Bài đã đăng của Lê Đình Nhất Lang
Những mảnh vụn
Cuộc chiến tranh đã chấm dứt tham vọng đó, nhưng hồi bấy giờ, khi chúng tôi còn nhỏ, tương lai luôn luôn trên đường đi tới, những dòng chảy về phía trước của nó len lỏi qua mọi điều chúng tôi đã biết hay muốn biết.
Tụng khúc / Anthem
Có vết nứt bên trong, vết nứt bên trong mọi vật
Qua đó ánh sáng lọt vào
There is a crack, a crack in everything
Cuốn lên trong gió / Blowin’ in the Wind
Bao nhiêu năm tháng xích xiềng cho một dân tộc
mới có tự do trong đời thường?
Yes, and how many years can some people exist
Before they’re allowed to be free?
kỷ niệm ngày sinh của nhiều thành phố
Quá nhiều ngây thơ sống sót.
Có gì đó vương vất, một buổi chạng vạng không dứt
trên bãi chiến trường đang tháo lui, làm hoen ố
chất rượu của sự côi cút. Mỗi bức tường
che một cửa hầm, mỗi cuộn khói là một người đàn bà
được chụp ảnh lõa lồ bởi bọn đàn ông cùng gia tộc.
đồ tể
Rembrandt biết rõ điều này—cái sườn bò xẻ toang của hắn phải chăng chính là một thằng ở hang?
Cũng là Kytô nữa, dĩ nhiên, nhưng giống hơn cả là một thằng ở hang như chúng ta của một thuở không còn.
Sương Mù Đen / Black Fog
Tác phẩm chung bao gồm thơ trình diễn của eL.; nhạc thể nghiệm của Nguyễn Mạnh Hùng và Lương Huệ Trinh; tác phẩm sắp đặt của Võ Trân Châu và Tạ Bạch Dương; và film thể nghiệm của Dino Trung.
Lượt đấu ♦ Xác sống ♦ Đất sét từ thinh lặng
cách duy nhất để hiểu
là chúng ta có những vết thương khủng khiếp bên trong như những cái mồm
cứng bằng kim loại chế tạo ở mỹ
chúng phạch mở bung ra như những chiếc ví và hẻm núi
Rời Tân Sơn Nhất… / Leaving Tan Son Nhat…
Sài Gòn,
Ta đã ba lần làm tù nhân của mi
Let me dry on your sidewalks naked and songless,
Package me in fireants and strip me of flags.
Cuộc chẩn đoán / A Diagnosis
Nhà tâm lý học nói với phóng viên về nghiệp quả. “Phương Đông có triết lý cho rằng những hành động và cả sự thụ động lan tỏa ra khắp thế giới và vang dội về để tự cân bằng sau nhiều kiếp… nhưng vì tôi là một Phật tử người Palestine sinh ra ở Gaza, cho nên nghiệp báo buộc phải xảy ra trong một kiếp.”
Đi xa
Trên cây du, con quạ đang là hiện thân
khàn đục của chính nó, đâm lụi buổi sáng
được em thả trôi trong giờ yên lặng
không có anh. Nếu anh ở đây,
Nghĩ ngợi khi bị nhà phê bình… ♦ Đốt sách
Tôi muốn ăn mận, nhưng cứ lần lữa.
Mặt trời lặn. Lửa
tắt. Không còn sáng
tôi vẫn chờ. Một lần nữa từ trong đêm—
những lời ấy: tôi đần độn thế ư.
Plasma
Nghệ thuật thay vì là một vật làm ra bởi một người lại là một quá trình khởi động bởi một nhóm người. Bất cứ điều gì một người nói ra đều trở về như một lỗi lầm. Ghi lại các sự kiện hay con số là vô dụng. Nếu nó là một ý tưởng hay, nó mang lại một thay đổi vĩnh viễn.
