tháng mười hai
xếp cánh ngủ đông
em, con thú thứ mười ba,
nằm ngoài sách đỏ
em, hô hấp anh bằng lưỡi
tự thở bằng ngôn ngữ gõ
buổi sáng thành phố
đánh dấu bằng những vệt xe trở chứng
em, ngồi lì trong quan tài đứng
em, thường dỗi hờn thèm thuồng anh,
một lần biển động
sóng dễ thường dập nát trái tim
bầu trời tự do
ở tuốt trên đỉnh cao
em đứng
thấp thỏm trong con hẻm tối
em đứng
nhấp nhỏm trong cơn yên lặng
chỉ có một mình,
mà anh thì trên cao 32 tầng
vẫn còn là em,
chưa chịu biến mất
.