Bài thuộc thể loại: Thơ
Tiếng trăm năm gọi
những ngày xưa chưa xóa hết
giáng sinh thao thức gọi mời
đêm nay sánh vai tình mới
xuống phố em buồn, không vui
lời đất sét ♦ bài thơ cho những ai… ♦ giáng sinh của tôi
tôi phóng xe
quẩn quanh phố vắng
kéo theo
sáu mươi lần
giáng sinh không phép lạ
Cảnh tượng cuối năm
Những ngọn nến thắp lên
Rồi bấc tàn
Chiều xanh sẫm
Em bước qua chiều cũng như ngọn nến cháy lên lòng ta
trang hoàng một năm qua
mỗi nơi chốn
một chiếc nơ
mỗi thám hiểm
một hạt cườm
mỗi rong duổi
chuỗi kim tuyến
Tôi Hát Silent Night Trong Đêm Yên Lặng
josh groban hát lên một cách thành kính
sau đó celine dion giành chiếc microphone hát lại
mariah carey cũng rán bắt chước hát theo bằng một giọng uốn éo
nghe buồn cười nhiều hơn buồn thật
Lạnh Hơn Mỗi Giáng Sinh Về
Có phải Chúa chỉ nằm trong máng cỏ
Cho người về chúc tụng, tung hô?
Có phải Chúa không thấy ai ngoài phố
Đi trong mơ không biết nửa đêm về?
Bài thơ cho Lãng Vân mênh mông trần thế
Cụm mây nào không anh
Vạt mưa nào không xanh
Tuổi trẻ đang qua đã qua sẽ qua qua qua qua ai mà nhớ nổi
Giọt tha hương lách tách café chiều
Người qua kẻ lại đếm nhau như lô cốt trên đường
Trên xa lộ 680 về hướng bắc ♦ Một ngày Tuấn Vũ
từ đầu này vòng đến đầu kia gã bảo có cảm tưởng từ tử cung thơ phọt ra ấy máu lắm dừng lại đái hễ gặp nai liền chỉ đường cho chúng chạy(!) hành động đấy thường rất vô tư cứ luôn mồm bảo “vui thôi mà . . . vui thôi mà!*”
suốt
Con chó chạy nhè nước bọt
Những khu rừng không có cây
Những dòng sông không có nước
Những cánh đồng không có người nông dân
Những con chim không mọc cánh
sự bôi nhọ khủng khiếp
chúng tôi xuống đường Paris
mà lòng hướng về Hà Nội
chúng tôi đã làm việc nên làm
lòng càng khâm phục những người ở Việt Nam
tôi vẫn thế ♦ tôi vẫn sống như thế ♦ mỗi ngày
trong một giấc mơ tôi đã chui vào khung cửa sổ năm 1919
của André Breton*
và thấy cái bóng ông cắt ra làm 2 mảnh
vẫn nằm đó
suốt gần 100 năm qua
Tín điều buồn
những cảnh đời trong bức tường chung cư thời cuộc
ngõ hẻm trên cao
âm u thời đại
bóng đèn leo lét niềm tin
30 năm & CHUYỆN CHA CON MÌNH
cha nói: nhạc ni buồn mà hay chi lạ
tôi im lặng gật đầu
ngọn đèn dầu lay lay vừa đủ rọi
chắc chỉ đủ cho cha tôi thấy
buồn trong đầu tôi lúc ấy
Khi… rất
Khi tôi rất đúng thành sai
Khi em rũ sạch ra ngoài sành sanh
Khi tôi vào trận rất lành
Khi em cào cấu tanh banh tóc thề
Mọi việc nơi tôi… ♦ Lăng nhăng với thơ tình
mưa dưới bến tàu, mưa khắp hướng
tôi nằm đây vía ở nghìn phương
người đàn bà vắt chân ngang ngực
lảm nhảm “. . . mọi sự vô hình tướng”
Vo^ nghi~a yêu, tái bút trong thế giới 2 chiều
Vậy thì, hỡi anh yêu
Online đi
Offline thì em vẫn đó
vẫn ỏn ẻn, em yêu anh,
thật mà!
Sài Gòn Xếp Hàng Chờ Lột Xác
Sài Gòn giảm cơn sốt đổi mới bằng trận mưa thời thượng
theo chân những “ngôi sao”
lối sống tiện ích đa phong cách
máy hình trực tuyến rải rác mọi nơi
ĐaLạt Hôm Nay
Đàlạt bây giờ hồ trơ cỏ dại
Con đường băng ngang như đường mòn Trường Sơn
Em má hồng nhạt màu da tái
Nhạt cả sương mù buồn nào buồn hơn!
Chùm thơ trữ tình của Lưu Hiểu Ba làm nhiều năm trước
Màu đỏ tươi trong lần kết hôn đầu tiên
Từ lâu đã phai theo thời gian
Nhưng vẫn còn tươi thắm y nguyên
Từng mảng rọi trắng đen thuở ấy
lá thư. nhập một: tẩn mẩn chuyển thể bản dịch thơ tình lưu hiểu ba
một lá thư [cũng] đủ cho anh
siêu thoát. để được gặp em tâm tình
khi gió lướt qua đêm, mình
viết câu thơ máu bằng hình tử ngôn
Bài thơ cho kẻ vẫn nói yêu tôi
Chời ơi là chời.
Tôi phát giác ra hắn đã cưới vợ lần thứ hai
—chắc có lẽ ầm ĩ mà tôi không biết—
nên vẫn đón nhận những lời thơ tán tỉnh,
những câu hát cóp pi
Tóc mọc chân trời
Và khi đàn hải điểu nhận ra vết loang trên biển của một tấn thịt ngư dân
Tôi lập bàn thờ trước sông
Cúi đầu hôn những yếu mềm
Cất vào trong túi
Những hình thù của chết
Thơ ♦ Thơ
thực sự mỗi khuôn mặt xung quanh
đều là một dấu hỏi của im lặng
không phải im lặng bởi vì ta im lặng
mà người ta đã học một ngôn ngữ khác
hợp sự câm điếc dằng dặc của cuộc sống
Cần nhau để trút dần hơi thở
Con phượng hoàng trong em cất cánh
Lảo đảo mũi tên bắn
Nước mắt đóng băng dưới mấy tầng trời
Vùi chôn không định hạn
Thương yêu & thù hận
Hoài niệm
Anh đi dọc một cơn mơ quái dị
Đến câu thơ cũng không còn hiện hữu
Con búp bê vật vã
Rất đời
Tôi Nhìn Lưu Từ Một Thành Phố Nhỏ Của Hoa Kỳ
lưu làm thơ thật đơn giản
tôi cảm thấy thoải mái khi đọc thơ lưu
như một đám mây trắng bay trong trời mưa
như một ngày bình thường
những con chuột chạy lăng xăng trong những ống cống

Bình Luận mới