Trang chính » Bài lưu trữ theo thể loại

Bài thuộc thể loại: Nhận Định

Quán cơm chay

28.02.2017
clip_image002_thumb.jpg

Trong thời gian ngắn tôi ngồi chờ ở đó, ni cô chủ quán ra chào hỏi niềm nở và trò chuyện với tôi. Khi nói về các món ăn, cô giới thiệu:

“Các món ăn nầy ở đây, anh sẽ thấy, làm rất công phu giống y như thật. Có nhiều món tôi bảo đảm anh ăn vào sẽ không phân biệt được là thật hay giả”.

Đầu Thai và Luân Hồi

8.02.2017
clip_image002_thumb.jpg

Trong “thần giao cách cảm”, kiến thức truyền phát qua không gian hầu như lập tức giữa hai cá nhân khác nhau. Trong “đầu thai”, kiến thức truyền phát qua không gian lẫn thời gian. Trên phương diện lý luận, giả thuyết “kiến thức truyền phát” không hề kém giá trị gì cả so với quan điểm “đầu thai” (cũng chỉ là một giả thuyết).

Bob Dylan: Nghịch Lý Giữa Vô Hình và Đa Diện

13.01.2017
Im-not-there-Todd-Haynes-2007_thumb.jpg

Khái niệm đa-diện-nhưng-vô-hình của Dylan thật ra rất quan trọng đối với ông. Nó thể hiện sự tự do tột cùng của một nghệ sĩ. Không ai có thể bắt hay giam giữ một sinh vật vô hình nhưng đồng thời có khả năng biến hóa thành bất cứ một thứ gì khác.

Wislawa Szymborska: Sự Kinh Ngạc Trong Thơ Hiện Đại

12.01.2017
Wislawa-Szymborska_thumb.jpg

Ưu điểm cao nhất của thơ Wislawa Szymborska là những kinh ngạc liên tục trong dòng thơ của bà. Bà nhận thức một số điều mới lạ, một số điều chưa biết, và một số điều tuy biết nhưng chưa hiểu rõ. Không hướng dẫn, không thuyết phục, bà chỉ trình bày những kinh ngạc cá nhân, người đọc tìm thấy như trong những lúc đi dạo, bất ngờ bắt gặp những ý tứ thích thú, những lời lẽ tâm tình.

NGUYỄN BẮC SƠN, NGOÀI CHIẾN TRANH

3.01.2017

Tôi nghĩ niềm bi quan được bộc lộ thường trực trong thơ Nguyễn Bắc Sơn, trong tập Chiến Tranh Việt Nam Và Tôi, một tập thơ độc nhất vô nhị, nên được hiểu là những tín hiệu, và chúng thật ra chưa được đọc đúng mức. Sự nghi ngờ, tính hài hước, thái độ ngang tàng, không chỉ che khuất một tấm lòng nhân hậu,

Bùi Bảo Trúc / giữa ma-trận của Ngôn Ngữ & Cuộc Đời

29.12.2016
clip_image003_thumb.jpg

Ở đây, trong vị trí của một người có khá nhiều kỷ niệm riêng tư với anh, cũng như đã chia sẻ với anh một số sở thích, tôi muốn viết về Bùi Bảo Trúc chủ yếu như một người bạn. Một người bạn yêu văn chương, chữ nghĩa. Và đã để hết cả cuộc đời mình để học hỏi, dùi mài cái sở thích cũng như cái niềm vui có nhiều nét cao nhã này.

Thông điệp Standing Rock

19.12.2016
clip_image007_thumb.jpg

Là một người quan tâm tới môi trường và vốn có cảm tình với lịch sử chống nạn diệt chủng của thổ dân Da Đỏ, giống dân mà tổ tiên của họ đã có mặt trên đất Mỹ đã từ ngàn xưa, tôi nghe trong tôi có tiếng reo vui — niềm vui thực sự đầu tiên mà tôi có được từ sau ngày bầu cử đầy độc tố, chia rẽ, hoang mang, bất ổn vừa qua.

Đỗ Trọng Khơi: Người ghép lại thời gian xô lệch

9.12.2016

Người đọc có thể nhận ra được nỗi cô đơn của tác giả sững sững trong nhiều câu hay bài thơ xuyên suốt tập thơ. Có thể nói, cô đơn là bản sắc nguồn cội của thơ Đỗ Trọng Khơi. Tuy nhiên đây là bài thơ nói về nỗi cô đơn đó mà tôi cho là trọn vẹn và tôi rất thích: Trà đêm. “Đêm này nương thực cầu mơ. Đôi tình ta với trăng xưa bạn trà.

