Bài thuộc thể loại: Đoản văn
Sợ
Đứa bé nói: “Tui bức cẳng con cào cào rồi ráp lại hoài hà.” Tôi gật đầu với bé và thử ráp lại nụ cười của tôi vừa bể trên môi.
Môi cười đã từng chở một người đàn bà ẳm một đứa trẻ sơ sinh ngày ấy xuống tàu vượt biên.
Lahti
Do hết lòng tin tưởng vào mùa đông, tôi chọn hướng về nhà đi ngang lòng hồ Vesijarvi chưa tan hết băng. Đi được 20 bước thì nghe tiếng băng rạn, mặt hồ nứt ra, thân thể tôi chìm dần xuống lớp nước lạnh cắt sâu vào da thịt.
Hồng vàng nước mũi – chụp và chép Giấc Mơ của Tôi
Tôi nói với tôi về một chùm bông hồng vàng, và tôi lập tức liên tưởng đến ý nghĩa về hoa hồng mà tôi được nhét trong đầu, mà tôi được hệ thống não trạng của tôi cho phép hoa nở, mà tôi được chính cảm xúc của tôi chỉ định rằng đây là màu và mùi phải ở trong cái khung mỹ cảm hồng hoa.
Trong mơ tôi đến
Giữa các căn phòng rất nhiều lối ra vào, có những khuôn cửa mất cánh, nhưng cũng có những khuôn cửa bí mật, những cánh cửa này hay dẫn tới những hành lang ngoắt nghoéo và từ những hành lang ngoắt nghoéo này lại có thể đột nhập vào một phòng nào đó.
Một sự hình dung
Tôi đã nói trong những ngày hiện diện nơi đây: thời hạn tôi sắp hết rồi. Tôi đã nuốt hết hơi thở cuối cùng và tôi phải khăn gói bước đi để hồi phục lại mọi thứ. Lúc đó tôi mới biết được rằng, tôi có tiếp tục chờ nữa hay không, tôi có tiếp tục đến nhìn họ như thế kia?
những buổi chiều lửa
Mỗi ngày khi chiều rũ xuống thì lửa bừng lên, như thế. Nó chờ một giờ khắc chập chùng nhất của một đời người để mà hực lên – hay chính vì những giờ khắc ấy mà lửa nghe được lời kêu gọi, hãy đốt đi, đốt hết đi, những mồi lửa này, để chẳng còn sầu muộn nữa.
Chuyện khôi hài ở phố Bolsa
Mặc dù tôi không có ý định tranh luận với bất cứ ai về việc đúng sai, phải trái của sự kiện FOB II đang tiếp diễn trên Da Màu, mặc dù tôi vẫn tôn trọng sự khác biệt; nhưng nhờ thu lượm được những tư liệu của hai anh Đỗ Kh. và Đặng Phú Phong, tôi bèn có hứng viết tiếp bài này, một cảm nhận như tôi thấy,
3 lý do để tôi cắn vào tôi
Lý do đầu tiên tôi cắn vào chính tôi – vì trong hỗn mang của đời sống, tôi tự đặt niềm tin vào chính tôi – chứ không đặt vào cái điều dí dỏm nơi qui luật một xã hội nào hết – nên tôi quay lại cắn chính tôi để tin rằng tôi còn có cảm giác sống và tin vào dấu vết cuộc sống của mình.
Ghi chú cá nhân về độc giả (của tôi) & tôi
Tự đứng trước một câu hỏi quen tai: “Sáng tác của anh hướng đến độc giả nào?”, các phương án trả lời của tôi có thể như sau, tùy thời điểm, tùy người hỏi mà rút tỉa/chôm chỉa câu trả lời phù hợp hoặc cùng lúc có thể chọn nhiều phương án
"Bạt đô" và những chuyến bay tuổi nhỏ
Bạt đô
Bất chợt, hắn không còn cảm thấy đầu nhức xoáy bưng nữa. Hắn thanh thản dễ chịu, và thân …
Tứ Hải Nhất Gia
Trong vài chục năm nữa, các thế hệ Việt hải ngoại sẽ nhận diện những di sản lịch sử và văn hóa của giai đoạn hậu bán thế kỷ 20 như thế nào? Tuy chúng ta không thể thay đổi lịch sử của quá khứ, nhưng chúng ta có toàn quyền chọn lựa cách thức và cái nhìn để làm nên lịch sử cho tương lai.
Văn sĩ ngại ngần
câu hỏi what do you do for a living được cất lên với giọng thì thầm cố ý bởi vì trong cái thư viện này (hoặc bất cứ thư viện nào khác) người ta không …
Trở về nhà
Tôi đã trở về. Tôi tản bộ qua sân và nhìn xung quanh. Đây chính là sân nhà của cha tôi. Vũng nước vẫn nằm đó. Những đồ nghề cũ, không dùng nữa nằm ngổn ngang làm trở ngại đường lên bậc thang. Con mèo đang phục kích cái gì đó trên hành lang. Một tấm vải rách từng quấn quanh cây gỗ đang phất phơ trong gió.
Anytime, Anywhere
Don’t ask me what am I doing and where am I. Right now, while writing these words for you, I am sitting in the publishing house on Pham Ngu Lao Street. That street, which hosts many printing houses and publishers as you probably had already known, is a small street full of dusts and cars.
On feet
I stroll on the beach and watch the setting sun. The waves drumming toward shore remind me of an advancing army en route to attacking my naked toes.

Bình Luận mới