Trang chính » Bài lưu trữ theo thể loại

Bài thuộc thể loại: Đoản văn

Phùng Nguyễn, chiếc lá thu bay…

22.11.2015
PNvaTruongVanDan_thumb.jpg

Tôi gật đầu và mở màn hình điện thoại cho anh xem bức ảnh chụp tấm bích chương quảng cáo trên đường phố: Người ta đang hồ hởi thông tin là sẽ cố gắng phấn đấu để VN tiêu thụ… 3 tỷ lít bia một năm. Anh chỉ kêu lên một tiếng “trời!” rồi im lặng.

Biết nhau, biết cả bầu khí quyển

19.11.2015

Cảm giác lúc trong và sau khi gặp nhau là sao đời sống này dễ chịu thế, khi được gặp người tử tế, hồn hậu. Hồn hậu, chứ không lành. Mình biết điều này lúc Hợp Lưu có xáo xào chủ biên…

Xuôi dòng ký ức

13.09.2015
image_thumb.png

Ở đó, ông đặt mua không phải một mà hai ly cà phê, mang đến chiếc bàn nhỏ ở một góc quán rồi bình thản ngồi xuống, không hề bồn chồn, chờ đợi. Bởi vì tôi sẽ đến, như đã hứa. Tôi nhất định sẽ đến, không thể nào khác đi được.

một ngày ở sân ga

17.07.2015
1_thumb.jpg

Betty vẫn nằm trên giường mặc dù đã đến giờ của bữa cơm chiều, bà lắng nghe tiếng lá rơi sau mỗi cơn gió, bà nhủ thầm “mình dậy thôi, mình phải ăn cái gì đó”. Sàn nhà kêu cót két theo nhịp chân của bà

Bánh Xèo và Nai

29.06.2015
Deer-garden_thumb.jpg

Khi tôi tới, đã có ba, bốn phụ nữ trẻ trong bếp. Mỗi người một việc, kẻ bóc tôm thái thịt, người nhặt rau, pha nước mắm. Tiếng nồi chảo va vào nhau trong góc bếp, tiếng nước chẩy từ bồn rửa rau, tiếng bát đĩa lạch cạch, tiếng cười giòn giã, tiếng nói tranh nhau, tất cả tạo nên một không khí của một mùa hè hạnh phúc.

KHI CHÚNG TÔI CÒN THỞ

1.10.2014
P1010017Truong-gia-Vy-Giang.jpg

Và , khi ngẩn ngơ ngồi trước một người thân đã vừa thở hắt ra hơi thở cuối, đã vừa ra đi , có phải cả Vy và em đều xác tín một điều: Nỗi chết rất nguyên si , rất trần trụi , rất thật . Và nhất là đã chẳng hề có sự “cường điệu” nào cho nỗi Chết .

Cuối Đường

24.09.2014
clip_image002_thumb.jpg

Có nhiều phần là tôi sẽ không có cơ hội hoặc lý do để trở lại nơi đó thêm một lần nữa, nhưng tôi biết chắc mình sẽ thỉnh thoảng nhớ về nơi chốn ấy. Ở đó, có lần người đàn ông tóc trắng kéo chiếc va li nhỏ băng qua đường, bước vào quán cà phê, ngồi xuống chiếc bàn ở góc quán, bình thản chờ. Và tôi đến.

Truyện ngắn gửi Nguyễn Xuân Hoàng

15.09.2014

Còn nhớ một anh bạn dân Bắc di cư năm 54 lớn lên giữa Sài Gòn bảo “không bao giờ Lê Minh Hà có thể xuất hiện trên Văn ngay cả khi không còn Mai Thảo. Văn là Văn, họ có cách đọc riêng”. Tôi im lặng.

Nguyễn Xuân Hoàng

15.09.2014

Tôi có chụp một chân dung của anh cho bìa 4 của quyển «Sa Mạc» thì phải, phụ giúp anh một bận dọn nhà về đường Hazard mà anh gọi là «con đường mang tên Tình cờ».Tôi đùa «Rừng cao su mâu thuẫn ở trên con đường mang tên tình cờ», trước tôi gọi anh là «Rừng cao su mâu thuẫn».

