Bài thuộc thể loại: Sáng Tác
ghi chép: trong buổi sáng ở Qui Nhơn
nghe ông triết gia nói chuyện vong thân
nghe gã thầy chùa giảng điều vô minh vô tướng
mình ngồi đây nhìn mình rất ngượng
không bao giờ đủ buồn
cho nỗi buồn công dân
một ngày. bỗng hanh khô
nắm
lên đồng
đượm hơi hướng
cõi thua buồn
cõi dại cõi ngây
một tay đã sụp thõng
vẫn mơ
có ngày chỉ một tay
kéo mặt trời
về gần
nhóm lửa pha trà
Cao Bá Quát: Con Người Phẫn Nộ: Một Tuyên Ngôn Thơ
Không học là hơn, bởi học là lệ thuộc, là nô lệ, là tín điều. Học là cột trói mình vào một hệ thống, một chủ nghĩa, một ý thức hệ. Cái học như thế giết Thơ, giết đời. Hành tinh có học bay như những phi công? Mặt trời có học sáng như người kỹ sư điện? Cây có học cách ra hoa kết trái như người trồng trọt ? — Không ! Những cái ấy đặt đúng mình vào vị trí quỹ đạo vũ trụ trên dòng Sáng tạo thường nhiên.
cho người mơ-giấc-mơ-tôi
tôi bặt câm ủ mầm cho lửa
Thơ anh thoát cháy nhẹ nhàng
chấn thương
chấn thương
chấn thương
ôi! hồn người-dễ-chết . . .
chết ở biển * đừng
những con cá được chết
là hạnh phúc vì thoát khỏi
sự ô nhiễm nhơ nhớp
tù đọng từ dưới đáy
tầng sâu
em muốn được chết như
cá lặng yên giữa tự do
bạt ngàn sóng chả còn
ngậm nghe lời cá chết
Khi cá không nằm thớt
Nổi biển!
Sóng lùa tràn bãi cát
Hãy ngậm nghe lời nói
Đừng tưởng cá câm thật:
Chúng tôi nói-gì-về-sống-chết?
chết treo
Formosa của người ta
bỗng dưng . . . Biển cũng thành ra của người
Cá chết rồi, Biển chết tươi
Người thì lay lắt, mấy đời “Chết treo”*
tôi thử gặm một trái táo còn non
tôi rủ em về vườn
nơi có thể nằm võng đong đưa mà không bị muỗi cắn
khi cần tôi có thể đi tiểu bên gốc cây vú sữa bên giếng
nó gợi nhớ mùi phân bò tôi đã trộn lẫn với nước mắt
một buổi chiều tôi đã chạy bất kể trong mưa
tìm lại cảm giác của một người bị mất tuổi trẻ
tĩnh vật chim & cá
Đừng đào xới.luống cày ký ức
đừng bới tìm đáy vực.ngước ngày lên…
Đừng.và đừng
chạm đến cao sang tĩnh vật
linh hồn rừng
linh hồn biển.dậy cuồng điên!
tháng & hoa loa kèn
hoa hiểu nhiệm vụ sứ mệnh mệnh số
loa vang tới mùa sau
loa vang tới mùa mơ
vĩnh viễn
hoa tiếp tục rực rỡ dữ dội
quên tháng ấy tái nhợt tê liệt
kèn rỉ tai con vật thoát sự sa bẫy
chùm thơ Tuấn Anh
khởi đầu từ một chiếc rễ non
cắm vào lòng đất
rồi cuộc hôn phối được cử hành
nơi chiếc lá đầu tiên lua hua biết hát
một vòng tròn cộng sinh
bắt đầu cho cuộc tính nhẩm
gió mỗi ngày một chiều thổi: chương 12–má hồng hồng
Sau trận đổi đời, bỗng nhiên thành phố Lài xuất hiện khá nhiều bác hồ. Như một món nợ bỗng được trả bù luôn cả vốn lẫn lời … bây giờ thành phố này, ngoài những hình ảnh Bác treo lung tung trong nhà ngoài phố, nhiều bác khác đồng loạt xuất hiện bằng xương bằng thịt.
Sinh đẻ có kế hoạch
Thế mà như sự nhạy cảm mong muốn của cô, khi tròn 40 tuổi, cô mang thai đứa trẻ tiếp theo ngoài sự kinh ngạc của mọi người và cả bà bác sỹ của cô. Cô vô cùng hạnh phúc và mãn nguyện. Sau đó họ có tiếp bao nhiêu người con nữa thì không ai biết rõ nhưng cô ấy thì hoàn toàn hạnh phúc với bọn trẻ và gia đình.
nếu đích ngày không gần hơn
không cần vôi ve vẫn có những đường viền rực rỡ
chấm làm gì cho câu thơ đứt gãy ngả nghiêng
cùng với bước em xiêu vẹo
đến khi học bước bào bóng râm
tâm như Phật cũng òa
những mảnh khăn tang màu đỏ
sáng nay tôi ngồi trong lòng đà nẵng
phố như là thanh bình
biển vẫn mang tên thanh bình
chỉ có mỗi ly cafe là đắng
cái đắng của ký ninh
người ta bắt đầu cho vào đây nước mắm nhỉ
thứ nước mắm đang được làm từ cá chết
biển của những tháng 4
Tôi đang khóc cho buổi sáng ngày
Những tháng tư định mệnh
Những tháng tư oan khiên của bốn mươi năm ròng
Bóng dân tộc mình trôi trên cay nghiệt
Hôm nay
Tôi đang đi giữa ngày
Giữa tự do của thép gai
thở, nhờ nước
lũ cá chết có con mắt
không ươn như mắt em
trong bài thơ của một thi sĩ
thời chiến
chỉ cần vạch mắt cá
ta sẽ thấy lắm giận hờn buồn bã
đã lưng tròng
họ đã mổ bụng moi gan
cũng chẳng thấy được lòng cá
So
Tảng sáng, ngửi thấy mùi lạ, chàng tỉnh giấc. So đứng trên mình chàng, miệng gặm một thứ gì đấy. Chàng đẩy So khỏi giường, cố giằng vật nhũn nhão khỏi cái hàm sắc. Đấy là thịt, một sinh vật bằng thịt. Màu hồng, nhũn nhão rất giống với một con thú sơ sinh chưa thay lông.
