Trang chính » Tác giả

Bài đã đăng của Lê Đình Nhất Lang

Tại một trạm xe lửa bị rớt khỏi bản đồ

25.03.2010

Có những người chết đốt lửa quanh mộ mình.
Có những người sống dọn bữa tối cho khách.
Có đủ từ ngữ cho ẩn dụ vươn lên
trên sự kiện. Hễ khi nào nơi này tối đi thì một mặt trăng bằng đồng
soi sáng và mở rộng nó. Tôi là khách của chính tôi.

Ngươi và nghệ thuật ♦ Dọc đường biên giới

13.03.2010

Lỗi lầm chính xác của ngươi tạo ra thứ nhạc
không ai nghe thấy.
Bàn chân đi lạc của ngươi tìm ra vũ điệu tuyệt vời,
khi bước một mình.

Nước biển làm vải cứng

10.03.2010

Nước biển làm vải cứng lâu sau khi khô.
Như nỗi đau sau khi dứt vẫn ở lại trong mình:
Người đàn bà cử động bàn tay một cách quái gở
vì người ông của nàng vừa đi sang một nơi

Chúng ta chẳng cần chung số phận

1.03.2010

những bình minh trái cây con sông và lưỡi dao,
sâu trong họng, ống kính rộng

và tay anh trở thành hai đất nước,
và chân em thở than như cỏ,

Bài sonnet soi ruột

25.02.2010

Cuộc soi ruột, theo bản tin buổi tối,
là của tổng thống. Như vậy trong ba
giờ liền vị tổng tư lệnh của sự rắc rối
trao rắc rối lại cho vị phó của ông ta

The Cough of a Man Moving towards the Wall

12.02.2010

I come back just to hear your voice
a woman’s voice which is thick and hoarse
and sometimes turns into a cough pill
a cough pill wrapped in a piece of newspaper
that’s your voice

Vỡ mộng ♦ Bán tống

11.02.2010

Bao nhiêu lãi mất tăm: khoản thu
Ngọt, khoản vơ vét, tổng số mật;
Và giờ đây con số đen của niềm đau cũ
Trở lại căn nhà bọn ta xả rác ngập.

Tiền

9.02.2010

Tiền, để mua tiên,
để là tiên hay phật, để giật, để dành
hay chỉ để đếm.

Chèn nó lại, kẹp nó vào

Tiếng rè

23.01.2010

Chúng tôi là đỉnh cao
trong công nghệ phóng thanh phòng xử.
Nếu được chụp ảnh
chúng tôi sẽ hiện nguyên hình
bàn tay bịt miệng.

Và bà quả đã khâu

8.12.2009

Chị em bà gom góp mua cái máy cho bà làm
quà sinh nhật khi họ còn ở chung với nhau
trên đường Sisson trong một căn hộ hai
phòng ngủ. Bà hẳn là ngồi ở bàn bếp, cúi
mình trên cái máy…

Lời mở cho một tuyệt mệnh thư hai mươi tập

2.12.2009

Dạo này, tôi đã quen với cái trò
Mặt đất mở ra bọc lấy tôi
Mỗi lần tôi dắt con chó ra ngoài đi dạo.
Hay thứ nhạc ngớ ngẩn to cạnh mà gió
Tạo ra khi tôi chạy theo một chiếc xe buýt . . .

Câu chuyện gia đình ♦ Anh tôi đang cháy ♦ Thượng Đế đang xây cho mẹ tôi một cái ao…

24.11.2009

Chúng tôi biết không có người phàm nào
có thể xây cái ao này.
Chỉ có những lời cầu nguyện thuần thành của mẹ
khi bà vung một cục đất vào vực thẳm.

Một con chim

20.11.2009

Một con chim, sự nhô lên
Của ý nghĩ trong đôi mắt ướt, mã não,
Trên những ngọn cây thành phố, nửa đêm, bụi bặm
với những tĩnh mạch dây đen hạc cầm.

Giải quyết những vấn đề của thế giới

18.11.2009

Bố thành một giấc mơ đầy
lửa và một tràng cười ghê rợn. Tôi
cháy thành một đám mây bằng khói.

