Khai trương vào tháng 6 năm 2019, The Plinth là không gian nghệ thuật đầu tiên trong khu vực đường cao tuyến High Line, giao giữa Đường 30 và Đại lộ 10, với tầm …
Chiều buông
anh bước xuống đèo
nghe ra được cái hắt hiu đời mình
Anh nằm. chật chội vô minh
Ngày 06.08.2015, BBT Da Màu nhận được bình luận của độc giả Đinh Hòa Văn cho truyện ngắn "Phá Án" của nhà văn Trần Thị NgH. với nội dung như sau:
Tạp chí Sông Hương số …
Để giải thích việc công nhận một dòng họ mới ở An Nam, [và cũng để khỏa lấp cái nhục bại trận] vua Càn Long nêu cao cái tài “thắng mà không cần dụng binh”, qui phục ngoại phiên bằng đường lối nhân trị nên đã khoản đãi trọng thể phái đoàn Tây Sơn ở Nhiệt Hà và sức cho các tỉnh trên đường đi về tiếp đón nồng hậu [tương đương như khi phái đoàn Miến Điện sang thần phục]. Chính sự huê dạng của hoàng đế đã ít nhiều làm kế hoạch khống chế An Nam của Phúc Khang An bị lỡ bước
Trông vọng hoàn toàn vào ngoại bang để bảo vệ dân tộc chỉ là sự bất đắc dĩ. Do hoàn cảnh nào đó chưa thể tự vệ thì phải dựa vào một ngoại bang. [Chú ý chữ “một” của Võ Luật gia] Song le, điều tiên quyết là mình phải bồi dưỡng nội lực để có thể tự bảo vệ một khi có thể. Phải tự hỏi: vũ khí để làm gì, để giết ai? T
Tháng chạp chín mọng cánh diều
tôi no tròn con mắt
bám theo vòng nịt căng
khe ngực em chứa đựng nhiều điều bí ẩn
buồn để tôi cầm vô vọng
anh thôi rồi ôm chầm tôi
lối tình ơi, đừng mây khói
ngần ấy mong mỏi lâu rồi
Có một điều không thể phủ nhận được là những gì một người thấy trong trạng thái NDE (kinh nghiệm cận tử) chịu ảnh hưởng rất lớn bởi văn hóa, phong tục và tín ngưỡng của người ấy. Bằng chứng là chưa bao giờ có ai đạo Thiên Chúa mà khi xuất hồn lại thấy gặp được Phật Thích Ca, hay ngược lại chưa bao giờ có Phật tử nào kể lại họ đã gặp Giê-Su hay Đức Mẹ.
rốt cuộc rồi phải bỏ ra
chiếc líp sợi sên cái lốp mòn không xài được
chỉ có điều vất đi lại tiếc
nên đành lòng tự phế liệu cuộc chơi
bạn bảo: cậu viết như húp mắm
rột rẹt
xoàm xạp
mình bảo: thơ đấy. cậu biết quái gì tai với nheo
Được tin buồn nhà thơ Nguyễn Bắc Sơn từ trần ngày 04.8.2015 tại Phan Thiết, Việt Nam, ban biên tập tạp chí Da Màu và các thi văn hữu cộng tác …
Đang ngồi lừng khừng trên băng ghế gần cổng số 20 chờ giờ lên tàu bỗng một giọng nữ cao the thé qua máy phóng thanh xướng tên hành khách nghe quen quen, hóa ra là mình. Ui, hành lý có vấn đề khi đi qua màn hình kiểm tra? Đại lý vé máy bay bán hàng giả?
đứng đầu cầu thang ngó
phía dưới
và ở đó có sẵn một con cọp giấy
một chiếc tàu bay
Lúc 0 giờ
Côn Đảo tĩnh lặng
Đài liệt sĩ như thanh gươm chỉa thẳng lên trời
Sương lạnh phủ dụ da thịt
những ngôi sao tự phong
những ngôi sao được phong xả láng
những ngôi sao lộ hàng khát khao
từ đống rác này chui lên, hóa ruồi bay lượn
Ca sĩ Quỳnh Giao, trong bài viết về “Nguyễn Đình Toàn, Dẫn Em Vào Nhạc” đã cho rằng “Nguyễn Đình Toàn là nghệ sĩ không cần được giới thiệu” điều đó có lẽ đúng với các thế hệ sống ở Miền Nam trong giai đoạn 1954-1975.
giữa bưng bít
chẳng ai biết mình
tha hồ làm điều ưa thích
từ cấm tịt đã lâu, ở đó
những ngôn từ thanh lịch mất tích
Tượng Phượng Hoàng dựng chính giữa làng. Nơi đây là đường đất, cũng là con đường lớn của làng. Không ai biết người đã tạc ra tượng Phượng Hoàng. Tảng đá dùng để tạc hình Phượng, là nơi Phượng Hoàng đã bay đến. Quanh con đường có nhiều cây dại.
không biết vào mùa thu những người già sẽ làm gì ngoài ấy
vì ở đây không có mùa thu
chỉ là mùa mưa
ngày chủ nhật không bận quần chỉ bận áo
[đa nguyên lắm cũng nằm truồng]
để thơ không là đồng phục
Tiến sĩ Ngô Vĩnh Lang, tác giả các bài bình luận trung lập cho rằng: chuyến công du Trung này không dở tệ, càng không “quy hàng Trung” mà ngược lại tạo bước tiến cho Đại Việt tiếp tục đấu tranh với Bắc Kinh trên hồ sơ Biển Đông; chính sự kiên tâm của phía Việt cùng áp lực từ Mỹ-ASEAN đã buộc Trung phải tái lập cam kết hòa dịu
Tài liệu nước ta không đánh giá đúng mức chuyến công du của Nguyễn Quang Hiển, còn sử nhà Thanh thì cho rằng chỉ là thái độ khiếp sợ của triều đình Tây Sơn.
Sử Việt …
tôi ngồi ăn bầy cá thủy tinh, trong thành phố nôn mửa ra mùa hè khuôn mặt u tối, những cột đèn cao áp bị cưỡng hiếp, tỏa ra chùm ánh sáng rên rỉ, người đàn ông cầm chiếc tông-đơ,
Nơi đây phố Thủ Dầu Một
Cho Bình Dương thoáng dốc đồi
Em ơi hoa nào thảng thốt
Hoa hay cát sững ngang trời.
những cặp rơm mượt cọ xát lá
kích thích vực thẳm niềm vui sướng
cung hát leo thang cao độ
em vươn mình về phía cánh đồng hoa
Cúc không thể nào nhầm được. Cô sợ hãi. Cô nghĩ bữa ăn sáng của hai người đã thực sự kéo dài mười hai tiếng đồng hồ. Nhưng nỗi ham muốn nồng nàn mạnh mẽ kéo cô khom người xuống trước mặt người đàn ông. Cô từ tốn hôn trả, nhưng chiếc quần lót đàn ông màu cà phê sữa có những sọc ngang đỏ tía làm cô chững lại, ngẫm nghĩ.
Bình Luận mới