Khai trương vào tháng 6 năm 2019, The Plinth là không gian nghệ thuật đầu tiên trong khu vực đường cao tuyến High Line, giao giữa Đường 30 và Đại lộ 10, với tầm …
hỡi những người lính Tàu, linh Nhật, lính Mỹ, lính Pháp
những người Cộng Sản
cát bụi công bình mà thương cho số phận tất cả
bởi ai đã chối bỏ chìa khóa mở cửa chốn địa đàng này
nên bây giờ có những lũ người đi vào bằng bạo lực
Ta phải chiến đấu…
Tôi mở mắt thấy một ngọn đèn lóa trắng hoặc một mặt trời. Quay đi tránh cái chói chang, tôi thấy một không gian bồng bềnh mây trời ga đệm, những phút giây cho mỗi việc làm, những phần trăm cổ tức, những số đo cơ thể, xác suất thụ thai lao nhanh vùn vụt. Tôi chới với lao theo, chỉ nghe một tiếng thở dài không rõ từ đâu rồi tất cả chìm vào im lặng.
đột nhiên tóc tôi xổ xuống [trắng hết.] mở mồm độc lảm nhảm: “quê nhà..,
cố quận..,
đâu là???”
– một cách quá sức ấn tượng, trong khi quỳnh thi gào to không ngớt “thực phi lí…
phi lí.”
bầu trời là một phiến đá xám
mà khuôn mặt em
nỗi ám ảnh cuối cùng
là một con bướm trắng dễ vỡ
đậu trên đó
Ngày 13/8/2009, UBND tỉnh Bình Định ban hành Quyết định đình chỉ việc phát hành tác phẩm “Trịnh Công Sơn – vết chân dã tràng” của tác giả Ban Mai, được ấn hành bởi Nhà Xuất Bản Lao động và Trung tâm Văn hóa ngôn ngữ Đông – Tây.
Nhiều người cho rằng, khi còn sống, nhà văn Sơn Nam là người nghèo, nhưng khi mất đi, ông trở thành nhà giàu với phần mộ lên đến hơn cả tỉ đồng. Cứ y như trúng số!
Berkeley.CN.9.19.04
sự kiện trong thành phố
Sáng, khoảng trăm chiếc xe đủ màu, đủ kiểu diễu hành ngang thành phố, không khí nhộn nhịp, kèn trống, tiếng người hò la, máy chụp hình, nhà báo phỏng vấn dân chúng, chống chiến tranh và đòi trục xuất Bush khỏi ghế tổng thống.
Người ta có cảm tưởng Rừng đã dồn hết sức lực vào đường nét, vào màu sắc để thể hiện một cách sâu sắc nguồn sống huyền nhiệm chất chứa bên trong tấm thân ngà ngọc của “người nữ”, “người mẹ”, mà với Rừng,là cội nguồn, gốc rễ của sự sống, luôn cháy bỏng trong từng phân vuông da thịt, không ngừng cuộn chảy để sinh sôi, lớn dậy và bùng vỡ trong hoan lạc.
Với sự thử nghiệm của thời gian thì những cái tình cờ, hờ hững, sắc sắc không không theo lối ‘ẩn văn’ chính lại là những cái lạ, cái mới, cái cách tân trong lối viết góp phần khai phóng cho sự chuyển mình của văn học đương đại. ‘Văn tức là người’ nếu ta còn hiểu và chấp nhận cách nhìn này thì Phạm thị Hoài, vốn được đào tạo trong môi trường đa hóa, tất nhiên có ảnh hưởng trong sự định hình văn học Việt.
Ngay với tác phẩm đầu tay, cuốn Goodbye, Columbus (Giã từ, Columbus) xuất bản năm 1959, Roth đã thành công rực rỡ, và tập truyện này (gồm một truyện vừa và năm truyện ngắn) được trao tặng giải National Book, giải thưởng văn học cao quý nhất của nước Mĩ.
Trong suốt những tháng cuối năm 2008 tôi đã giật mình và nhìn nhận lại những gì mà mình đang nghĩ suy theo một cách tỉnh táo nhất, tôi đã có hai con người, một vào buổi ngày và một vào đêm, một khi bắt gặp ánh nhìn của ai đó và một khi tôi nhìn nhận vào chính bản thân tôi. Nhưng trớ trêu thay vào những lúc ấy là lúc tôi thường quên mất sự hiện hữu của bản thân mình.
hết thảy khuôn mặt tôi chơi khăm
từng chút từng chút
bụi thả xuống
cái đầu lộn ngược của phật lạnh buốt
S quẳng lên một trong số những
chiếc bàn trong xưởng vẽ những khẩu
súng và những chiếc máy khoan cũ
nhưng vẫn còn dùng được cạnh những
chiếc ấm sa – mo – no – va đang
Tác giả này! Nói chung, khi thưởng thức tác phẩm văn học, độc giả chúng tôi không thể chỉ ra nhà văn này đang theo một mình một làn trên xa lộ tân hình thức hay còn lẽo đẽo đuổi bắt đom đóm hiện thực thần kỳ, cũng như không thể đong đếm kịch tác gia kia ấp úng trong dòng Beckett đã bao lâu.
