Bài thuộc thể loại: Thơ
tháng gãy. đọc cao xuân huy
bắn rơi giọt máu
máu lăn quay đầu đạn
báng súng lăn quay
trườn đi. máu
bò-trườn-đi-cay-nồng-máu-rượu
Giã bạn, tao đi.
Ngoài kia nắng có ươm vàng
Mây phiêu du có lang thang cuối trời
Mày tao chung mấy cuộc chơi
Những trang Văn Học thế thời mông lung
Phân ưu
anh chợt nhẹ như gió
hồn bay lên bay lên
anh cười hiền quá trời
súng gãy từ lâu lắm
tháng ba bẻ cuộc chơi
Khóc Cao Xuân Huy…
vô thường khép mở quyển kinh
tha phương là cuộc mưu sinh lỡ làng!
Thôi thì phất lá cờ tang
bay ngang địa ngục thét vang đất trời
BYE BYE! SÚNG ĐÃ GÃY RỒI!
Gia tài
Có thể ập tới, lúc nào
cha ông . vạn đại . giấc bào hao
chiêm
tượng hình . đảo đảo điên điên
gạch ngang ________________thống khổ
huy lấn tới
cái vé vào đời đã bị thu hồi
huy bị phạt hay huy trả vé
cầm lấy nhẹ nhàng trả đi cũng nhẹ nhàng
cái vé giông bão không tháng ba không chờ sao lại lấn tới
Trên những cánh đồng Flanders
Chúng tôi những người chết. Đôi ngày ngắn mới hôm qua
Chúng tôi đã sống, đã cảm nhận sớm ngày, đã thấy ánh hồng hoàng hôn
Đã yêu, cho và nhận, bây giờ chúng tôi nằm xuống
Những cánh đồng Flanders
Thương nhớ Cao Xuân Huy
Thành phố lạ, biển đen không đâu là nhà
tên tuổi râu quá cứng để nhớ
bản nháp cuộc đời viết mãi chưa xong
Đêm trổ mưa, đi về như cơn mộng
rượu đỏ máu bầm cũng thế thôi
Hỏi Huy, Sao Chết Tháng Này
Huy Ơi
Tại sao Huy chết tháng này
tháng này không phải tháng ba,
cũng chẳng phải tháng tư,
tại sao Huy chết
Lời Cuối (cho Cao Xuân Huy)
Thơ Nguyễn Thị Thanh Bình
Phạm Duy phổ nhạc
Quốc Toản hòa âm
Kim Tước trình bày
Ông
Một cái xác ướp thoả mãn mọi khoái lạc
trong Kim tự tháp hủ mục tàn tạ vĩ đại
Vị Pharaon cuối cùng là ông
tưởng như đã chìm vào giấc ngủ nguyền rủa muôn năm
Cũng Cám Ơn Đời Cái Bắt Tay
Muốn tao gửi luôn cho mày cặp nạng?
Tay bước thay chân tiếu ngạo giang hồ
Mang về bển đi, một đời la lết
Làm mồi nhậu với bạn bè xưa
Trộm của Chúa Trời một đêm
ăn cắp của Chúa Trời một đêm
một đêm về nguyên tắc không được ghi vào lí lịch
hai kẻ trộm âm mưu xa rời phận sự
thức và nhìn đêm hấp hối
Tàn canh ♦ Mộng du
Thời gian rắc vào không trung lân tinh thinh lặng
Lốc cốc gõ—nhịp phím mải mê
Kí tự phát sáng khoảng trắng ẩn ngôn
Mộng du gom màu
Rải đầy lối
Tôi Kiếm Chuyện Gây Sự Với Cả Thế Giới
rất ít khi tôi hài lòng
tôi luôn phiền muộn và rắc rối
có khi tôi tưởng mình là cả thế giới
khi thọc một ngón chân vào ngôn ngữ thế giới
thật ra thế giới không biết gì tôi
hackerrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrr
ta
hacker
biệt danh BỌ HÚC
sập sập sập
web, mail, blog
Chuông đêm
Ta rủ chiều dài hẹn
Một buổi ồn hơn đô thị rục xương
Bản đàn thủng tai lồi mắt
Một diệu kỳ mang danh phản trắc
Và khoái cảm lộ hình giữa tiếng sủa thuê
Chỏng gọng ♦ Tìm em trăng lầm lỗi
Mặt trời nhìn chòng chọc
Anh
chòng vòng
chỏng gọng
Chóng vánh em chót vót
Run trên cành lá chết
mùa đông lộng lẫy giá băng
rơi lạnh lùng tuyết trắng
xuống
cặp vú đàn bà
thèm nắng
Những Mẩu Chuyện Cho Gái Trinh
tôi ao ước trở thành ma sơ
kết hôn với Giêsu
người không có dương vật.
Hoặc làm mẹ Maria
cũng không tệ.
Ghi ở khúc McFadden, Bishop, OC
sài gòn của những cuốn sách treo ngon trên vỉa hè
bạn đứng đó và đi quanh
chẳng một anh tiên tri nào
báo động sớm ngày sẽ vất chụm lửa hủy diệt
Mê cung bói toán
Có lần em nói đường chỉ tay mình dẫn đến ngã ba con đường: nổi tiếng trong văn học, tù tội vì máu nổi loạn chính trị hay giàu có với nghề kinh doanh thời trang.
Và anh thấy âm điệu bài thơ văn xuôi ngoằn ngoèo dẫn vào tuyệt lộ khi bàn tay xương xương giơ lên đánh nhịp.
Tựa
nắng tựa vào chiều. Thu tựa vào lá. Chúa tựa vào Đức tin. Nhân dân tựa vào lịch sử
lịch sử mang bao nhiêu khuôn mặt? Trát phấn tô son. Xanh xanh đỏ đỏ. Khi mờ khi tỏ. Méo mó
Ám thị
Sau này, bên mép rìa ký ức sâu hun hút, tôi thấy em tự tan vỡ ra thành từng mảnh trong ráng chiều hoang dại. Lắm khi tôi thấy em hóa thân vào đám mây trắng lang thang trên đồi cao. Một lần duy nhất em hiển hiện mờ ảo qua cơn mưa lất phất. Đó là lý do giải thích nụ hôn em luôn ngọt ngào, đầy khiêu khích.
Anh đồng nát và chị hàng xén
tôi đói những con đường
gõ leng keng câu thơ
qua đầu làng cuối bãi
mua những mảnh vỡ người
cho vào quang gánh một đời tôi
Bài thơ cho tháng mười
tháng mười, lang thang về miền núi
thấy hồn dậy lên cơn bão
thung lũng vàng chở sương về thành phố heo may
và bỗng nghe ký ức lăn tròn
trên con đường vội vã

Bình Luận mới