Khai trương vào tháng 6 năm 2019, The Plinth là không gian nghệ thuật đầu tiên trong khu vực đường cao tuyến High Line, giao giữa Đường 30 và Đại lộ 10, với tầm …
Sống ở đây riết rồi đéo phải mỹ/
– cũng đéo phải việt.
một số người cho rằng sống chả khác dơi.
bay trong đêm/
… ăn sương [thoát chết đa phần nhờ trực giác.]
Bài viết, mà phần chủ yếu là bức thư của Ngô Kha gởi Chu Sơn, trình bày một cách khá chi tiết về suy nghĩ của nhà thơ này trước thời cuộc và cách thế ứng xử của ông trong một giai đoạn quan yếu của chiến tranh Việt Nam. Ngoài ra, còn có phần đóng góp của chính tác giả Chu Sơn về một số vấn đề, đặc biệt những nghi án liên quan đến cái chết của Ngô Kha sau lần ông bị bắt vào ngày 30.01.1973.
“ Lí do thứ hai là moi không muốn lún sâu vào guồng máy, mà chắc chắn như đinh đóng cột là đảng Cọng sản sẽ lái đất nước tiến lên Xã Hội Chủ Nghĩa sau khi đã tiến hành thắng lợi cuộc chiến tranh giải phóng. Để chúng ta không nợ nần gì với nhau, và cũng để chúng ta – các toi và moi – tránh được một tình trạng khó xử khi mỗi người là một công dân tự do đứng trên cái nền tảng chung là Dân tộc, Đất nước mà thể hiện trách nhiệm và quyền hạn của mình.
Thành ánh sáng hôm nay và lại thành tro tàn một ngày sẽ khép
Và bài ca của lửa lúc mặt trời mọc
Như ráng đỏ bình yên cháy trong lòng mỗi người ngày sám hối
Vô mà coi ở khoa tai mũi họng cái giống chen nhau khít rịt ngộp thở chờ chữa chứng nghẹt đường hô hấp
Vô mà coi cái khoa ung bướu vật vờ lổn ngổn nằm ngồi những bóng ma đã chết còn chờ vô hóa chất
Vô mà coi dân nhậu bỏ tiền uống vô rồi bỏ tiền đi đái
dường như tôi thấy từng cánh cửa được mở ra, ngó vào trong, chỉ thấy một bóng tối dày đặc, dày đến nỗi tôi chẳng thấy gì ngoài tưởng tượng đặc quánh.
Rồi thình lình, những thi thể đàn ông đồng loạt rú lên đằng sau cánh cửa ấy. Tôi chầm chậm tháo từng chiếc một, nhưng cái tìm được cuối cùng vẫn là tiếng rên nhỏ, màu vàng cam, đuổi tôi suốt cuộc hành trình.
Từ khi cộng sản Trung Hoa toàn thắng ở Hoa Lục (1949), Mỹ càng ráo riết lo liệu việc nghênh địch ở Đông Nam Á, dù chỉ là nghênh địch một cách gián tiếp. Ngày 7 tháng 2 năm 1950, Mỹ tuyên bố công nhận chính phủ Bảo Đại và từ đó Bảo Đại đã trở nên cái bình phong để Mỹ có thể mượn danh nghĩa mà đổ chiến cụ cho lực lượng thực dân.
chúng tôi chẳng thấy gì ở nhau ngoài
sự vô nghĩa
ngồi cạnh nhau trong quán cafe
z đánh son vô nghĩa (*)
kh thõng chân vô nghĩa
ex ngủ vô nghĩa
sự lạc loài vô nghĩa
“Lục phụng bất tề phi”: Phạm Phú Thứ (tiến sĩ), Phan Châu Trinh, Nguyễn Duy Hiệu (phó bảng), Trần Qúy Cáp, Huỳnh Thúc Kháng (tiến sĩ), Phạm Như Xương (Hoàng Giáp) “Lục phụng bất tề phi” mới thực sự nêu gương cho người Quảng Nam và Việt Nam để tuổi trẻ biết thế nào là “học và hành”, bây giờ và cả trường kỳ lịch sử.
Tháng tư. Ngồi buổi chiều với giàn hoa giấy, bể dâu còn lại những con đường nhớ – quên, những ảnh bóng vụn rời đứt nối. Một mẹ già sắp – đang phút cuối của cuộc tử sinh. Tin thời sự về việc phóng tên lửa gây bao tranh đoạt. Dòng sông Thu Bồn đang hoen ố do lòng tham của những kẻ khai thác vàng sa khoáng…
không còn đàn ngựa tự do trên đất này,
không còn gì thiêng liêng, chỉ còn tư liệu bậy bạ về những cuộc hội pow wows*,
những loài sói tuyệt chủng,
và một tin đồn không dứt về ông tộc trưởng cũ
giờ đây nằm viện dưỡng trí trong vùng,
Những hình chữ nhật nối tiếp, chồng lên, những hình chữ nhật
Thành những chiếc radio, những chiếc loa, những âm thanh nổi, âm thanh bẹt, những công suất lớn và nhỏ, những tần số, những bước sóng, cao và thấp, dài và ngắn
Thành những bản nhạc, những câu chuyện, những sự kiện, những mảnh đời và những mảnh dời
Về phương thức đấu tranh, CS Đông Nam Á đã đi theo đường lối vũ trang khởi nghĩa để từ đó mưu tính tạo ra những cuộc chiến tranh cách mạng, hầu đánh quỵ hẳn lực lượng cầm quyền. Đường lối này có vẻ ngả theo phương thức tiến hành của CS Trung Quốc và khác hẳn phương thức mà các đảng CS Á Châu khác đã và đang theo đuổi .
