Bài thuộc thể loại: Sáng Tác
kẻ lạ trên thiên đường- chương 12
Sáng nay Lan ghé đưa cuốn sách luyện thi quốc tịch Mỹ. Bỗng dưng trong tôi nhen nhúm nghĩ ngợi về “nước Mỹ” chút xíu. “Không bao lâu nữa anh sẽ già.” Lan nói. “Già thì vào viện dưỡng lão ở.” Tôi nói. Tôi thề quyết không bao giờ về lại Việt Nam khi còn bóng dáng quân thù
chùm thơ Phương Uy
những bóng đèn nê ông cúi đầu câm lặng
cơn mưa không thể ướt át mãi buổi chiều tháng bảy
dụ dỗ về một tia sáng lóe nở
giấc chiêm bao mồ côi
hơi thở
như những đứa trẻ thành phố ngày loạn lạc
dắt díu nhau đi tìm ý nghĩa cuộc hành trình…
Nhà Tù Collectors
Ai cũng muốn làm tổng thống, bởi vì tổng thống là ông trùm. Ai cũng muốn làm người phục vụ, bởi vì, cũng như họ, tên đầy tớ mơ tưởng tới việc hạ sát ông trùm. Ai cũng muốn làm thằng con trai, bởi vì chính hắn là người đã xuống tay giết ông trùm trong vở kịch. Đây chính là nhân vật có cái tên được đổi thành Espejo.
thời biểu chủ nhật
11 giờ 30
bấm nút chiếc nồi điện
nghe từng hạt gạo trở mình đổ mồ hôi
nhắm đến bầy bụi đang vần vũ từ vạt nắng phía khe rèm cửa sổ
như có ai gọi tên mình ở một nơi nào đó
rất xa
chùm thơ Nguyễn Thị Hải
Khi về già
Họa sĩ vẽ ngọn núi từ gợi ý chiếc áo mưa màu xanh cô con gái trút bỏ sau yên xe đạp
Những mảng màu phủ trùm lên hình khối mô phỏng
Hiển thị một ngọn núi sừng sững
Họa sĩ chấm phá thêm vài cái cây nho nhỏ
Để gia tăng cảm giác chân thực của chủ đề
Thực Đơn Dân Đảo
Tôi đã nhìn thấy biển cả trù phú bao quanh quần đảo, dưới lòng biển … thấy đầy những chuối lá, táo, khế, hồng xiêm, na, mãng cầu, xoài, rồi là những con tôm hùm to bự chảng đang bốc mùi thơm ngào ngạt mời gọi quyến rũ không chừa một cái mũi nào, ngay đó là một mê cung đang được xây dựng lại (chính là Havana đấy) …
ngày
bây giờ là ngày biển bơi qua từng
buồm mây hình cá
nuốt trôi mất tăm.
rồi ném trả tôi vào cơn ác
mộng. đêm.
bật dậy. một hòn lửa đỏ lăn ra từ óc.
kẻ lạ trên thiên đường- chương 11
Những người thuộc thành phần thấp kém, phải bò lội dưới đáy, đứng bên lề xã hội Mỹ mong đợi một phép màu. Họ ăn đủ loại thức phẩm khác nhau, tin vào thượng đế khác nhau, trải nghiệm khác nhau, mùi vị khác nhau, điển hình là tôi đây. Nhưng vui, buồn, lo âu, sợ hãi thì chắc là giống nhau. Di dân, tị nạn, chuyển di, ly hương, lưu vong, chạy loạn… từ ngữ nào nghe cũng
Chạy Thoát
Cái chết thì chắc chắn và trái đất thì tròn
cái sống vẫn tiếp tục cái chết vẫn xảy ra trái đất vẫn quay
tôi chạy thoát tất cả
có thứ chữ nào thành sự thực
để thơ là xác thịt
bám vào tôi.
Nhân Danh Quyền Ủy Thác
…. Anh trông thấy cô gái nhỏ mặc chiếc váy xẻ ngực thật sâu, đang đứng khoanh tay. Romero tiến lại gần và chạm nhẹ vào phía sau cổ của cô. “Một cô gái trẻ như cô em thì không nên đi một mình,” anh vừa nói vừa mỉm cười. “Sao mình không đi dạo ngoài vườn kia để anh được nhìn rõ bộ móng tay xinh đẹp của em coi nào! Em tự sơn lấy hả? Thật là ấn tượng quá!”
Hàng Rào
Sau đó nhà văn nghĩ, nếu Kinh Thánh là đúng và Thiên Chúa chung quy là một týp nhà văn nào đó, thì Ngài là loại người không quan tâm đến định mệnh của những nhân vật mà Ngài sáng tạo, những người bị lạc, đau khổ và chết sẽ không bao giờ được thấu hiểu; và một lần nữa cô nghĩ nếu Chúa là một nhà văn công bằng, Ngài sẽ tạo ra một hàng rào được làm bằng từ ngữ vì thế nhân vật của Ngài sẽ không phải lang thang và lạc lối.
“Phanh Ta Sy”
Hôm đó là sinh nhật của tôi, nhưng tôi không hề nghĩ rằng bà sẽ đến thăm viếng tôi, chớ nói gì đến việc bà đến mở toang cửa ra bằng chiếc chìa khóa cũ của bà, bước vào căn phòng đã từng là phòng ngủ của bà và thấy tôi đang nằm ngủ trong vòng tay của Luis Miguel.
