tác phẩm của Mel Bochner tại Viện Bảo Tàng Serralves- Bồ Đào Nha
Mel Bochner là một trong những người tiên phong trong Nghệ Thuật Khái Niệm (Conceptual Art), với khuynh hướng đưa ngôn ngữ vào …
Souvankham Thammavongsa (1978 – ) là nhà văn, nhà thơ Canada gốc Lào. Tuyển tập truyện ngắn của cô, “How to Pronounce Knife’”(tạm dịch “Phát Âm Chữ Knife Như Thế Nào”), trong đó có truyện …
Chính không tin vào mắt mình nữa, tình cờ tháo tờ báo gói đôi dép nhựa Thu mới mua để anh đi trong nhà, anh bỗng nhận được tin một người bạn cũ của mình …
Phép lạ cũng có thể xảy ra một lần nữa. Rằng ung thư đã trị tuyệt. Tôi thèm khát một phép lạ giữa đời thường như thế. Và tôi âm thầm cầu nguyện. Bởi tôi chẳng biết xoay sở thế nào, khi còn lại một mình giữa nhân gian.
I- De Rhodes, người dẫn đường
Hai bộ sách nghiên cứu xuất bản trong thời kỳ thuộc địa và hậu thuộc địa, xác nhận và vinh danh Alexandre de Rhodes là người dẫn đường cho quân …
Vùng đồi Skyline, thuộc Công Viên Quốc Gia Shenandoah, tiểu bang Virginia, là nơi nổi tiếng có lá vàng đẹp nhất vào mùa thu. Trước đây, cứ vào khoảng giữa tháng 10, vào những ngày đỉnh của lá vàng, vợ chồng tôi về nghỉ ở vùng này…
ĐÁ BUỒN
Tranh Paulina Đàm
anew
we are bonded in our grief like patches on a quilt like
stitches in a scarf like
wood glue my father uses to glue what- i can’t remember,
but i know it sticks and stays
i found …
Đường về thuỷ phủ của Trịnh Y Thư, tuy mang đậm nét Việt, tâm tình Việt, cảnh thổ Việt, cho ta thấy cái khổ đau, cái rung động trong tình yêu, hay cái nghịch ngợm, tò mò của tuổi trẻ, cũng là của con người nói chung …. Tác giả dùng kỹ thuật pha trộn giữa metafiction (siêu hư cấu)–để lộ việc thâm nhập của tác giả vào câu truyện–và hiện thực huyền ảo.
Người khất thực dẫn tôi về đất nước. Mang tôi tới với buổi sáng có mặt trời mọc hừng trên đồng lúa, sông lượn vòng chảy ra từ núi. Tôi đi theo chân người bộ …
MẢNH VỤN THỜI GIAN – TIME SHRAPNEL
tranh Cẩm Tâm
Một trong các cây bút trẻ của Tuổi Ngọc ngày xưa mà tôi thích nhất là Ngọc Minh, vì nhiều lý do khác nhau. Truyện của cô xuất hiện …
Cũng như Borri, Baldinotti xác định nhiệm vụ «dạy dỗ» của các giáo sĩ, ngay từ đầu. Nhưng vì không thể «dạy dỗ» một dân tộc có trình độ tư tưởng cao hơn mình, nên ông phải hạ «nó» họ xuống hàng ngu muội, tăm tối, thờ cúng ma quỷ, để có cớ đến dậy dỗ. Đó là đường lối chung mà La Mã đề ra cho các giáo sĩ, về sứ mệnh «khai hoá» của họ.
Những người làm thơ của thời đại hôm nay là những kẻ cô đơn, họ tự chọn đứng bên lề xu hướng thời đại, và cương quyết không chịu từ bỏ quan niệm cố hữu vốn xem mục đích của thơ ca bao gồm nhiều chức năng khác nhau, phản ánh khả năng thích ứng và sự phù hợp lâu dài của thơ trong cuộc sống.
“Sao lòng ta bỗng rộn ràng
Như những toa tàu sắp chạy
Thăm những nhà ga sắp hồi sinh
Những nhà ga sắp thở…”
[Đinh Cường 1969]
Anh Đinh Cường gọi phone cho tôi chỉ hỏi: “Làm sao để thành …
Bàn tay ông tứa máu vì đâm phải cây khô, vì vết cứa của lá rừng nhưng dường như ông chẳng thấy đau, một sức lực nào đó trỗi dậy trong ông mạnh đến lạ lùng, và tay ông như một cái xẻng cứ xới tung lớp lá, cho đến khi trước mặt ông hiện ra một điều vô cùng kinh hãi.
Khi nghĩ đến tiểu thuyết, báo chí và các trang mạng, chúng ta nghĩ đến chữ. Chúng ta dễ quên đi những gợi ý nhỏ được đưa vào giữa: dấu ngắt câu. Nhưng làm sao chúng ta lại có thể tàn nhẫn đến thế đối với thành phần cơ bản đó của văn bản?