Tuy nhiên khi đến chỗ hẹn, tôi thấy hai bàn rượu đầy người. Cũng có khá nhiều người quen trong giới. Không rõ vì sao tôi thấy dâng dần lên một nỗi chán ghét, và để không xảy ra những quá khích từ chính mình, tôi lịch sự xin phép ra về với một lý do hợp lý.
Chừng hỏi mượn được cây viết ý thơ vừa mới có trong đầu kể như mất.
– một cách hết sức khổ sở tôi ngồi vo đầu
bứt tóc cố nhớ cho ra cái ý thơ đã vuột.
mùa thu cứ treo ngược bên đời
ngày cứ treo ngược bóng chiều
và lòng ta treo ngược vào lòng em
rụng xuống
nồng nàn.
Xuất thân từ một gia đình vọng tộc, dòng dõi thanh thế quan lại, Lê Huy-Miến chào đời năm 1873 tại xã Nghi-Thuần, làng Kim-Khê, huyện Nghi-Lộc, tỉnh Nghệ-An (nay là xóm Sào-Nam, xã Nghi-Long). Cha ông tên là Lê Năng-Nghiêm, dưới triều Nguyễn thăng trầm nhiều chức quan, lớn nhất là Án-sát tỉnh Hải-Dương (Sơn-Tây).
Nắm chặt trong tay quyển sổ tiết kiệm, Thuần ấp vội mớ quần áo lên ngực, xộc xệch vọt ra khỏi giường. Đến bụi tre cô còn nghe tiếng chiếc điếu cày nhảy côông côông trên nền sân gạch. Ngấm độc, chú Định gào lên, tiếng gào đau đớn, ê chề, vang vọng trong đêm tối giữa làng quê thanh bình.
Soi thấu hồn ta đóa tử cúc
Chết nồng nàn hương chưa phai
Chết nồng nàn hương mười sáu
Rừng âm hồn mở ngực
Hú!!!
Soi thấu hồn ta một nụ cười điên
Rừng âm hồn thấm cơn ho của chữ
có văn chương trần tục nhưng phong thái luôn trầm tư coi thường cuộc sống
có hậu quả gây nên bởi lập trường văn nghệ khoái trá hơn là sự ham muốn
có tâm thức đang dẫn đường thị dục và đem lại cho con/người một phương tiện bộc lộ
Hai hình thái thông thường nhất là chiến tranh uỷ nhiệm và chiến tranh cục bộ. Trong chiến tranh uỷ nhiệm, đế quốc giữ phần chỉ đạo và tiếp trợ bên ngoài, còn phần vụ lâm chiến do quốc gia nhược tiểu tay em đảm nhận. Trong chiến tranh cục bộ, đế quốc tham chiến trực tiếp nhưng chỉ đưa ra những sức mạnh giới hạn, cụ thể là giới hạn trong loại vũ khí thường, mặc dù đế quốc có sẵn vũ khí hạch tâm.
Trong những chuyến đi với cụ Võ An Ninh, cụ lúc nào cũng mang theo một máy chụp ảnh xưa cũ từ những năm 1930. Từ chiếc máy bạn đường suốt đời này mà nhiều bức ảnh đã trở thành nổi tiếng. Trong nhà ở Saigon, trên căn phòng của cụ ở lầu một (tầng trệt là cửa hàng bán bàn ghế, giường tủ của các con cháu), cụ có treo một bức ảnh tâm đắc và nổi tiếng “Đôi nét thủy mặc Sapa” ….
.
tôi đã làm gì và làm gì hơn khi tuyệt vọng
gãi ngứa bóng đêm trượt lên da thịt trương nở
nhưng thường là người đàn bà rỗng bốn mặt vây hãm
.
em là thứ ánh sáng kỳ lạ mà tôi ăn
một ngày vụt lên vắt kiệt trơ xương
mặt trăng lửa có thể chạy lang thang im lặng
Ghi chú :
+ Trường Bốn là Université Bordeaux 4 (là trường nổi tiếng của châu Âu về luật pháp)
+ CV là sơ yếu lí lịch đi xin việc làm
+ Thế nào là Tự do?
Là không nhà tù
Điều ray rứt của người lính trong chiến tranh biên giới Việt-Trung 1979, là sợ bị xã hội lãng quên. Đó là một cuộc chiến “tế nhị” mà cả hai nước đều không muốn nhắc đến. Chính vì vậy khi đọc báo thấy tin “mối quan hệ giữa hai nước Trung Quốc và Việt nam đã bắt đầu bình thường hóa,” hồn ma Hoa Trung Quang khóc than trong nấm mồ. “Tiếng khóc rất dễ lây lan, nhiều chiến sĩ cũng bật lên khóc nức nở” …
Gã không thuộc về số người mà sự hiện diện sẽ được chờ đợi trong buổi ra mắt sách của người đàn bà. Ngay cả sự có mặt nhếch nhác của gã cũng đã là một điều không nên. Cũng may mà cái góc phòng nơi gã đứng tựa vào vách không có nhiều đèn đuốc cho lắm.
Khoảnh khắc những đêm dài, nỗi sợ
Nín cơn mơ, canh chừng lời nói mớ
Bình minh bật trắng âm u
Khoảnh khắc những bước chân, bóng hút
Đôi mắt ngó con đường đi bỗng cụt
Mầu san hô đỏ dưới chân ngày
Bình Luận mới