Bài thuộc thể loại: Thơ
Cuộc đời khác…
Đêm từng đêm tôi thức trong mơ
Tôi nghe vọng tiếng cha mẹ đã qua đời
Tôi sống lại cơn đói và sự đổ máu của hai người trong cách mạng
Ở đấy tôi thấy chính mình—
cái thằng thơ ♦ uẩn hương
nó gieo nó vào cánh đồng buồm buồm gió
đa chiều (đa đoan hay đa mang gì đó) vươn
vọng
năm ngón trần không vớt được gió hoang
hai mươi ngón trần không giữ được gió hoang – thíttha
Thời gian của cánh đồng
Ở những viền cắt: những hạt bay, đập tới cắt rát –
như thế, bên dưới tầm mắt
những mái tôn giữ những giàn dưa leo
những buổi trưa đang chống chọi để neo giữ một độ mềm
những sân nước, bậc thềm và chiếc giếng – [ốc đảo lục của mắt]
Mặt trời đỏ
Anh cưa đôi tay chiều nay con chim cụt
Cưa đôi chân chiều nay sóng ngủ trên bờ
Chiếc ống nuôi anh 32 chiếc răng quan tài chôn lũ kiến
Hồng ân xám
con quỷ hài đồng
ngửa mồ côi vào bố thí hồng ân
thánh đường của quỷ vỉa hè xao xác mùa đông
mồ côi tấm chăn
Xem tranh
cái chai thủy tinh và ly nước lọc
trong veo như tình của hai ta
ly rót chưa đầy
chai đã vơi một nửa
Ngày đi lấy số xe
Mua xe mới, đến ngày đi lấy số
Chẳng phải số trời—số của công an
Số của trời định vị trong tâm
Số của công an ngoài đường xe lăn bánh
Giở trang giấy bài thơ đã ở đó
đồng liêu bảo dẫu đây làm đến thánh / đến tướng(!) [làm thơ nói làm gì] chăng nữa ngày tối chỉ khứng từ chết tới trọng thương(!) tại sao? tại vụ
việc
đà mấy mươi năm trôi tuột khỏi trí nhớ thiên hạ còn phát nhớ
Khi Người Ta Quay Trở Lại Đầu Năm
khi người du mục quay trở lại đầu năm
thì vườn xưa đã hóa thạch
dấu vết địa đàng chỉ còn lại
hình bóng chiếc áo rách nham nhở
những con thú cũng nghễnh ngãng alzheimer
Ngôi đền huyền thoại
Ngài bơi chậm rùa lần mò trong cái
biển mạng internet mà ước về
một con tàu siêu tốc độ trên không
đưa ngài mau bay nhanh bay nhanh đến
thơ 3 câu (10..25)
đi đi
đứng đứng
bất ngờ cái thân báo ứng
đàn bà đẻ
đàn ông khỏe
bụng dạ trần gian nôn oẹ
Thư gửi người đàn bà lỡ quen biết
Ngày … tháng … năm …
Tôi tìm ra cây cọ có thể dùng để vẽ một dòng sông quá cố, nhưng
Mảnh giấy của tôi đã ngủ quên.
Mặt trời hàng xóm khó thở
bữa sinh xính chữ
ơi những thầy đồ
bụng bồ kinh luân
những con vẹt bụng bồ thóc
mà ra một đống vàng ròng
Nấc cụt
ngơ ngác nhìn cha gầy việc gì phải da nhàu, trán phẳng
bực bội nhìn bà già cả lo lẩm cà lẩm cẩm
ngầu ngầu nhìn vợ ở đợ thằng chồng đêm tồng ngồng thở dài sườn sượt
tức rực nhìn nhỏ em hẩm hiu với cái thằng vớ va vớ vẩn
Đốm lửa khuya ♦ Đêm mưng mủ
Cái miệng cướp ngày
Dính đất hiếm mùi vị sơn lâm
Chẳng có lưỡi dao thơm trái cây nhỏ máu
Những ngày kết thúc bằng hoàng hôn
Mẹ khép mắt dấu hỏi cướp ngày
Như xương thịt mình
Quá khứ như một nấm mồ hoang
Ẩn chứa bao nhiêu điều không nói
Không mong một tình cờ nào tới
Cỏ cứ xanh đi, đã, lại vàng.
Nhầm lẫn
Có một sự nhầm lẫn ở đâu đó
Khi con mèo hoang động đực nửa đêm kêu gào
Tiếng gió rít hụt hơi qua những mái nhà xám ngoét
Lúc anh ghì riết lấy em
khúc quay hư ảo
chống lại bốn bức tường gương phẳng
chống lại sự vận động lướt tới
bản sao âm hồn ướt
tôi cố trườn ra cõi sống rữa đã chết
Cáo phó
Bạn có thể làm nhiều trò ảo thuật chính trị
Nhưng bỏ mặc cô gái chìm ngập trong tuyệt vọng
Bạn lớn giọng bảo lịch sử đầy dẫy tiếng thét phẫn nộ
Và nhủ thầm cuộc đời là trò lừa đảo kỳ diệu!
Làm mới
Không cần đặt một viên gạch xếp hàng
Tôi cũng sẽ đến lượt
Có một chỗ chen chân
Trên chuyến tàu định hướng
Câu chuyện này phần lớn sự thật
cuối cùng cũng mở được lối ra hỏi lưu có sướng khi làm xong bài thơ? lưu không trả lời để cho bộ nhớ đổ hết lên sàn [đầu tôi từ nay trống rỗng đứng núi này cứ trông núi nọ!] từng mảnh ký ức lớn
nhỏ
văng xa…
Viễn xứ
biển cong cớn như môi nàng
hôn vào khuyến dụ
tình đời hở hang bãi cát nằm
tôi im hơi đợi chờ con nước

Bình Luận mới