Trang chính » Chống Kỳ Thị & Bạo Lực / Anti Discrimination & Hate, Chuyên Đề, Dịch Thuật, Truyện ngắn Email bài này

bạn tình

♦ Chuyển ngữ: 0 bình luận ♦ 13.05.2024

Franz Bartelt (1949- ) là nhà văn, nhà thơ, kịch tác gia người Pháp. Về văn xuôi, ông viết tiểu thuyết, truyện ngắn và truyện dài đăng từng kỳ trên báo. Ông đã đoạt nhiều giải thưởng văn chương nổi tiếng như l’Humour Noir (2001), Goncourt (2006), Hussards (2014), Mystère de la critique (2018) và Trophée 813 (2018). Một số tiểu thuyết của ông được chuyển thể thành phim điện ảnh như Un Petit boulot (“Một Công Việc Vặt”, 2016), Le Jardin du Bossu (“Khu Vườn Của Anh Gù”, 2017) và La dorMeuse Duval (“Cô Gái Ngủ Bên Bờ Sông Meuse”, 2017).
Truyện ngắn Bạn Tình (nguyên tác: Marie cherche compagnon) được trích và chuyển ngữ từ tuyển tập Je ne suis pas malheureux (“Tôi Đâu Có Muộn Phiền”) do Le Dilettante xuất bản năm 2023.

 THE LOVERS (1928)
Rene Margritte

Marie lo âu chẳng vì nguyên do gì cả. Cô thấy đã đến lúc phải làm một điều gì đó. Bốn mươi tuổi, một mình một bóng trong căn nhà rộng thênh thang, lần đầu tiên trong đời cô thấy khó chịu. Bạn bè cô ai cũng đều yên bề gia thất. Cô biết chứ. Đó chính là một kết thúc tự nhiên của mọi tự do trên đời. Người ta sống, rồi lấy vợ lấy chồng, rồi ly dị vài năm sau đó. Vả chăng, người ta ly dị cũng chỉ để tái hôn. Ít nhất là để chung sống với một ai đó. Càng lớn tuổi, người ta càng cảm thấy cần có hai người để đối diện với thời gian, địch thủ duy nhất mà không ai có thể đi đến tận cùng.

Từ trước tới nay, cô vẫn thấy mình thường thiếu thốn một điều gì. Bây giờ thì cô nhận ra là mình thật sự cần đến một người. Một hiện hữu. Một đôi tai chịu đựng, biết lắng nghe càng tốt. Cô muốn được tâm sự, được giãi bày nỗi lòng với một người nào đó.

“Đây,” cô nói, “Tôi muốn mở lòng ra.”

Ở tuổi này, tất nhiên không phải cô đã từng sống mà chưa trải lòng ra lần nào. Cô đã bao phen dấn thân vào những cuộc phiêu lưu dưới nhiều hình thức khác nhau. Một ngày, một tuần, một tháng, một năm, và thậm chí hai năm. Tình yêu cô trao đi ít nhiều gì là tuỳ vào ý chí tự lập và triết lý sống của mình. Cô quả là một người đàn bà của hành động. Có lẽ nhiều khi cô đã đặt sự nghiệp lên trên cuộc sống riêng tư của mình, nhưng cũng có những chọn lựa được đưa đẩy đến để ai cũng thuận tình mà không lường trước được những hậu quả về lâu về dài. Công việc đã đem lại cho cô niềm đam mê, hay ít nhất nó cũng giữ được như thế trong một thời gian dài. Giờ đây, cô đã biết hết những ngõ ngách, những bí quyết trong công việc của mình. Nó chỉ còn là một kế mưu sinh không hơn không kém.

Cô xả nước trong bồn để sửa soạn đi tắm. Ba tiếng đồng hồ trước, cô đã tắm một lần rồi. Nhưng tắm táp thì biết bao nhiêu mới đủ. Cô ngồi xuống trước tấm gương, chờ cho nước xả đầy bồn tắm. Gương mặt cô phản chiếu trần trụi trong gương. Buổi sáng, vào giờ này, thời khắc trôi qua một cách nặng nề.

Cô không còn thích nhìn gương mặt của mình nữa. Trang điểm vào thì cô cũng còn trông được mắt chán. Vả chăng, cô cũng có tài quyến rũ mà không phải cố gắng cho lắm. Cũng còn tuỳ theo nhu cầu của cô nữa. Những cuộc hẹn hò thoáng qua diễn ra trong các căn phòng khách sạn. Có khi tại nhà của những người đàn ông. Ở đó, có kẻ còn độc thân, có kẻ đã ly dị. Cô tha hồ chọn lựa. Nhưng không bao giờ cô mời người nào về nhà mình. Cô muốn giữ một khoảng cách nhất định với bọn họ. Cô không chống lại chuyện san sẻ, kể cả trả một nửa cho bữa ăn ở tiệm, nhưng cô vẫn giữ lại cho mình một cuộc sống riêng tư. Nhưng có lẽ đó là một sai lầm. Có những buổi sáng, thực tình là cô muốn có một người bên cạnh. Một ai đó để cùng chuyện trò. Kể cũng lạ, cô đã ao ước có được điều này từ bấy lâu nay. Cô có nhiều chuyện để nói, tuy không biết rõ ràng chúng là những chuyện gì. Được nói đã là quá đủ, cô tin là như vậy.

