Trang chính » Tác giả

Bài đã đăng của Lê Đình Nhất Lang

Bọn ngoài hành tinh trông nghiêm trọng

3.02.2007

Trong họ là một bụng cười
dù họ làm vẻ ngoài nghiêm trọng.
Họ, sau khi ngất ngưởng trên những quỹ đạo
để cười vào trái đất như một nắm đấm tanh tưởi,
giờ đây chơi
một trò lén lút.

Ham muốn đầu tiên & Mạng vá vô hình

27.01.2007

những sợi chỉ họ đang dùng
có vẻ phải to như những sợi
thừng trên tàu, như dây cáp
trên một cần trục, nhưng họ vẫn
cứ cúi xuống, nhe răng

Khải Huyền Dối Trá

27.01.2007

Ðây là một cuốn phim mà Coppola tuyên bố một cách ngạo nghễ “không phải là về Việt Nam — nó là Việt Nam.” Phim này, như vậy, thực ra là về một bầy những tên da trắng, kể cả Coppola, lội sâu vào quả tim đen tối của chính bọn họ. Chắc chắn nó không phải là về Việt Nam. Tôi cũng không dám chắc nó là một phim chiến tranh Việt Nam.

Trong xứ sở hàm tiếu

27.01.2007

 
Họ chỉ cười nửa nụ
Trên đau khổ đời mình
Chuyện đời cha đời chú
Họ làm như vô tình
Họ chỉ ăn nửa bữa
Cho kịp bước ra đường,
Sợ rằng đời nhộn nhịp
Chớp mắt sẽ qua cửa
Họ chỉ nói …

Bay vào xuân

20.01.2007

Dòng suối xô đẩy vô ích; mục đích trong suốt lặng lẽ trôi.
Lòng đè nén đá tảng nóng chảy, bốc hơi, chìm.

Trời xuân nâng bao cánh chim bay bổng vào nắng ấm, những đôi cánh giấc mơ
mê mải kiếm tìm triệu năm không ngừng nghỉ.

Tất cả qua Photoshop

13.01.2007

đôi mắt trong trẻo và sáng quắc
để thôi miên đôi mắt mệt mỏi giờ đi làm
làn da có cái phẳng phiu phổ thông
để giấu những giày vò riêng tư

Hoạt cảnh Vua Quang Trung

30.12.2006

Hôm xưa nằm mộng thấy quân vương
râu tủa, mặt đen khói chiến trường,
lưng voi, quắc mắt vung roi giữa
người ngựa trập trùng, trống thập thùng.

Những vòm tóc

23.12.2006

Năm nay họ quyết định nâng cao bờ tóc trán, uốn vểnh lên thành những mái vòm để làm sáng sủa những khuôn mặt.
Tôi thấy khá nhiều những mái vòm như vậy ở những nam …

thơ Charles Baudelaire

23.12.2006

Con chim biển
Ðể giải trí, thường bọn người thủy thủ
Bắt chim chơi, những chim biển lớn lười…

Con quỷ dơi
Em kẻ, như một nhát dao đâm
Vào con tim đang rên xiết ta…

Hòa âm của buổi chiều
Giờ đã đến, rung rinh từng cuống lá
Hoa ngát thơm như khói tỏa nén hương…

Nghe bác Thành dọn nhà

23.12.2006

Bác Thành cán bộ cấp cao,
quần xanh, áo trắng, khác nào thường dân,
nhưng theo sau, mấy quân nhân,
A-ka lủng lẳng trên thân, không đùa…

tin trên báo trào lưu du lịch

9.12.2006

 
Người sử dụng các loại cặp và vali đựng hồ sơ cần chú ý đến những vấn đề an toàn khi du lịch trong nước. Do những bất cập của các ngành công nghệ cặp …

thơ Lê Đình Nhất Lang

9.12.2006

Hai cánh cổng rồi cũng mở ra
dù tôi không nhớ đã đánh gì vào máy.
Những ngón tay dường như đã quen
tự tìm nút nhấn.

Nói chuyện với Banana Yoshimoto

2.12.2006

Phẩm chất luôn quan trọng hơn số lượng. Ðiều này đúng cho mọi thứ. Ngay cả nếu bạn viết chỉ một dòng trong đời, nếu nó nằm trong đầu người nào vĩnh viễn, thì cũng thỏa mãn rồi.

Phòng thí nghiệm từ vựng

2.12.2006

Từ này nghĩa là mong muốn,
tình yêu, tình bạn, hiếp dâm, hoặc cơn thèm đột xuất
lôi kéo người nào vào một cuộc đối thoại
triết

Nhìn thấy qua kính xe & Xe Dream

2.12.2006

Bát xà-lát Mỹ đúng ra là
bát xúp sương mù. Tôi theo xa lộ,
như cán muỗng canh thòng vào
thành phố ngâm trong sương khói,
đổ xuống đó đã bao lần.

