Melissa McEwen là một bà mẹ làm việc tại nhà cho một công ty nhỏ chuyên về giao tiếp công chúng. Cô có thơ đăng trên một số báo in và báo mạng. Năm 2008, cô được đề cử tranh một giải Pushcart.
Chẳng biết kim chỉ là gì, chiếc váy dãn của tôi
được níu lại bằng ghim băng. Nhưng đừng đi nói
với mẹ tôi, bà sẽ nhăn cái nụ cười bọn-con-gái-
thời-nay đó lên trên mặt và giở lại câu chuyện về
việc bà đã khâu quần áo từ hồi lên 8 tuổi và
về việc bà đã có cái máy may đó,
cái máy trong tủ chứa đồ đó, hơn 35 năm nay.
Chị em bà gom góp mua cái máy cho bà làm
quà sinh nhật khi họ còn ở chung với nhau
trên đường Sisson trong một căn hộ hai
phòng ngủ. Bà hẳn là ngồi ở bàn bếp, cúi
mình trên cái máy, cách vài đêm lại nặn ra
một chiếc áo. Chị em bà mặc chúng để đi
dự những buổi tiệc mà bà quá mệt mỏi để
tới. Những người bạn trai của họ đề nghị bà
lên lai quần cho họ, xuống gấu áo choàng cho họ.
Và bà cũng làm, lấy tiền. Tuy nhiên có một
người đàn ông, mà bà không đòi trả tiền.
Ông ấy sống trong căn nhà tập thể bên kia đường.
Ông ấy là bạn của một người bạn. Khi ông nhờ
bà mạng lại cái lỗ trên chiếc quần làm việc, bà trêu,
nói, “Anh nghĩ tôi là ai? Vợ anh hả?”
Ông nói, “Tôi không có vợ.” Thế là bà băng
qua đường, mỗi sáng sớm, để đóng vai
vợ hiền. Bà ủi quần cho ông, sửa những chiếc túi
rách, làm đồ ăn trưa cho ông và làm giường.
Mùa xuân năm ấy họ cưới nhau tại tòa án,
bụng bà nhô ra qua chiếc áo đầm bà làm.
Nguồn: Bài thơ “And She Did Sew” trong OCHO #27, www.mipoesias.ning.com
.