TRUYỆN NGẮN CỰC (46) & [42]
Từ nay trong tỉnh của Long, từ “bác” chỉ có một nghĩa, để chỉ người mà ai cũng biết đấy là ai. Tất cả mọi người còn lại, sống hay chết đều không được dùng từ này, bất kể ở ngôi thứ nhất hay thứ hai, thứ ba, số nhiều hay số ít. Những từ ghép như: bác học, bác ái, bác sĩ, trứng bác… sẽ nghiên cứu để thay thế.
giẻ lau * không thể – cất em vào ngăn kéo
Giẻ lau hình như không buồn
Mắt giẻ lau cười cười
Tay giẻ lau cười cười
Dáng giẻ lau dịu dàng
Tiếng hát giẻ lau ngọt ngào xoáy xuyên vào tâm thức vỡ.
điệu valse và độc thoại
hãy coi thơ-đã-làm ra mi? ô kê?
(búng tay cười)
ngược lại làm-ra-thơ? tao đã sống nhà nghề…
(vẫn khoát tay)
đầy nhà (nghề) thơ chào hàng thu lễ
Huy Tưởng: Nét Sổ Ngang Hung Bạo
Biến cố cũng chỉ là biến cố đối với những bản lĩnh vững vàng, kiên định. Ràng buộc, có chăng cũng chỉ là những ràng buộc cá nhân, ước thuận theo nhu cầu riêng tư hẹp hòi, theo từng thời điểm cần thiết (…) Nhưng những phong trào, những tuyên hô cũng khiến cho đôi bên thăm dò, học hỏi và nghe ngóng từ nhiều phía, ra công tìm hiểu và thử nghiệm. Công việc này gây khó khăn cho những cây bút trong nước. Trước, họ phải vận dụng hai tai để nghe ngóng từ nhiều phía; sau, họ vấp phải những thói quen đã được lập trình đến nỗi thấm thậm vào trong máu tự bao đời, cảm xúc về cái mới khiến họ bỡ ngỡ, lạ lẫm, dẫn đến những bất cập thô tháp hoăc bùng vỡ giả tạo, tình trạng của 2 thập niên sau biến cố.
Gió Mỗi Ngày Một Chiều Thổi- Chương 10: Đau & Chương 11: Nhà
Lài chống lại áp lực đám đông để đứng một mình, bản lãnh đó, không phải ai cũng làm được. Cứ tưng tưng hạnh phúc, dù chẳng hiểu hạnh phúc là cái giống gì, cứ tưng tưng xinh đẹp, yêu đương, thù ghét, lừa dối, căm hận, say mê, thật và giả, tự đè bẹp mình dưới mọi cái tưng tưng. Thế mới gọi là yên phận.
KÝ sự em * Mùa không anh * giao mùa
Thảng vừa xong duyên cớ bốc hơi
Lời tình tự kết bè nằm mật
Đêm lên ngồng góc nào cũng ước
Trổ đầy hoa kết trái trong gương
NGƯỜI CHO THUÊ TRUYỆN
Văn học làm giàu trí tưởng tượng chừng nào càng làm chúng tôi xa rời sự thật chừng ấy, một thế hệ lớn lên mơ mơ hồ hồ, chẳng biết trong chiến tranh phía nào là đúng, phía nào là sai. Cả một dân tộc, hay ít nhất một nửa, như mê đi, như khờ dại, một tâm trí văn hóa mù mờ lẫn lộn, không thực tế, không sẵn sàng trả lời các vấn nạn trước mắt ….
Đất sét hết vai
chính hay phụ, thiện hoặc ác, anh hùng và lưu manh, chỉ có thể là Thời gian hoặc chính họ. Lịch sử không phải đất sét để bất cứ ai có quyền nhào nặn theo ý mình. Có chăng, người viết nhìn thấy họ, phỏng vấn họ, xin lỗi họ, cảm ơn họ, dõi theo họ và lớn lên cùng họ.
khó lòng cạo, tẩy!
hạnh phúc cũng không thể nằm ngay ngắn sạch sẽ
trên vách tường mới sơn
[để che lấp những trầy trụa vô tình khi di chuyển sắp xếp những tiện nghi tối thiểu cho một tình tự mới! ]
mà lại nằm bề bộn chợ chiều trên tường vách rêu phong dơ bẩn
của thành phố triều cường bức xúc
Viết trên tàu đi Quy Nhơn
Đứa bé mân mê bầu vú của người mẹ ngủ say
Một bầu sữa không bao giờ nhiễm độc
Cỏ hoa báo một điềm lành
Không ai có thể giam cầm một mặt trời của ban mai phương đông

Bình Luận mới