Refugees – AiK
Những đêm đầu tiên ngủ lều nhà binh trong trại tạm trú Orote Point trên đảo Guam, tôi dỗ giấc ngủ bằng cách tự nhủ cuộc ra đi của vợ chồng tôi và …
Ngày 18 tháng 5, 2024 tại Thương Xá Phước Lộc Thọ (Asian Mall Garden), các thành viên trong Ban Biên Tập Da Màu cùng một số thân hữu đã góp mặt trong chương trình Vinh …
STOP HATE
The Powerful Mixed Media Painting by Allan Linder
Trần C. Trí: Xin kính chào thầy Nguyễn Văn Khoa. Tạp chí Da Màu và chúng tôi rất vui được thầy nhận lời cùng chúng tôi thực …
Pulvis et umbra sumus.
(We are but dust and shadow – Con người chỉ là bụi và bóng)
Horace[1]
Shadowman
Tanja Vetter
Sau nhiều chục năm ra nước ngoài, Toại rón rén trở về.
Đã bỏ tờ hai chục đô …
Người đánh trống gầy gò, dạn dày. Áo quần rằn ri cũ mèm, đầu đội nón da thú đã nhàu nát, chân mang giày ống ngắn, gót cao gót thấp, bụi cát dính đầy. Khó đoán tuổi, có thể từ 70 đến trên 80, mặt mày nhăn nheo, một vết sẹo chạy dài từ mang tai bên trái đến cằm. Đôi mắt giấu sau kính đen. Tại sao đôi giày gót cao gót thấp? Hay vì đôi chân cái dài cái ngắn?
Thơ Đỗ Hồng Ngọc là tiếng kêu ngạc nhiên trước cuộc đời, trước hạnh phúc và đau khổ, trước giản dị tầm thường và phép lạ. Đó là tiếng kêu nghệ thuật, nên được nén lại, kiểm soát. Thơ anh là hiện hữu, cái bây giờ, sự dừng lại của khoảnh khắc.
Để có chính nghiã cho việc truyền giáo, Borri phải dựa vào Thánh Kinh để xác định người Việt nghịch đạo: không thờ Đức Chúa Trời mà tôn thờ ma quỷ, cho nên cần phải giáo hóa dân tộc này bằng ánh sáng Phúc Âm và văn minh Tây phương.
Nó ráng sức bước từng bước một. Khó khăn vô cùng. Người bạn đồng đội trên vai nó bỗng quẫy nhẹ, nó lảo đảo muốn ngã nhưng hai tay vẫn cố nắm chặt vai …
Tôi thích đọc “thơ ngắn” của Đỗ Nghê. Những bài thơ “ý tại ngôn ngoại,” đọc đi đọc lại, mỗi lần đọc đều nhận ra thêm một cái gì mới, khác, mở ra những chiều kích bát ngát hương thơm.
Em thèm nghe nó gọi em bằng ‘mẹ’, dẫu chỉ một lần thôi. Chưa bao giờ em thấy thèm có con như bây giờ. Nó nhìn em bằng con mắt biết ơn. Em nhìn ra như thế chẳng biết có đúng không. Nhưng rồi chính em mới là kẻ mang ơn. Nó đem lại cho em niềm vui làm mẹ.
Ngày 13, tháng 5, năm 2024, Alice Munro qua đời ở thị trấn Port Hope, phía đông Toronto, sau mười năm bị bệnh mất trí nhớ, bệnh ung thư và tim mạch, trong sự thương …
Cristoforo Borri viết về nhân vật mà ông quý trọng và tôn vinh: quan Khám lý Trần Đức Hoà — ân nhân thứ hai của đạo Chúa (sau Minh Đức Vương Thái Phi) — là người đã cứu sống cha Buzomi và mời các giáo sĩ về vùng ông cai trị. Vào năm 1618, trong cơn sóng gió, các giáo sĩ phải lẩn tránh, quan Khám lý Trần Đức Hoà đã cấp nhà ở và dựng nhà thờ các giáo sĩ ở Quy Nhơn, tạo ra cơ sở đạo Chúa ở Nước Mặn.
Như có thần giao cách cảm, bỗng dưng nó quay nhìn tôi. Tôi thoạt tiên ngoảnh nhìn nơi khác ngay, tôi vốn có tánh e ngại, sợ “nó” biết mình nhìn trộm. Nhưng rồi tôi hối hả nhìn lại nó. Chúng tôi nhìn nhau trong một khoảnh khắc rất ngắn mà đã tìm thấy trên mắt của nhau điều đó: “Nó”. Vâng, nó và tôi là “nó” của nhau. Trong hai cặp mắt của chúng tôi đã có sự thỏa thuận ngầm như thế.
Franz Bartelt (1949- ) là nhà văn, nhà thơ, kịch tác gia người Pháp. Về văn xuôi, ông viết tiểu thuyết, truyện ngắn và truyện dài đăng từng kỳ trên báo. Ông đã đoạt nhiều …
Bình Luận mới