Chiếc giày kim cương của em

2.12.2006

Ðừng viết về nỗi không nhà
hay chốn thân quen xa nhà.

Ðừng viết về chiến tranh,
dù em bênh hay chống,
vẫn là chiến tranh chết tiệt.

Thời nay, khác biệt thì khó hơn

25.11.2006

Còn chưa đến một tuần sẽ là ngày kỷ niệm cuộc nổi loạn Cronulla năm ngoái, nổ ra vào ngày 11 tháng 12. Mẩu tin nhắn tai tiếng ngay trước cuộc nổi loạn có nội dung như sau: “Tới Cronulla cuối tuần này để phục thù. Chủ Nhật này tất cả người Úc ở vùng Shire tới Bắc Cronulla để ủng hộ Leb và ngày đập bọn da màu.”

Cây cầu khỉ

25.11.2006

đêm sặc mùi nhớ
nhớ sặc mùi cải lương
tôi đến nhà em
đi qua cây cầu khỉ
tôi đòi hôn lên vú cuả em
đôi vú trắng tinh khiết
hai núm nhỏ bằng hạt đậu

Không tranh luận

25.11.2006

Lần nọ tôi băn khoăn về một điều nghe thấy trong câu chuyện ở bàn ăn, sau khi cả nhà tôi lại được đoàn tụ – bố tôi đi tù cải tạo về, và mẹ tôi mệt mỏi sau nhiều chuyến đưa anh em chúng tôi đi vượt biên không thành. Mẹ tôi lo mấy đứa con không biết đấu tranh cho sự sinh tồn của chính mình.

lost in Tokyo

25.11.2006

let’s walk with the lights
and the rumblings and hubris
of all things humanly bright
the cacophony of white and red
of yellow and blue
this cloudy night
its shiniest hues

Pronek được chiếu sáng

21.11.2006

Trọng tâm của cuốn sách đầu tiên kỳ tuyệt của Aleksandar Hemon, Câu Hỏi Của Bruno (2000), là “Chàng Josef Pronek Mù & Những Linh Hồn Chết,” một truyện vừa, gần như hoàn hảo, mang đến cho chúng ta một trong những chàng trai trẻ lạc lối quyến rũ nhất trong văn chương kể từ khi Augie March chệnh choạng lê bước khắp Bắc Mỹ tìm kiếm một cuộc đời cho chính mình.

Một nghệ thuật

18.11.2006

Nghệ thuật mất học cũng đâu khó quá;
bao nhiêu thứ dường như đã sẵn sàng
bị mất nên sẽ chẳng thành thảm họa.

Nhảy vào

18.11.2006

Thùng rác ở California cao tới ngực người lớn. Leo lên nắp thùng rác đặt cạnh tường, bà cảm thấy mặt đất đang di chuyển, hệt như một lần nào bà ôm gói hàng đứng trên toa xe lửa đưa bà vào Hà Nội năm xưa. Những lần ấy, bà nhảy từ trên xe lửa vào thế giới của ông.

Kế Thừa Mất Mát của Kiran Desai – tác phẩm đoạt giải Man Booker 2006

11.11.2006

Thẩm Phán Jemubhai trong cuốn sách Kế Thừa Mất Mát của Kiran Desai, sẽ không phản đối. Sinh ra trong một gia đình trung lưu Patel, ông lên thuyền đi Anh năm 1939. Cảm thấy lạc lõng, và bị đối xử khinh miệt vì da, màu, mùi, ông trở về làm một giới chức ICS phục vụ cho người Anh.

Trong những biếm họa trên báo Đan Mạch

11.11.2006

Tôi hiểu nhất hình ông đạo đưa hai bàn tay ra
đuổi xuống khỏi thiên đàng
những chàng tử vì đạo:
chẳng còn gái trinh nữa đâu.

thơ William Stafford

4.11.2006

Cả nhà ngủ những dặm bằng phẳng đó
nhưng như chuông rền rĩ tới bình minh
tôi lái xe xuống một dải âm thanh,

chùm thơ Lê Đình Nhất Lang

4.11.2006

Nàng con gái
ngửa cổ,
duỗi chân,
nhăn nhíu mắt –
bắt tôi đi
tìm
con thiêu thân
giữa trưa hè.

Những tấm ảnh bị mất

28.10.2006

Hồi tôi mười một tuổi tôi đã làm một việc không thể tha thứ được: tôi đã đốt những tấm hình của gia đình tôi. Thời đó chúng tôi đang ở Sài Gòn, và khi xe tăng Việt Cộng lăn bánh tới sát thành phố, mẹ tôi, sợ đến phát điên, ra lệnh cho tôi tiêu huỷ mọi thứ có thể mang lại tai hoạ.

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)