Vai trò của báo chí trong những ngày tới

6.12.2016
clip_image002_thumb.jpg

Tôi bật dậy khỏi giường – tôi đọc bài bình luận trên iPad lúc vừa thức giấc và còn đang nằm trên giường. Như người vừa được thêm sức. Tôi vẫn còn báo chí dòng chính, tức Đệ tứ quyền – The Fourth Estate (*) đứng với tôi đấy chứ. Tôi không còn cô độc.

Việc đầu tiên tôi làm hôm đó, một tuần sau ngày bầu cử, đó là ghi tên trở thành một độc giả của The New York Times. Tôi vui khi nghe biết từ sau ngày bầu cử tờ báo đã nhận được trên 40,000 độc giả dài hạn mới. Tôi có thêm đồng hành.

BOB DYLAN vs NOBEL

5.12.2016
clip_image0047_thumb.jpg

Trên đây là Masters of War, bằng ghi-ta mộc quàu quàu theo giọng rè rè dạy đời, chàng càm ràm, hằn hộc, tức tối. Tức cành hông như vậy thì mặt mũi đâu mà đứng trên bục danh dự xòe tay ra nhận một triệu đô từ cái kẻ đầu sỏ chiến tranh, dù là qua trung gian các vị thừa hành – trừ phi bây giờ chàng đã nguôi giận rồi, vì già và mệt rồi.

Bob Dylan – Nobel Văn Học 2016: Một Sự Kiện Phức Tạp

22.11.2016
image_thumb.png

Một chữ thường hiện đi hiện lại trong các bài hát là circus (gánh xiếc) khiến những kẻ ái mộ Bob Dylan nhớ đến khoảng đời cầm ca lang bạt của ông trước khi thành ngôi sao độc sáng. Nhưng trò xiếc circus còn là ẩn dụ để ví von không gian dystopia của văn minh tranh đua vật chất trống vắng các ý nghĩa và giá trị.

Bob Dylan và những chuyện chung quanh giải Nobel văn chương 2016

15.11.2016
Manhattan-Bridge-NY_thumb.png

Có lẽ cách hay nhất là HLV nên mở rộng giải bằng cách đổi tên giải [thành] Nobel Văn Học Nghệ Thuật chẳng hạn. Không có lý gì chỉ có văn chương mới là quan trọng, còn các hình thức nghệ thuật khác thì đành đứng ngoài chơi, để mỗi lần trao giải cho một người viết nào không phải nhà văn nhà thơ thì tìm cách lý luận vòng vo tam quốc, biện giải kiểu này kiểu nọ?

người đàn bà nơi thâm khuê đã bị tuyệt chủng?

1.11.2016

Nếu thâm khuê ngày nào là một thực trạng tĩnh (buồng kín, đời sống cố định của phụ nữ trong gia đình và về mặt địa lý), thì hôm nay, thâm khuê đã đi vào trạng thái động (đời sống nhiều di chuyển về địa lý, những ý nghĩa mới của thâm khuê). Cũng như những khái niệm giới tính khác, thâm khuê đã đi vào những chân trời mới, những thực tế mới, những hình thức mới.

Đọc "Ðêm Oakland và Những Truyện Khác" của Phùng Nguyễn

29.09.2016
Oakland-Night-cover_thumb.jpg

[T]ôi cười khi đọc đến câu “Ðêm về, tôi ngủ một giấc đã đời, tới trưa trờ trưa trật mới dậy…” Bà xã tôi ngồi dậy hỏi cười gì, thấy tôi đọc sách vẫn thường như vậy, nên bà nằm xuống ngủ lại. Vâng, đồng ý trong câu trên không có chất gì là Quảng Nam, nhưng người Quảng Nam thường hay nói như vậy.

TRUYỆN NGẮN PHÙNG NGUYỄN NHỮNG DAY DỨT VỀ LỊCH SỬ VÀ VĂN HOÁ…

28.09.2016
nguyen-thai-tuan-biet-thu-500-x-395_thumb.jpg

Chọn viết về khía cạnh tai nạn của chiến tranh, phải chăng [Phùng Nguyễn] muốn nhắn gửi với chúng ta, hãy cứ “dễ tính” tạm coi rằng nếu chỉ là tai nạn không thôi, thì chiến tranh cũng đã đủ muôn phần đau khổ và đáng sợ!

