Dana Gioia sinh năm 1950, là một nhà thơ và nhà phê bình Mỹ gốc Ý và Mexico. Nguyên là phó giám đốc tiếp thị của công ty General Foods, ông hồi hưu sớm để viết toàn thời gian. Từ 1/2003 tới 1/2009, ông là chủ tịch của Quỹ Quốc Gia Cho Nghệ Thuật, cơ quan của chính phủ Mỹ tài trợ cho các bộ môn nghệ thuật, nơi ông có những nỗ lực nhằm gia tăng số người Mỹ đọc văn chương.
Dana Gioia được coi như một trong những người đi đầu trong trường phái New Formalism (Tân Hình Thức) của Mỹ, tức những người chủ trương viết trong những thể thơ cổ truyền và tuyên bố rằng việc trở lại với vần và nhịp điệu cố định hơn chính là phong trào tiên phong mới.
Nhiều người đọc Việt Nam đã biết đến Dana Gioia qua bài nhận định nổi tiếng “Can Poetry Matter?” (bản dịch Việt ngữ của Nguyễn Thị Ngọc Nhung), trong tập tiểu luận Can Poetry Matter?: Essays on Poetry and American Culture (Thơ có là cái thá gì được không?: Những tiểu luận về thi ca và về văn hóa Mỹ, nxb Graywolf Press, 2002).
Tiền là một loại thi ca. –Wallace Stevens
Tiền, để mua tiên,
để là tiên hay phật, để giật, để dành
hay chỉ để đếm.
Chèn nó lại, kẹp nó vào,
Xùy nó ra. Coi nó
đốt lủng những cái túi.
Tạo ra bằng tiền! Có tiền
để đốt! Lưng xanh, hai con ó,
đựng bằng bao bố, hay giấy chứng nhận.
Nó bôi trơn lòng tay, lót êm lòng tổ,
giữ cổ ngửa trên nước,
mang mọi đầu mối lại gần.
Tiền đẻ ra tiền.
Tích lãi, nhân lên hàng ngày.
Lưu hành luôn luôn.
Tiền. Ai biết nó từng đến những đâu,
nhưng ta đặt nó nơi miệng ta.
Thì nó nói.
Phỏng dịch từ bài thơ “Money” nguyên nằm trong tập thơ The Gods of Winter (1991) của Dana Gioia, bản đăng lại trên mạng:
http://www.danagioia.net/poems/money.htm
.