Bài thuộc thể loại: Sáng Tác
Xưng tội
Tôi bắt đầu học mẹ đếm ngày tháng. Nhưng, tôi đếm kĩ hơn. Tôi không bỏ phí bất cứ một giây phút nào cả. Tôi sợ thời gian cuồng quay nuốt chửng tất cả mọi khoảnh khắc tôi còn được nhìn thấy mặt trời. Chồng tôi vẫn bộn bề với những công việc không tên…
12 giờ khuya
nỗi bất an chồm dậy
quá khứ bịt mắt
dòng máu luân lưu qua trái tim bầm dập
những kẻ đã đi qua đời tôi
đã vào cuối đường hầm
Khuất
đêm suy niệm
nàng ngồi vò giấy
đốt từng căn phần vận hạn
nghe chừng xui rủi tận các nhánh cành
Trung-Việt Việt-Trung
Thay mặt Hội Văn sĩ Bắc Kinh và nhân danh cá nhân, trước tiên tôi xin gửi tới nữ đồng chí Tổng thư ký (hay là ‘đồng chí nữ Tổng thư ký’ nhỉ, chỗ này tiếng Việt sinh động quá!) và các nam nữ đồng nghiệp Việt tại địa bàn thủ đô Hà Thành những tình cảm nồng hậu nhất, cùng lời cáo lỗi…
Ông thánh thành San Francisco
đầu năm 2015- tôi làm bài thơ
nói về các tiếng động trong đêm trường
có ảnh hưởng- như thế nào
tới tâm tính
các em mặc váy
đã dần im lặng IV
những bóng cây trần truồng nhảy múa trong ánh trăng mười sáu chảy dàn dụa trên khung tường trắng, hầm hập mùi của dung nham phún ra tràn trề, những tiếng nói bị nung chảy đổ khuôn trên bàn tay, va vào nhau bén ngọt như hơi thở của lửa, em đã sủi bọt và hòa tan như viên giảm đau…
ngôi vườn của những nấm mồ gió
chỉ có những chiếc bóng
ken dày trên con đường
dẫm cả vào nhau
thật sự không có thây ma nào ở đó
Thứ Gì Đó Phong Phú Và Khác Lạ
Vào đêm thứ ba, người thợ lặn chìm vào giấc ngủ sâu và cô gái đến với anh. Họ lại cùng ở trong chỗ hũng ở lòng sông nhưng lúc này nước sông chảy hững hờ và anh đã có thể thở được. Khi anh ôm lấy cô, cô thì thầm rằng thế giới này tốt đẹp hơn thế giới trên kia…
4 bài lục bát
Người thì ngoài thịt trong xương
mày thì trong thịt lộn xương ra ngoài
Người thì lưỡi nếm đắng, cay
mày thì lưỡi cõng thân mày nhớt nhao
4 bài lục bát
cháu ơi khi cháu đến trường
học điều không thật ông thương cháu nhiều
làm sao cháu biết lời điêu
Suỵt
Mắt những người nhà trợn thô lố nhòm về tôi. Những hình người với vẻ mặt luống cuống như nhau, động tác đặt ngón tay nơi miệng như nhau, và suỵt miệng như nhau…Người người cứ chao nghiêng như cây trúng bão. Hình họ lồng vào mắt tôi. Vẫn ngón tay chèn giữa miệng.
Miền đất ♦ Thi sĩ của cổ tích
Không có cái thời này thì anh đã bị xuống cấp
được giao một việc hèn theo đúng sức của mình
hơn là thi sĩ rền rĩ với đạo đức nửa vời nguy hại
Buông
chiều ơi chiều cứ mềm như thế
ngọn gió nào bung bay
cô em sơn nữ tóc có kịp dài?
tắt dùm tôi tiếng ve đầu hè đổ lửa
Cháy như ngọn nến
Tôi cần gió để sống, để bay theo nửa vầng trăng kia đang mỉm cười. Tôi không cần nắng để soi mói bá tánh. Lâu nay tôi đã chán ngán cái trò những gã chuyên thọc mũi vào gầm giường thiên hạ. Cuốn sách dạy kỹ thuật làm tình từng được viết bởi kinh nghiệm của một gã bất lực.
vẫn còn trong tháng tư khúc thơ. rối
phố vẫn có thật những ngày vui
cây xanh. thời ươm mộc
giấc quán người bạn quanh năm
chiếc ghế cọ mình âu yếm
thế ngồi của kẻ dạ du
Câu Chuyện Về Cua!
trong mấy tháng đầu- sau khi có hẳn một mảng tường (facebook)
hầu như hằng ngày
tôi đều “chat” với nó
h ộ i t h o ạ i c ủ a l o à i k i ế n
Có rất ít Con Người khiến loài kiến thật sự phải nghiêng mình. Như Thích Ca không hề quên bất cứ giống loài nào. Nói “chúng sinh” là bao gồm tất thảy giới sinh-thực-vật trong đó nhân loại chỉ là bộ phận nhỏ nhoi. Chưa kể “chúng sinh” còn phải bao gồm u linh giới, chư long thần hộ pháp, hung thần, quỷ mị và cả những cảnh giới nhỏ nhiệm huyền vi, xa xôi mà ngay con người còn mù tịt…
Mảnh ghi chép số 54 ♦ Đôi cánh chuồn chuồn
thật mỏng
không thể làm bạn tổn thương hơn được nữa
như những dòng chữ bị mài mòn
trong trang cuối cuốn nhật ký chưa gấp lại
Những dòng rỗng
con ruồi đã cam tâm nhảy vào chai rượu gần cạn
quyên sinh
một vai diễn khá đẹp thời nay về diệt khẩu
Kẻ bên ngoài
Chỉ có một câu trả lời không thể cãi được: người Việt không muốn chịu trách nhiệm về bất cứ cái gì! Không chịu trách nhiệm thì cuộc đời làm sao sướng hơn được? Chịu trách nhiệm mới là ông chủ – người không thể đùn việc đó cho ai. Còn lẩn trốn như chạch đấy là dạng nô bộc.
Bài thơ mất tích
Kiểu cười của hắn muốn nói
Điệu nói của hắn tượng trưng
Áo quần hắn vận chứng tỏ
Giày vớ hắn mang ý nghĩa…
Của một người ♦ Một mùa hè
khi sự giả trá là thói quen đầu môi
chìm mình trong huyễn hoặc
tự vinh danh mình
bằng những lời bịa đặt
Tự sự tháng chín
Một vòng cung đời bước lặng đi
ta đếm bằng hơi thở buồn
tâm khởi bằng thứ tự ánh sáng nguồn
long lanh suốt chuyện ngàn đêm
Mùa Thơ Ấu Mù
Kể từ lần viếng thăm giữa khuya của nhà truyền giáo, kỳ lạ thay, thỉnh thoảng thầy Thông lại tự hỏi về lai lịch mình cũng như về niềm tin tôn giáo. Chính thầy cũng không rõ, cha mẹ mình là ai và quê quán ở đâu. Thầy chỉ biết mình xuất thân từ một cô nhi viện vùng ngoại ô Sài gòn…

Bình Luận mới