Cũng như em, tôi không hát một mình / Like You, I Don’t Sing Alone

13.11.2009

Đáp lại những câu thơ dài tuyệt vọng
Em đã đến cạnh tôi nguyện ước

The dome of night has no sign of change
We fly until we are out of breath

Nhạc nước ♦ Cái gương ♦ Tiếng vọng ♦ Nước Mỹ

11.11.2009

Nước Mỹ, mi bài tụng ca hiện thực!
Hãy trả lại những người mà mi đã lấy.

Hãy để mặt trời lại bừng lên
ở bốn mút đầu thế giới

Chỉ một

5.11.2009

Chỉ một cái giã là nát đầu
Chỉ một cú xô là gãy xương
Chỉ một cái đập là bẹp giúm tình thương
Chỉ một chi tiết là kết án
Chỉ một câu cười là chụp mũ

Khó thấy/Difficult to See ♦ Không đề/Untitled

4.11.2009

Chúng ta
Những cư dân không được đón chào

Gió chiều nào
Ta tào lao chiều ấy

Rồi, tôi / Then, I

28.10.2009

Rồi tôi nhận ra tiếng nói từ bầy súc vật
Mơ hành vi của những con người

The world also soars by well-worn footsteps
With one belief under the heels

Ai?/Who? ♦ Hiện thực xã; hội chủ nghĩa/Socialist Realism

24.10.2009

Mất đi tiếng nói bản thân
Mất đi những cái thuộc về giá trị
Chúng tôi còn sở hữu duy nhất một điều
Nỗi sợ

In this ill-fated house
Who wants to inherit their legacy?

Phương pháp điều chỉnh / Method of Adjustment

20.10.2009

Chúng nhất thiết cần sự thay đổi
Để chết chóc vượt lên. Tựu thành
Quan tài hình dép

They inevitably need change
For death to prevail. Achieving
Coffins in the shape of sandals

Tôi đặt tên cho doanh nghiệp thành công nhất Việt Nam

17.10.2009

Tổ chức của những người yêu nước ghét nhân dân
Tập đoàn man rợ vì an ninh tổ quốc
hanhhungchuyennghiep.vn.com
Ném đá giấu tay, Inc.

Sống ♦ Hoa sữa ♦ Cóc ♦ Thôi, đi (with English translations)

14.10.2009

Chọn một niềm đau. Mỗi ngày
Để sẻ chia với thế giới
Dân tộc này

Choose a death. Each day
In the eyes of the regime
To be free

Cho người đàn ông có sự cương cứng lâu hơn 4 giờ đồng hồ

24.07.2009

Hắn là Peter Đại Đế. Hắn là sa hoàng. Hắn là chiếc xe hề với thêm một chiếc xe.
Funiculì, Funiculà. Hắn là kẻ cho bộ phận. Hắn làm việc phi lợi thận. Hắn là quận xòe.

Trời Châu Phi

2.07.2009

Một khi vào bão,
Châu Phi bị túm trong một vũ khúc của những bé gái đi lạc,
chúng gặp nhau để làm tâm tưởng tôi lang thang
vào những nơi các cội rễ đột nhiên
thưa hơn sợi dây cột chúng.

Trịnh Công Sơn Vết Chân Dã Tràng – Tạp chí Da màu phỏng vấn Ban Mai

30.06.2009

Việc bóc tách từ ngữ, câu văn ra khỏi chỉnh thể văn bản nghệ thuật, để nghiên cứu dưới góc nhìn chính trị lấy lịch sử ra chứng minh là việc làm trái với học thuật…. Một cuộc chiến tranh có thể mang tính chính nghĩa hay phi nghĩa; nhưng một tác phẩm viết về chiến tranh thì chỉ có vấn đề hay hoặc dở mà thôi.

Nơi ở cũ

26.06.2009

Khi những bộ máy tuyên truyền tạm ngưng
trong một đêm cúp điện,
thì từ một góc sân thượng:
Cây ngọc lan

Những nghịch lý và mâu thuẫn

28.05.2009

Bài thơ buồn vì muốn là của em, nhưng không thể.
Tầng phẳng là gì? Nó là điều đó và những điều khác,
Mang cả hệ thống những điều đó vào trò chơi. Trò chơi?

@2006-2025 damau.org ♦ Tạp Chí Văn Chương Da Màu
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)