VỀ QUÊ

26.06.2014
image.png

Mà này, Quê nhà xa lắc xa lơ đó / Ngoảnh lại tha hồ mây trắng bay. Thế thì bạn tôi, người đi trên mây, sẽ bay trên mây, tiếp tục phiêu du về phía muôn trùng. Và rồi chúng ta sẽ gặp lại nhau, nhất định thế.

Bóng Chiều ♦ Thư Gửi Bạn ♦ Hãy Thong Thả Sống

22.08.2013

Ôi cuộc đời bão nổi
ta đi bao dặm dài
văn chương như cái mốc
đặt ở cuối chân trời

Nơi đâu, bao giờ?

21.08.2013
image_thumb.png

Mình đã từng hứa hẹn viết thư cho nhau, phải không anh? Mình đã hứa đã thề rất nhiều thứ, nhưng chẳng giữ được một lời. Có phải anh sẽ nói thế, với một nụ cười lẫn lộn đâu đó trong giọng nói của anh, nụ cười rất riêng tư, không hề chia xẻ, cho dù lúc ấy anh đang ôm em rất chặt trong tay chăng nữa.

Vy lực

19.08.2013
TruongGiaVy_thumb.jpg

Khi ta mười sáu, ta nghi nhận cuộc đời qua ánh mắt của hai người: đứa trẻ lên mười và em bé lên sáu. Tính hiếu kỳ [mọi người] của tuổi lên mười và sự vòi vĩnh [mọi thứ] thơ ngây của tuổi lên sáu. Khi ấy, tôi đọc Bất Cứ Lúc Nào, Bất Cứ Ở Đâu bằng hai đôi mắt băng tâm…

Buồn. Bỗng lan man chuyện khỉ khọt

19.06.2013

Dạo này tôi luôn mụ mị. Ấy vậy mà tôi (lại là cái tôi chẳng bao giờ chịu im tiếng).
Tôi, trong vô vàn cái tôi đủ màu, đủ mùi, đủ vẻ, đủ tuổi, đủ kiểu cách, đủ tầm thước.

kiêu hãnh

4.12.2012
DHM_Kieuhanh_thumb.jpg

Má hồng tóc xanh, thời Internet
Google lớn dần trên màn hình, em ngủ quên trên sóng mạng để mỗi khi thức dậy bừng lên mấy nén điện ban mai.

Thế sự váy cổ tích

15.11.2012

Ấy mà nụ cười Thị Nở nhiều khi cứ vỡ ra mãi cả trăm năm. Nhắc tới tên nàng là thấy sự nở, nở đẹp như đào trăng 16. Vân dịu dàng chắc cũng nụ cười đẹp như vậy, hoa nhường, đời nhịn. Không so sánh rìa ngoài, ngẫm cái viền trong thì ra Nở ta còn có vẻ đắt hơn Vân…

cõi tình em

20.09.2012

Bà hàng phở tả cảnh huyền diệu xuất hiện từ âu nước lèo, nước phở bò luôn trong và màu hổ phách, phải có đầy đủ mùi vị thảo quả hay chút hương quế, thịt bò phải mềm, gân ra gân, tái ra tái, vài sợi gừng lẩn quất và chút hành hoa rắc nhẹ như những bông hoa đính trên đầu cô dâu là ok.

Thư gửi con: Màu xanh của Huế

18.07.2012
Hue-in-the-rain_thumb.jpg

Con hãy lấy tập vẽ của con, cọ vẽ và màu nước … hòa màu xanh lá cây (gruen), thật nhiều, với màu trắng (weiss), màu của hơi sương và hơi nước và tô thêm màu xanh nước biển (blau), 2 phần màu xanh lá cây và một phần trắng xanh (bleumarin) … thì con có thể thấy được phần nào màu xanh của mùa Thu [Huế.]

Những buổi chiều không đáy

9.02.2012

Cô nhìn như bị thôi miên, như nhìn vào một bầu trời không đáy. Cái nhìn tìm cách xuyên thấu, hồ như cố khắc ghi một đường nét hay tìm cách lí giải tất cả những gì đang diễn ra xung quanh. Cũng có thể là một cái nhìn đang cố xóa đi tất cả, những đường ranh giới, những dạng hình.