HAI CHỮ
Người đàn ông ngửi thấy mùi loài beo núi toát ra từ người phụ nữ, một sức nóng hừng hực toả ra từ phần hông của cô, ông nghe thấy tiếng thì thầm ghê gớm của tóc cô, và một hơi thở bạc hà rủ rỉ vào tai ông hai chữ bí mật chỉ của riêng ông thôi.
kẻ lạ trên thiên đường- chương 10
Cô gái dự thi hoa hậu ở Nhật, giám khảo hỏi cô giữa danh vọng và nhan sắc, cô chọn gì? Tôi chọn danh vọng vì nhan sắc tôi đã có. Cô hóm hỉnh trả lời. Năm ngoái, miền Bắc Việt Nam có cuộc thi hoa hậu tỉnh, lúc trao vương miện cho cô gái được giải nhất, ông lãnh đạo căn dặn, “Trước kia nó là của cháu, giờ đây nó là bộ mặt của cả tỉnh ta, cô nên hết sức giữ gìn.”
clara
Nàng kể về nàng bằng ngôi thứ ba. Thật ra có lần nàng kể với tôi là có ba Clara trong linh hồn nàng: một cô bé gái, một mụ già bị gia đình nàng bắt làm nô lệ, và một người thiếu nữ trẻ, Clara thật sự, muốn thoát khỏi thành phố nầy mãi mãi, một người muốn vẽ, muốn trở thành nhiếp ảnh gia, muốn đi du lịch, và muốn sống
CON GÁI NGƯỜI SOÁT VÉ TÀU
“Nếu bố cháu đến kiểm tra vé,” con bé nói, “Cháu sẽ nói với ông ấy vì lỗi của cháu mà hai người không xuống được tàu. Cháu sẽ bảo ông cho hai người ở lại trên tàu cho đến lần đỗ tới ở Armero. Nhưng sẽ chẳng có ai lên tàu cho tới khi chúng ta quay lại đâu. Sẽ phải vài tiếng nữa ông ấy mới đi kiểm tra vé.”
nữ hoàng
Trên đường phố em qua
Chẳng ai nhận ra em
Chẳng ai thấy vương miện thủy tinh của em
Chẳng ai nhìn thảm đỏ dệt vàng
Tấm thảm không có thực
Trải dưới chân em
bơi- bài học của bóng tối-sự trần truồng cứu nguy
Piñera chuyển dịch Gombrowicz. Borges đăng thơ, truyện ngắn của Piñera trên tạp chí Sun, tờ báo văn nghệ uy tín của ông. Năm 1958, Piñera trở về quê hương sống vĩnh viễn, vài tháng trước khi cuộc cách mạng trên hòn đảo thành công. Ðồng tính, ông bị chính quyền Castro chia cách và cấm in sách. Bậc thầy của phi lý, Piñera đã ảnh hưởng đến tư duy của nhiều thế hệ nhà văn.
Nơi Đây Chuyện Lạ
Ở quán cà phê góc đường, quán cà phê ngon và đứng đắn nào mà chẳng ở góc đường, mỗi chỗ hẹn đương nhiên là điểm giao tiếp của hai con đường (hai đời sống) – Mario và Pedro, mỗi gã gọi một tách cà phê đen, rồi bỏ thật nhiều đường, đường thì miễn phí và bổ dưỡng. Mario và Pedro, cả hai đều cháy túi đã lâu
William Burns
Kẻ khác nói với tôi về những cửa tiệm và ca-bin, suốt ngày không làm gì, đầu óc thư giãn. Nhưng tôi lên đó đâu phải để đi nghỉ hè. Tôi lên để săn sóc hai ả đàn bà. Tại sao hai ả nhờ tôi săn sóc? Hai ả bảo có kẻ rình rập muốn làm hại hai ả. Hai ả gọi tên đó là kẻ sát nhân.
đóa hồng và Milton
ơi đóa hồng của khu vườn đã mất
đỏ thắm hay vàng hay trắng
bằng phép lạ, hãy bỏ lại quá khứ ngàn xưa, và
rạng rỡ lên trong vần thơ này
vàng, đỏ tươi, ngà hay đen
NGƯỜI ĂN CHIM SỐNG
Nếu ta có biết được trên đời này có người nào đó ăn thịt người, tôi nghĩ, thì ăn chim sống cũng đâu có gì ghê gớm. Vả lại, về phương diện sức khỏe thì như vậy còn đỡ hơn là chơi thuốc; và về phương diện xã hội thì ăn chim sống dễ che mắt thế gian hơn là mang bầu ở tuổi mười ba.
kẻ lạ trên thiên đường- chương 9
Nghĩa là tôi sống hết sức vật vờ, vô cảm. Sống chỉ mà sống. Sống vì chưa già, chưa bệnh, chưa chết. Tôi muốn mỗi ngày trôi qua trong sự bình an. Bình an có phải là mục tiêu sống của con người không?
Chuyến đi bất thành
Nó đạp xe quanh chung cư vài lần nhưng rồi đâm chán vì lộ trình đơn điệu khiến nó chóng mặt, cho dù đường chạy xe đâu phải hình tròn. Nó đi ra cổng và chờ đến khi người bảo vệ nâng rào chắn lên mà chẳng buồn hỏi han gì nó và đây là lần đầu tiên nó sẽ được đạp xe trên những con đường lâu nay nó bị ngăn cấm.
Chùm Thơ Cho Kẻ Mất Ngủ
16
Trong Thung Lũng Ảo Mộng,
tờ mờ hình dạng được tạo bởi rạng đông
Đỉnh Vô Ngã này trông thật tuyệt vời.
chốn ấy hang hùm…
Nàng xoa dịu đám đàn ông bằng cái nghề nghiệp đơn giản và trong sạch; nàng ưa thích đám đàn ông nói chung và nhiều người trong số họ nói riêng. Nàng ngự trị giữa họ như một con ong chúa!

Bình Luận mới