Và những con sóng
…một đấng siêu anh hùng người Việt toàn thân phủ bột mì, khoác tấm khăn choàng nồng nặc cái mùi đậm đặc xa hoa của những món chiên béo ngậy, vầng hào quang vàng chói như phản chiếu màu da tôi lấm lem nâu đất bởi cà phê.
Vào lúc nửa đêm ♦ Cá chép
chẳng có gì để sủa
ngoại trừ, có lẽ, những ý nghĩ
của một anh già nọ
gửi những hồi ức mình
ra ngoài tản bộ nửa đêm
Phỏng vấn bài Không-Thơ
Những cuộc chuyện trò thơ bị do thám
bởi những đặc vụ viên khinh bỉ thơ,
và có những thị trấn thơ
hoàn toàn trống vắng,
Gửi một người chăn cừu
Chúc anh có cả vòng những rặng san hô, và đầy đủ bánh mì
để chứng tỏ con người không thể sống bằng tình yêu mà thôi.
Chúc anh sự dứt khoát của những thiết bị phi nhân tính,
khi dọn con đường xuyên qua rặng núi
Phim lạ
Bài tụng ca cho thất bại của tôi mở đầu như một cô gái thức dậy trong mơ
chợt nhận ra bề mặt giấc ngủ của nàng trên đám mây không chải chuốt,
Sếp lên cao ♦ Chúng ta là những kẻ được việc
chúng ta là những kẻ năng suất cao từng mang cao vọng đi trên dây cao
giữ thăng bằng chồng giấy trên đầu
không có lưới bên dưới
Câu chuyện cô con gái xinh đẹp Ralinavut
Vừa khi các cô con gái khôn lớn
là lũ sói xuất hiện.
Đứa con gái bỏ đi cùng bầy sói.
Đồng bò, sương móc, hoàng hôn
Không có khoảng xa nào, bầy sẻ khi nắng tắt
rửa con đường của ta trong bài hát gọi mưa.
Trong những bóng râm này không có ngày mai
nhưng ta để nó rơi lên mình phi tạo tác.
Toàn bộ nó
Vụ ngoại tình này là vết nứt trên trần phòng máy giặt.
Vụ ngoại tình này là mẩu da toạc từ móng tay cái tôi.
Xứ của hiện tồn
Rõ ràng một câu chuyện không ngả nghiêng
sẽ hiếm khi đứng vững. Nhưng đôi khi
tôi thấy mình ở xứ của hiện tồn, bất lực
trước ách chuyên chế của những sự thể
Vở múa rối bóng cho mẹ tôi trong sáu cảnh
1. Cái Bóng Thanh Lịch Của Bà:
Nó có thể nhảy lò cò qua đường theo chiều ngang
trong tấm áo choàng đen bằng da của nó
Những việc thường lệ trong nhà
Khi Mẹ mất
tôi nghĩ: giờ thì mình sẽ có một bài thơ chết.
Điều ấy không thể tha
vậy mà rồi tôi cũng tha thứ cho mình
Con gái người nuôi ong
Đạo mạo áo choàng, trưởng tràng của bầy ong,
Em đi giữa đám tổ đầy vú,
Tim ta dưới chân em, em gái của tảng đá.
Từ tuyến đầu của việc viết
thêm trống không, thêm mệt nhọc
như mọi khi với cơn run bên trong,
sự tuân hành, phải, và thuần phục.
Và như thế mi lái tiếp đến tuyến đầu của việc viết
Bông hoa Yên Tử/The Flower of Mount Yên Tử ♦ Tiếng kẹt cửa/A Door’s Screech
Vọng trong cơn mơ thành tiếng sét
trên giường cũ
mặt đất rộng lại về
sediments fill my ears
shrimps and fish stir in my palms
Bức thư từ tổ tiên tôi
bọn ta vắt sữa bò hay đưa thư hay bỏ xứ,
thất tán tới Nam Phi, Connecticut, Missouri,
và cuối cùng, tới California tìm vàng—

Bình Luận mới