Chiếc mạng che mặt màu tím vẫn là vật bất ly thân. Ngài không vội vã. Ngài không nghi ngờ gì việc nàng trước sau cũng sẽ trở thành vật sở hữu của ngài, dù dâng hiến phục tùng hay cưỡng ép chiếm giữ. Với ngài, nàng là con thỏ bông bụ bẫm đang ngậm cỏ non trong tầm ngắm đói khát của chúa tể sơn lâm. Không cần hấp tấp để xem cô gái này có những chiêu thuật gì ngoài thân thể mê hoặc.
Ta chôn vùi nơi chốn em ở chỗ rốn hở ngực phơi trần thời thượng
cả phòng triển lãm khỏa thân lá
khu vườn dĩ vãng nhà em chao chác tiếng chim gọi nhau về ríu rít
hạt giống tồn lắng nẩy mầm trong đất ấm cựa mình rạn vỡ tiếng không lời
âm vang của biển sâu hút.
– và, chao ơi! cái dáng vẻ cam chịu (đến tội.) nơi em đã khiến cho chuyến đi về anh cứ có cảm giác dường, một cặp mắt đẹp (đen láy.) đương mở to dõi theo.
… trời thực nóng mà sau ót tôi rợp cơ man nào hoa
cỏ mùa xuân.
Trước hết, một số câu hỏi có thể được đặt ra: Tác phẩm nghệ thuật là gì? Yếu tính của tác phẩm nghệ thuật được nhìn nhận như thế nào? “Tác phẩm” và “nghệ thuật” đối với ai? Đối với quần chúng nào?… Cứ đặt câu hỏi như thế, đi cho thật rốt ráo, cuối cùng, người ta sẽ chạm vào câu hỏi có tính cách trầm trọng nhất: Nghệ thuật là gì?
Tôi nhớ tới cha tôi hơn bao giờ hết, nhớ tới cái ngước lên than thở cùng ông ba mươi năm trước Cha ơi con yếu đuối lắm cha à. Và mắt cha cúi xuống nhìn tôi nghiêm khắc Nếu biết như thế thì hãy làm cho mình mạnh. Tôi khuỵu xuống ôm lấy tấm bảng cấm mà khóc rống lên, khóc hù hụ, nức nở. Một mình tôi. Giữa rừng.
Chúng ta đang phung phí hiện tại của mình em biết không
Em biết không mặt đất này trăm năm sau
Em biết không mảnh trời này trăm năm sau
Đóng cái dấu sổ đỏ
Trước đây hình như là một cái mương được cải tạo là đất thổ cư
Nó tối om và thối
Có biết bao nhiêu điều tôi chưa biết về đất nước mình, về dân tộc mình, về Huế của những cực đoan, về tâm hồn, về âm nhạc củaTrịnh Công Sơn. Thế mà đành phải tạm gác, bởi tôi không thể nào quên, cho dù Nữ Oa đã chẳng còn nhớ về một viên đá lạc loài – Trịnh Công Sơn. Viên đá đã được luyện nên để thực hiện một ý đố ngông cuồng đội đá vá trời.
Xưa kia Thượng tọa Thích Quảng Đức ngồi tọa thiền giữa phố thị Sài gòn, mình vận áo nâu sòng, tay chắp trước ngực niệm kinh, trước phút tự thiêu chống độc tài. Thân thể của Ngài cháy rụi. Chỉ quả tim còn nguyên tươi. Hôm nay Ba Nô ngồi xuống cũng như tọa thiền, khoác ngoài cái áo poncho Mỹ, để che kín bên trong một khối nổ “mác” China.
Thứ bảy, biên niên ký
ghi một dày vò nhớ
muốn phóng thoát tình yêu và những hệ lụy
muốn cứu chuộc cái bản mệnh như nhiên
định phận, sắc màu vàng vọt giữa
phức điệu sáng – tối
người phụ nữ sáu mươi tám tuổi cũng cảm nhận được sự hiện hữu của nó, vào những buổi chiều sau cuối, màu đen trong tách trà trên tay bà không còn tĩnh lặng như những ngày trước nữa khi bà nhìn chúng tôi từ ban công nhỏ nơi căn phòng ở tầng thượng.
sóng trào lên trong cái nhìn âm trầm như biển
Theo tôi, Hàn Mạc Tử qua Đây Thôn Vỹ đã diễn tả tiếng lòng của một người nữ. Có người nữ ấy trong đời của nhà thơ hay không? Điều đó không cần phải đặt ra. Có càng tốt, mà không có, thì ai cấm được một nhà thơ đầy mơ mộng và sáng tạo dựng lên một hình ảnh, một tình huống?
Câu chuyện của những hạt mưa: Chúng tôi từ mặt đất, mơ lên thiên đường và ngã xuống đau đớn. Tất nhiên, người ta vẫn nghĩ chúng tôi êm dịu lắm. Thực ra chúng tôi đã phải trả giá đắt. Cho những giấc mơ. Những thế hệ này và thế hệ khác vẫn viết tiếp về giấc mơ ấy. Đó là vòng luân hồi.
Thơ thật ư nóng bỏng
Văn từ nhằm thỏa mãn
Thơ thật ư nóng bỏng
Nhập cuộc trêu ghẹo tình
Thơ thật ư nóng bỏng
Tỏa sáng cùng động từ
Bình Luận mới