Dăm câu với bạn Phùng

27.09.2016

Yêu thương trong nhiều truyện của Phùng thiệt da diết, hết mình. Lọc phần hư cấu, giữ lại chất sống của tác giả, chúng ta sẽ thấy rằng con người này vừa già dặn vừa ngây thơ dại dột khi yêu nhưng mà dù già dặn hay ngây thơ ai dột, tình của Phùng là tình chân thật, không pha trộn, tình “ở trong phổi trong tim, trong hồn nữa” nói như Hàn Mặc Tử.

Vài nét đặc thù trong văn chương Phùng Nguyễn

23.09.2016
the-six-elements-rene-magritte-1928_thumb.jpg

Nếu nói bùa phép thì bùa phép ở đây chính là ngôn ngữ. Ngôn ngữ trở thành một hình thức ma thuật. Rốt cuộc, truyện không cho ta một chìa khóa để hiểu, chỉ cho thấy chuyển động của ngôn ngữ trong nỗ lực chế tạo một cái gì đó gọi là truyện. Chính ngôn ngữ tạo ra hiện thực (hay cái mà ta cho là hiện thực) chứ không phải là điều ngược lại.

Tính tự truyện ở Phùng Nguyễn

22.09.2016
PhungNguyen_ThapKyUc_sketch_tq_thumb_thumb.jpg

Nếu phải phân biệt hai loại tự sự tiểu thuyết và tự sự hồi ký, thì Đại Học Máu của Hà Thúc Sinh, Câu Chuyện Kể Năm 2000 của Bùi Đình Tấn và cả Những Ngày Thơ Ấu của Nguyên Hồng đều thuộc tự sự hồi ký, viết là để kể cái gì; còn Đêm Oakland Và Những Truyện Khác của Phùng Nguyễn có thể xếp vào loại tự sự tiểu thuyết, sử-dụng cái Tôi cho mục đích tiểu thuyết. Tiểu thuyết hóa cái Tôi, tiểu thuyết đời sống và con người tác giả;

KHO TÀNG CỦA QUÁ KHỨ

21.09.2016

Đó là một cách gián tiếp xác nhận một văn tài. Hơn thế nữa, xác nhận một niềm hy vọng khá phức tạp (giống y như sự phức tạp trong cách lý giải truyện Vàng Tháp Hời trong truyện của Phùng Nguyễn). Hy vọng rằng thế hệ những nhà văn như tác giả “Tháp Ký Ức” thực hiện được một công việc mà những người thuộc thế hệ trước, do nhiều nguyên nhân, chưa thực hiện được: nhìn lại quá khứ, một cách thiết tha nhưng trầm tĩnh, để rút một bài học cho tương lai.

Thử Gõ Cửa Tháp Ký Ức của Phùng Nguyễn

20.09.2016
PN-Uoc-Mo-cua-Dieu-Da-Di-Qua_thumb_thumb.jpg

Đừng chờ đợi nơi Phùng Nguyễn những cái u uất, sống sượng của suy tưởng; cái cấm kỵ dục tính của hành động; cái nôn mửa hôi thối của những xác chết được vực dậy từ một đáy mồ quá khứ. Cái đẹp, theo ý nghĩa của văn chương, tràn ngập trên những trang chữ của anh.

THÁNH TERESA

12.09.2016
zpfile001-2_thumb.jpg

Teresa chủ trương không ban phát thuốc giảm đau cho những người bệnh đau đớn hay sắp chết là vì theo bà, “sự đau đớn là một món quà của Chúa” và “đau đớn sẽ đưa họ đến gần Chúa hơn”. Cố học giả Christopher Hitchen kể lại trong một cuộc phỏng vấn bà đã nói với ông rằng “Có một cái gì đó tuyệt vời khi nhìn thấy những người nghèo khổ chấp nhận số phận của họ và trải qua đau đớn giống như Chúa Giê-Su đã trải qua. Thế giới nầy sẽ trở thành tốt đẹp hơn từ nỗi đớn đau của họ.”

