Bài đã đăng của Lê Đình Nhất Lang
Đừng viết sử thành thơ
Đừng viết sử thành thơ, vì vũ khí chính là
Sử gia. Và tên sử gia chẳng hề ớn lạnh
Khi đặt tên nạn nhân và chẳng buồn nghe
Tiếng đàn thùng kể lể. Và lịch sử là liều thuốc mỗi ngày
Espresso ♦ Dạ khúc
Cà phê đen được dọn ra ngoài trời
giữa đám ghế bàn lòe loẹt như sâu bọ.
Những món chưng cất quý giá
đầy sức mạnh ngang với Có và Không.
Tấn khổ hài kiểu cách
Năm hai mươi tuổi nàng rạng ngời và khả ái,
Hội nhóm đều dự đủ, nhảy nhót luôn được mời;
Nàng nắm bắt môn luận lý ký hình và ánh mắt
Của những gã đàn ông được nàng nhìn lại đã thấy có lời.
Một con diều… ♦ Vịt trời ♦ Bọn trẻ đường ray
Bạn tôi nói linh hồn một người
chỉ nhẹ bằng đốm lửa điếu thuốc,
nhưng linh hồn nào buộc trên kia,
sợi dây chùng và lên cao dần,
Đêm ♦ Cà-bùm ngày mưa
Chào mừng quý khách đến Nam Waziristan.
Tôi là Taliban.
Tôi đã viết ra bài thơ của họ tựa là “Thơ Tôi.”
Với tôi nó là một quả bom tự chế.
Băng ghế công viên ♦ Tiền sảnh khách sạn
Sáng kẻ đuổi theo, tối kẻ được theo.
Sáng muốn làm đầy tối bằng chính mình
và muốn nó vẫn là tối
để sáng vẫn còn làm đầy nó.
Kẹo cam thảo đỏ
Nếu bất tử ta sẽ chẳng màng
đến thời gian. Ta sẽ làm hẹn và
lỗi hẹn chỉ bằng cái nhún vai. Nửa trên
cuốn lịch với bức ảnh đẹp
cũng đủ…
Chín giải đoán
Trong tháng tam hợp lá số tử vi của cô
đầy nghịch lý: cô sẽ thấy tiền của đột nhiên
chảy vào qua các ngả thông thường cũng như
bất thường, nhưng nên tránh…
Rừng chiều tuyết đổ dừng chân
Rừng này của ai tôi nghĩ tôi biết.
Nhà anh ở mãi trong làng, tuy nhiên;
Chẳng hay có kẻ dừng lại trên yên
Khúc quành ♦ Một người, và bất kể
Một người, và bất kể là ai, trú ngụ trong đầu tôi như một căn nhà trống, hắn vào, hắn ra, hắn dộng từng cánh cửa sau lưng, bất lực tôi đành chịu nhịn sự gây hấn. Một người, và có lẽ là tôi, cầm trên tay những ý nghĩ riêng tư nhất của tôi…
Aung Cheimt đi xem xi-nê
Trong vườn
Một xác chết phân hủy,
Trong khi đang nhấm nháp
Một bao đậu phộng rang muối.
Bất cứ nơi nào… ♦ Để không bỏ lỡ…
Có lẽ tôi đến từ một đất nước trên cao, hay có lẽ một đất nước dưới thấp, tôi không nhớ đất nước nào. Có lẽ tôi đến từ thành phố, nhưng thành phố nào trong đất nước nào thì tôi xin chịu. Có lẽ tôi đến từ vùng ngoại ô của một thành phố…
Trong sa mạc đêm
Trong cát bụi: một mảnh tiếng nói
bật ra như đá vỏ chai.
Người con gái nghe thấy mảnh này
sẽ theo bạn vào bóng tối
Giao thông đại chúng
Giao thông đại chúng là hình ảnh trong gương của cuộc đời tôi:
đứng ngoài đường, chờ đến lượt mình
dưới cơn nhấp nháy không nắp đậy của những vì sao, gió chui rúc sâu
Quả trứng gió
Một lần quả trứng gió cất tiếng gọi cô bé mỗi sáng vẫn đi
nhặt trứng cho bà—“Này em bé, đừng mang tôi đi,
hãy để gà mái mẹ tôi ấp thêm mười ngày…
Chân dung kèm bình luận
Đây là chân dung một người đàn ông tôi biết.
Hắn ngồi tại bàn, tờ báo hắn mở.
Đôi mắt lắng đọng phía sau tròng kính.
Bộ vét đẫm ánh lung linh rặng thông.
Cày làm luống đủ
Tôi đã không thể tham gia cuộc biểu tình vì tôi đang mang thai, và vì thế tôi có một trải nghiệm cách mạng mà không có hành động cách mạng nào. Lịch sử ôm chầm lấy thế giới. Các Nàng Thơ là những cô bạn gái tí hon.
Một tín ngưỡng đáng cho 45 triệu người theo
Trong đất nước cộng sản của Thượng Đế
Các nông dân đang dựng lại Giêxu Kytô
Ba nông dân, ở trần
Giêxu đóng khố
Nhật ký hồi tưởng
“Chuyện gì thế?”
Người anh hùng vác câu hỏi.
“Chỉ có một đường một.”
Thằng đần đội văn hóa của hắn đi.
Một vụ thấy UFO… ♦ Yangon 2010
Giới trẻ giờ đây công khai chạy theo thời trang hiện đại và những món vật xa xỉ, điều đó đã được ghi nhận. Những người nào sắp sửa bỏ xứ để đi làm ở nước ngoài cần phải tự mình ôn luyện một cách có phương pháp bằng mọi cách có thể trước khi ra đi, điều đó…
Cách nói hoa mỹ
Khi một câu cấu thành bởi hai mệnh đề
độc lập, mà cái thứ hai yếu hơn cái thứ nhất,
nó được gọi là Thằng Một Giò Đang Đứng.
Bỏ những cái này… ♦ Trầm tư… ♦ Vài tiếng khịt…
Tôi có giấc mơ này, thưa bác sĩ: tôi đang sống trong thị trấn này
thì tôi già đi. Hàng xóm cũng già
đi, và họ ở luôn trong nhà, dậy trễ
Ánh sáng ban đêm
Mặt sữa, mặt búp bê,
nó đóng kín như một cái răng
và lạnh như người chết
cho tới khi tôi chạm công-tắc.
Cái tên ♦ Thẳng đứng ♦ Kệ sách
Nó lắc lư kinh hoàng, ngay cả khi tôi ngồi xổm xuống. Một hành động giữ thăng bằng. Nếu trái tim nằm bên trái thì bạn phải nghiêng đầu một chút sang bên phải, không được đựng gì trong túi, không được có cử chỉ khoa trương, mọi từ ngữ hùng biện phải để lại hết.
Ánh khuya ở Minnesota ♦ Nhà trọ
Nơi đuôi đoàn tàu hàng rời đi,
một bàn tay đong đưa chiếc đèn lồng.
Những tia sáng ít ỏi bị bỏ lại trong thị trấn
là bóng điện cháy lạnh lẽo trong tù,
Bắn một căn nhà trại
và một cái lỗ .22 hiện lên trên hộp thư
như một con ruồi đậu xuống.
Trong một tháng bạn có thể thấy bầu trời
qua cái đuôi của cánh quạt xay gió.
Trực đêm
Ngôn ngữ đang đều bước cùng những kẻ hành hình.
Do đó ta phải có một ngôn ngữ mới.
Con chó sói đây rồi, làm bạn trong từng giờ
dùng lưỡi chạm vào các cửa sổ.

Bình Luận mới