Trong bóng tối căn phòng

2.02.2012

Đằng sau cái vẻ bất động ấy, giờ đây, trong bóng tối căn phòng, những đồ vật đang trở mình trong những cơn mộng mị đứt nối không nguôi. Những âm thanh ảo, những sắc màu ảo, những tiếng rên rỉ âm thầm của những kí ức xa xưa bị lãng quên, bị coi là vô tri, những câu chuyện…

Nàng tên là Đàn Bà

1.12.2011

Nàng thật sự có “Nữ quyền” hay không? Những quyền hành do học vấn, trí tuệ, tạo nên có mạnh hơn quyền hành của thể xác được Thượng Đế ban phát cho trên từng mảnh hình hài của nàng?
Nàng có suối tóc như những sợi tơ trời…

con tàu

28.11.2011

đã đến đúng độ tròn đầy nhất của vẻ đẹp của bầu trời buổi sáng, mây đã trong hơn, tôi trấn an mình, ổn cả thôi, con tàu từ từ rời khỏi bến cảng, từng mảng nước chuyển động ì oạp, nặng nhọc, hắn đã lên tàu, hắn đẹp như một pho tượng buổi sáng, bàn tay tôi có ai vừa nắm lấy bóp nhẹ

tam đoạn luận sau Tứ Thư

18.11.2011
47_three_triptych_thumb.jpg

Những người đàn ông không thích cam kết đó, vì họ vẫn sống trong thế giới thần tiên. Thế giới luôn có một bàn tay tiên vô hình chùi phăng mọi thứ ô uế. Và những người phụ nữ đã bắt đầu đặt câu hỏi về nhiều thứ, trong đó có việc sống và làm mọi phận sự chỉ với một bàn tay.

Một cách nói khác của niềm khao khát

5.05.2011

Lũ chim núi đã bắt đầu đổi giọng, như không còn nghe thấy thứ âm vực trầm buồn trong cách thúc bách những đám mây lẻ loi hãy mau quay về phương bắc nơi sản sinh những âm vang màu xám, thánh thót, là có phần cao trào, gấp rút, nhưng vẫn lắng đọng những kết tập nghìn năm…

Màu Của Dòng Sông

28.03.2011

Tôi cám ơn ông, cám ơn luôn người nghệ sĩ đã từng đi từng hát cùng ông. Bởi ngày nào tôi còn nghe nhạc của ông hay của đôi người nghệ sĩ tài hoa khác. Là tôi còn thấy lại được tôi, của mối tình hay dăm mối tình vớ vẩn đã đi qua trong đoạn đời tuổi trẻ không hạnh phúc cho tôi,cho bạn bè tôi.

Thi sĩ và thơ

24.12.2010

Các bạn thân thiết của tôi ơi, thơ là hoá thân thiêng liêng của nụ cười. Thơ là tiếng thở dài làm khô giọt nước mắt. Thơ là thần khí nương náu trong linh hồn mà dưỡng chất của nó là trái tim và rượu của nó là lòng thương cảm. Thơ không đến trong hình thức ấy thì chỉ là đấng cứu thế giả.

Nghe Huy kể chuyện

18.11.2010
cxhasayoungman_thumb.jpg

Riêng tôi thì Cao Xuân Huy là một Nhà Văn. Thứ thiệt. Không cần kèm theo bất kỳ bổ từ rắc rối nào cả. Bây giờ Cao Xuân Huy ra đi, và, NHÀ VĂN CAO XUÂN HUY vẫn còn ở lại với chúng ta.

Nền móng

28.06.2010

Làm sao họ đã có thể, những người đàn ông ấy, những kẻ hung bạo bằng tay không vật lộn với thú dữ, tạo nên những hình ảnh kiều diễm đến thế? Làm sao họ đã có thể vạch nên những đường nét như tơ, những đường nét như thể từ đá vút lên và thoát đi? Làm sao họ đã làm được như thế, những người đàn ông ấy?

@2006-2025 damau.org ♦ Tạp Chí Văn Chương Da Màu
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)