GƯƠNG MẶT NGƯỜI KÊU GỌI

5.09.2016
Portrait-of-the-Poet-Y-Nhi-1.-2016.-Oil-on-canvas.-130x80cm_thumb.jpg

Điều kinh khủng nhất là nhà văn đã quen với lối nghĩ, lối viết ấy, đã tự nguyện khuôn mình “trong một hành lang hẹp, vừa hẹp vừa thấp”, đã “thích nghi với văn học minh họa”, nếu có lúc nào cảm thấy bức bối lại “tự dụ dỗ mình và khuyên nhủ lẫn nhau tự hạ chiều cao cho thấp để khỏi chạm trần, tự ép khuôn khổ chiều ngang lại để khỏi kềnh càng, để đi lại được thoải mái trong cái hành lang kia”

Trần Băng Khuê, Mẫn Cảm và Hóa Thân? Khảo nghiệm qua hai truyện ngắn “Xưng Tội” và “Ju”.

22.08.2016
clip_image002_thumb.jpg

Trước giờ hiếm lắm, một người viết mới, hẵng vô danh lại khiến tôi đọc mà phải run lên vì khoái khẩu như Trần Băng Khuê. Một nỗ lực phá ra khỏi thứ xiềng cổ hủ chăng, tôi không rõ lắm, nhưng có thể đây là một mẫn cảm cần thiết trước khi hóa thân.

Một Lời

16.08.2016
DNM-Dia-Nguc-Co-That-phong-su-Hue-Mau-Than-1968-VOF_thumb.jpg

Người phi công nói: chuyến bay đã không còn chỗ, nhưng người mẹ đã cố gắng đẩy đứa con lên, rồi người mẹ đứng lại, một tay đưa lên vẫy. Chiếc trực thăng bay lên và tôi nhìn thấy người mẹ quì xuống như cầu nguyện. Đẩy đứa con lên, tôi không quên được hình ảnh ấy. Có một nơi được gọi là hy vọng và cõi sống. Và một nơi là cõi chết.

ÔNG DƯƠNG, ÔNG ĐÃ VỀ TRỜI

12.08.2016
clip_image0014_thumb.gif

Bảo toàn Danh tiết, là một nhân cách đáng trọng, chẳng bao nhiêu người làm được. Nhưng sự bảo toàn ấy lại được Bảo Toàn từ một sự Im Lặng, mãi mãi hơn bốn mươi năm đối với một người cầm bút đầy tài năng, là một nghi vấn đau lòng.

Neon, ánh sáng thiêu thân của Las Vegas

11.08.2016
pic-5.-Bin-qung-co-Laconcha-Neon-Museum_thumb.jpg

Người ta có thể nhìn vào Las Vegas khoảng một dặm (mile) xa, từ tuyến đường 91 mà không thấy nhà cửa, cây cối, chỉ có bảng hiệu. Những bảng hiệu đó, chúng trụ trên tháp cao, chúng xoay, chớp nháy, khi ẩn khi hiện, chỉ để tạo sự chú ý cặp mắt người nhìn.

Dương Nghiễm Mậu và một thế hệ bất khuất

9.08.2016
Luu-Thuy-Huong-and-sister-March-1970_thumb.png

Ở vị thế người đọc, tôi nhìn thấy trong tác phẩm [Cũng Đành] của [Dương Nghiễm Mậu] thân phận bi thảm của chính bản thân mình, của đồng bào Việt Nam, của một quê hương điêu tàn. Ở vị thế người viết, tôi nhận ra trách nhiệm cầm bút của mình, nhận ra con đường đưa cuộc sống vào văn chương, đưa văn chương trở về với cuộc sống. Con đường riêng của mỗi một người đi tới tự do.

Nhân nghĩ về Khái Hưng

5.08.2016
xuan-dieu-the-lu-khai_hung_thumb.jpg

Những nhà luân lý đã từng nói đến những truyện của Sagan thời hậu chiến vô luân, mà có ai nhớ đến rằng, chính đời sống vô luân … cảnh đề cao thú vui xác thịt đã có trong tác phẩm Khái Hưng từ thời tiền chiến ở Việt Nam …. [T]ôi vẫn tự hỏi: vì sao giữa lúc bước chân vào cuộc tranh đấu cách mạng mà Khái Hưng lại viết được Băn khoăn? Không hề có ảnh hưởng giữa đời sống và tư tưởng tác giả với tác phẩm sao?

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)