngắm nghía những thứ xích xiềng sẽ bỏ tù vĩnh viễn đôi chân bất hạnh của mình.

Đôi khi tiện tay, tôi rút bừa ra một hộp, cố tránh không làm cái tháp Babel của tôi xụp đổ. Bạn có thể hình dung tôi thất vọng thế nào khi thấy một đôi dép quái gở, cứng như sắt, trông tưởng là kiểu giầy của đàn bà nhưng lại là cho đàn ông và những đôi kiểu giầy giống đàn ông thì lại cho đàn bà. Mầu sắc lấp lánh một cách kinh dị của nó là giọt nước cuối cùng làm tràn ly. Trong một cái hộp khác tôi tìm thấy một đôi giầy ủng có triển vọng làm bằng da dê, nhưng thật ra bằng vải với những hàng nút đính hai bên, màu trắng, lâu lâu có mấy chấm đen và dây giầy dài cả thước. Chẳng có một đôi nào trông cho ra hồn. Chúng, những đôi ủng đi trận, đế bằng sắt, là hầm mộ của những đôi chân tuyệt vọng.

Tôi ganh tị với người Ấn và những đứa trẻ đi chân đất và mơ mình được một cái xe vận tải cán lên để cho cha tôi phải ăn năn hối lỗi.

May mắn sao chân tôi không tăng trưởng thêm chút nào và thế là tôi cứ đi đôi lãn hài đỏ với những bước thận trọng để kéo dài tuổi thọ của nó..

Weird_Shoe_Designs_By_Kobi_Levy_07

 

Thanh toán những đôi giầy màu vàng nhọn mũi, những đôi dép và những đôi ủng nhỏ khôi hài; xé đứt những giải nơ lụa, nhúng trong nước bẩn để làm hư lớp kem đánh bóng, cắt xém nham nhở những quai nẹp giầy và những đôi dép đi trong nhà, không để lại một đôi nào cho nó xiết vào chân tôi – những điều này đã là nỗi ám ảnh nặng nề áp đảo đời sống tôi.

Để thực hành công việc của mình tôi chuẩn bị dụng cụ thích hợp như: Kéo, dao, giấy nhám, đá mài và vài cái đục nhọn loại tốt.

Tôi đi giầy bằng cả hai tay lẫn hai chân và không ngủ để cứ thế tiếp tục đi kiểu này qua hành lang đến khu vườn trải sỏi. Tôi trình diện mỗi tuần hai đôi giầy mới. Mấy người bạn của tôi được hưởng một số lớn vào những ngày lễ các Thánh hay sinh nhật họ. Tôi cho giầy những người ăn mày ở tại địa phương mình. Tôi thường cố tình để quên một chiếc mỗi khi đi thăm nhà ai đó nhưng không có kết quả, họ thường mang trả lại chiếc giầy vô chủ và thế là tôi bị phạt. Tốt hơn hết là nên để quên những đôi giầy mới nhất có thể vừa chân mấy đứa trẻ của họ.

Tôi rất bực bội với những đôi giầy khâu đằng sau gót, nên một số lớn tôi cho tan nát dưới những bánh xe trong thành phố. Tôi còn thu thập những miếng kẹo cao su ở khắp mấy cái bàn giấy, chúng rất dễ bám vào giầy sa tanh hay các loại giầy bóng.

Nhưng nó chơi lại tôi nhiều cú. Đôi khi tôi đi bộ cả dặm đường để hành hạ loại da giầy bền bỉ như có bùa phép, chúng nó không hề nhượng bộ hay biến dạng, mặc kệ tôi đau khổ vì mấy vết chai sần và lớp da chân phồng dộp. Tôi nghĩ ra một cách đi khác có thể làm giầy mau hư gấp bội, nhưng cái này mới là giết người. Những mũi giầy ác độc và những đế giầy bốc lửa hè nhau chế nhạo tôi. Chẳng biết bao giờ mới kết thúc đây. Tôi đã thử dùng tới sáu đôi giầy mới một ngày, thế mà chỉ vơi đi có chừng vài chồng. Những cái hộp màu trắng đó dường như buộc chặt vào nhau trong khi tôi thì vặn vẹo trong đau khổ.

Không dễ gì chà đạp hay nhẩy lên nhẩy xuống để làm phá hoại những đôi giầy. Tôi bị gẫy móng chân và chẩy máu tay trong trận chiến không cân sức này. Đi đâu tôi cũng cứ ngửi thấy mùi da bò. Tôi thường ít đổ mồ hôi nhưng những khí cụ tra tấn này chúng vắt kiệt bất kỳ ai không thương tiếc. Còn những đôi giầy thì mỗi ngày một lỗi thời hơn, thật là xấu hổ. Cần phải sống đến bảy kiếp để đi hết những đôi giầy này. Chẳng biết bao giờ mới kết thúc đây.

 

 

tmt

Dịch từ bản Anh Ngữ của John Benson.

 

 

hình minh hoạ: Kobi Levy

bài đã đăng của Guadalupe Dueñas


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006*2018 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)