Bài thuộc thể loại: Thơ
Lối thoát lãng quên
Khi tôi bước vào rạp hát có tên Lối Thoát
Rạp hát tối mờ một vẻ im lặng đáng sợ
Trước mắt tôi là một tấm màn sân khấu
Chỉ còn là một sự mặc niệm cho cái chết của một kịch bản
Tôi Đã Khóc Và Vĩnh Biệt Nó
tôi thức dậy mồ hôi ướt áo
và đêm texas yên tĩnh
tôi hoảng hốt quay tìm giấc mộng
nhưng nó đã qua đời
Bản sắc dân tộc ♦ Đêm bên bụi dâu
Anh đưa em qua bên kia cầu
Nơi đó chúng mình cầm tay nhau
Anh nghe nói em vẫn còn trinh?
Một trái tim héo queo
Hắn nhìn đàn bà như quái vật
Hắn nhìn con gái như đĩa mồi
Hắn nhậu sương sương mổi chiều tắt nắng
Cỏ ngã đầu trên vai bài thơ tối
Chúng ta có quá nhiều kỷ niệm
Chịu đựng như cây cầu Đỏ chịu đựng như dòng kênh đen chịu đựng
Mấy hẹn hò thả trôi dưới nhịp thở hắt ra của mẹ cha đau đớn
Kẻ Thù
có người muốn
làm dáng bằng xác mi
bằng tiếng nói và linh hồn mi
có những người coi tâm linh mi chỉ là con thú
dạy dưới roi, địa ngục và nước mắt
Biến mất 5 : Một mình
con đường một mình xa
bờ rào một mình vắng
hàng cây một mình thẳng
đồng cỏ một mình rộng
Người đàn bà da đen chơi trung hồ cầm va vào đời tôi
hãy đợi cho tới quá ngọ
i’m who i’m
thị hỏi có bao giờ tắm trong tối?
Với Phương… ♦ Thánh địa… ♦ Thung lũng…
anh chợt nhận ra giọt sương
khi tháp chuông run rẩy
đếm móng ngựa thồ
lốc cốc . . .
gõ nhầm đêm
Một công dân hạng nhì
Không bao giờ tham gia biểu tình hay phản đối
phàn nàn công khai về chính sách nào của các chính phủ
Có lúc hắn đi bỏ phiếu, có khi không
do từ thói quen ở quê hương cũ không ai cần lá phiếu của hắn
Dấu tích ♦ Những hạt bong bóng nước
thời gian: những trống không bỏ lại
đàn kiến: một đường thẳng gạch rời
gặp nhau nơi lá khô mục nát:
dấu tích – giáp vòng một cuộc chơi
Hòa chung niềm vui ngàn năm một thuở xưa
bằng đôi bàn tay đảm đang
thị sẽ rỡ ràng / tổ quốc sẽ rỡ ràng
hãy nâng thần kim quy cao lên
ngang mày
nhìn cho rõ tầm thời đại của thị / của ba đình
24 giờ không khóc
Con người vùng vẫy trong cái lồng tự giam
Thất thểu lảo đảo từ cơn say này qua cơn say khác
Ảo mị trong lớp áo tự phong
hành giả thơ chân chính
chiếc tủ áo cũ ♦ trừu tượng
những con dán xuất hiện như những tên biệt kích
chui qua khe gỗ hở
chạy vòng quanh như những vận động viên
công đồn tôi như những toán đặc công
mặt bôi đầy vết nhọ
liễu và đá ♦ hoa ơi hãy đến
hãy đến cùng tôi hoa ơi
hãy đến
tôi mở tung cánh cửa ngực mình
trái tim tôi
chiếc bình thấm đẫm
Lời hải đăng ♦ Consommer et mourir
biết mình không có khả năng
làm phiền đến bất cứ giấc ngủ nào
câm lặng
trước thăm thẳm trùng khơi
tôi hình dung
Ngày còn im tiếng lá
Ngày còn im tiếng lá
Giữa bốn bề không buổi chiều và ban mai
Tôi vẽ lên bàn chân nét thời gian đặc quánh
Đóng dấu vào khuôn hình mặc định
Sự lạnh lùng
Chiều ở sông Hàn
trong phiên xử một dòng sông
tôi ngồi lại bên bờ
như một người làm chứng
phiên toà của muôn đời phán xử cuộc hiến thân
Ngập trăng
có thể là thỏ ngọc hoan hỉ nhảy xuống tử cung mẹ
có thể là hằng nga tìm về bầu nước ối ấm áp
có thể là vợ thằng cuội dại khờ đái lên gốc cây thuốc
lại cũng có thể là con lưu nguyệt thu ngàn năm trôi
Nguyệt ♦ Ngậm vú và ngậm tăm
Niết bàn, và phố phường
Ngậm vú, và ngậm tăm
Tiếng hát của người câm . . .
Ngồi bên mộ dì ghẻ
Thằng bé giặt ký ức
Lại sự cố nhức đầu
trong ánh sáng lờ mờ của ngọn đèn đường hắt vào
phải cố lắm mới xác định được
tôi nào tôi thật / tôi nào tôi khác
bằng không nhìn
tôi chả khác rùa dưới hồ gươm
Định nghĩa lại
Bán nước công khai
Đích danh gọi là bán nước
Bán nước lén lút với nhân dân
Là buôn lậu Tổ Quốc mình
Offline
Nàng thường nhắn tin lúc 2h sáng
2h sáng
Không sớm không muộn
Sau một cuộc gọi nhỡ
– Anh ơi, em nhớ anh, nhớ anh, em muốn anh…

Bình Luận mới