Mặt nước đã bắt đầu sủi bọt xà-bông bềnh bồng, làm bốc lên một làn hơi mỏng, chưa đủ để lan đến cửa sổ, mà chỉ toả nhẹ ra, bám vào bốn vách tường. Không hiểu tại sao nhìn nước cô bỗng thấy buồn buồn. Cô thử hướng nỗi cay đắng của mình về phía tấm gương nhưng không nhìn thấy nó trong đó. Làn nước ấm áp đã khiến cô không cần nhìn thấy gì nữa.

Cả tuần nay, cô cứ vẩn vơ nghĩ về Benoît, người đàn ông cô gặp ở nhà vài cô bạn nơi miền quê. Một buổi tối nọ, hai người đã để ý đến nhau. Sáng hôm sau, cả hai lại chạm mặt trong một tiệm ăn. Anh là chủ của một tiệm bán thú cưng ở một thành phố gần đó. Họ biết rằng một ngày nào đó sẽ gặp lại nhau, nhưng chỉ như là bạn bè thôi. Lúc ấy thì cô cũng chưa thật tình thích anh cho lắm. Anh nhỏ hơn cô đến ba tuổi. Cũng chẳng sao. Cô thấy anh khá dịu dàng, thanh lịch và ân cần. Anh có thể hiểu cô. Sau một cuộc ly dị gai góc, anh đã nếm cảnh cô độc trong một thời gian dài.

Cô khoá vòi nước lại, nhúng một ngón tay vào nước để đo nhiệt độ. Cô sực nhớ là mình cũng chưa cần tắm. Rõ thật là lẩn thẩn. Cô chẳng có ai để tâm sự. Khắp nhà sực nức mùi thinh lặng.

Một giọng nói từ bên trong như lên tiếng trách móc tại sao lâu nay cô đã tự bảo vệ bằng cách sống ẩn mình như vậy. Cô vẫn thiếu vắng sự bình tĩnh trong tâm hồn. Trong tiệm ăn, Benoît đã lắng nghe cô hết sức chăm chú. Tuy vậy, những gì cô nói với anh buổi chiều hôm ấy, ở một nơi công cộng, không phải là những điều cô muốn thố lộ như ngay lúc này: niềm đau, nỗi buồn, có khi cả tâm trạng trầm cảm. Những suy nghĩ vào buổi sáng thường khi còn u uất hơn là vào buổi tối. Cô muốn được nghe giọng nói của chính mình. Nhưng bốn bức tường không làm cô có hứng thốt lên lời tiếng nào. Cô thèm được có tình cảm. Cô muốn được sống trong chính căn nhà của mình. Cô có biết bao nhiêu điều để nói. Chẳng ai có thể câm nín suốt đời. Như ban nãy, cô thu hết can đảm để mở miệng ra, như cô đã từng bảo là muốn mở lòng ra, để được nghe chính mình nói, để được nghe sức sống của mình, thì giọng nói của cô bỗng làm cô kinh sợ, vì cô đang không nói với ai cả, và chính cô cũng không là ai, nói cho cùng, bởi cô đang sống chỉ một mình.

Làn nước êm ái mơn man thân thể cô. Cô nhẹ nhàng chuồi người xuống nước, đưa một tay lên với lấy cái điện thoại để trên hộp xà-phòng. Cô bấm số của Benoît. Tim cô đập mạnh hơn bình thường một chút.

“A-lô, Benoît đó ạ? Con chó mà hôm nọ anh nói với tôi giá bao nhiêu vậy, anh? Tôi đã nghĩ kỹ rồi, tôi muốn mua con chó đó.”

This publication was supported in whole or in part by funding provided by the State of California, administered by the California State Library in partnership with the California Department of Social Services and the California Commission on Asian and Pacific Islander American Affairs as part of the Stop the Hateprogram. To report a hate incident or hate crime and get support, go to CA vs Hate.

Tác phẩm này đã được hỗ trợ toàn phần hoặc một phần bằng nguồn tài trợ từ tiểu bang California, do Thư Viện Tiểu Bang California quản lý với sự hợp tác của Bộ Xã hội và Ủy ban đặc trách Cộng đồng Người Mỹ gốc Á Châu và Quần đảo Thái Bình Dương cho dự án Stop the Hate (Ngăn Chặn Lòng Thù Hận). Để báo cáo mọi sự việc liên hệ đến tội ác do thù ghét và những hành động kỳ thị chủng tộc, và để nhận lãnh hỗ trợ, xin vui lòng truy cập trang mạng của Bộ Dân Quyền (Civil Rights Department) Tiểu Bang California, CA vs Hate.

Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

@2006-2025 damau.org ♦ Tạp Chí Văn Chương Da Màu
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)