Bài thuộc thể loại: Thơ
Mừng tuổi ♦ Chưa đề
tôi gửi biếu em sợi lẻ loi
mảnh, thon, gầy, nhẹ, ngắn, chơi vơi
em có thể giấu vào lồng ngực
hay một chỗ nào… không có ai.
tịch mịch cuồng
trôi giữa biển nghe lòng vòng nhớ biển
ở lâu năm trên đất hóa điên khùng
cây trụi nắng thổ vàng ra quận huyện
cạn điêu phù nên ngấn lệ hồng chung
Khói ngựa trắng ♦ Vòng nôi cuộc đời
đêm quên quê quán, em từ đâu
xa mà trăng buốt tóc, giai điệu
quen bầu trời chiếc mặt nạ bao
giờ, hình như tôi đang đi bên
Nguyên Âm ♦ Con Tàu Say
Tôi bước xuống những dòng sông bình lặng,
Không còn những người kéo thuyền hướng dẫn:
Bọn da đỏ đã dùng họ làm bia
Khi đã đóng họ vào cột tô màu.
công nghệ nỗi buồn
em không thiên tài giải trí
gỡ rối nỗi buồn
gạt bỏ thị phi
dễ dàng như các nàng vũ công thoát y Thái
kéo sợi dây thừng thô nhám khỏi cửa mình
theo khúc nhạc giả lả
Một chiều trên Kong Chro
một chiều trên kông chro
tôi gặp người đàn bà bahnar địu con bên cây klao gãy . . .
. . . đã bao mùa rẫy
người xa trên nóc nhà mồ
lẩn thẩn giữa trưa
bởi chết có năm, bảy đường để chết, chả dại chết rồi đâu đấy vẫn y nguyên (!) bài thơ, tiếng tôi kêu lên bi thương, dẫu thành hình, hiện thực, cũng chẳng làm một ai động đậy, đừng nói đứng lên, bên đĩa thịt chó, dài, dọc theo hình chữ s
Về nỗi sợ hãi
Sợ hãi đã ngấm vào máu
Sợ hãi đã ăn tận xương
Xứ sở này
Người sợ tiếng động
Người sợ đám đông
mùa đậu
nó ở trên đùi em
bản đồ nhằng nhịt rẻ rúng bất an khổ nhục
nó ở trên vai anh
con mắt chột đanh đá nhăn nhúm lưu manh
Bông hồng
Khi bông hồng bị vứt
Sắc nắng sẫm màu
Những cô gái ngượng ngùng di cư lên mặt trăng
Bỏ rơi hương thơm vườn hồng
cảnh một buổi chiều, trưa có thể sáng, tối
khi tình yêu tôi chết, không một tiếng ai oán
… bi thương
hình ảnh trên kia chỉ cốt minh họa, còn tôi, kẻ quá mơ mộng thường quên mình đang sống, lặng lẽ nâng bắp chân trái, từ tốn…
Một đám ma đẹp
Một đám ma đẹp diễu ngang qua phố
Ò í e – khúc đàn kìm nẫu ruột
Guantanamera – giọng kèn Tây giậm giựt
Đen – trắng – đỏ – vàng , màu sắc đối chọi chói gắt
Bái lạy bông vàng
Cố nhiên, ta đã trở về
Bái lạy Bông Vàng và nghe sương tan
Biển Qui Nhơn năm xưa đang
Trở giấc khuya xanh khi nàng đang ngồi
cùng mưa tận hiến
ta đang trượt xuống mưa xưa cũ
ta dưới lớp mặt nạ ướt
người và hơi thở người
tràn qua đêm xanh ngút
Đầu năm loay hoay với Picasso
Tôi thấy cái chết là điều hết sức hiển nhiên [một thực thể trào lộng theo nghĩa bóng] nên không lạm bàn nhiều giữa cá nhân với thơ
giữa nàng thơ với các trang mạng, cách mạng…
Lục bát Trần Phù Thế
cười đau hằng bữa trong đời khó quên
thương nhau ôm mãi oan khiên
ném đi sợ bể cái phiền đáng yêu
Càn khôn khép mở
say một ly say hai ba ly cũng là say
tối hôm qua xuân rùng mình mở cánh
bỡn cợt mùa lay phay gió
lạnh ngàn năm xuân em chờ anh
Dắt Hạ Đông Vân đi giữa mùa xuân
và con đường Trọng Thủy
người tìm lấy nhau
đâu bởi nỏ thần
này máu ơi
đỏ thắm một dòng sông
Thơ dịch của Nguyễn Đức Sơn
To live a life that is unfettered
Get used to losing your balance now
Muốn cho đời sống không cằn
Tập cho quen mất thăng bằng từ đây
Bản chúc thư tình yêu
mèo Tây, nanh vuốt sắc và nhọn, khoe màu lông vàng óng
mèo Ả Rập, cơ bắp dẻo, tựa giống ngựa đua dai sức
mèo Nam Mỹ, tròn trịa, với bờ mông dầy và chắc
Khúc bi ca số Tám
Đôi chân rời ra
Đôi tay lăn xuống đất
Những con kiến tha hồ
Những con muỗi tha hồ
Em chồm xuống từ trần nhà tím tái
cao tốc hành
cao tốc hề cao tốc
chạy về phía trường giang xả xui
mấy gã phần thư bàn độc
xua bầy đàn heo hạch tận cùng hang
Cõi không trăng
Cái nắng khép mình
cây nhang cô đơn trong vòng tay bầu trời tròn dấu hỏi
mặt trời bao giờ chết
mặt trăng bao giờ bị ung thư
Nếu cứ thế
Nếu cứ nói mãi, ca cẩm
bằng những lời ẩn dụ
Về độc tài – áp bức – khủng bố
Ðến một lúc
Chúng ta sẽ hóa thân
Năm bài thơ tưởng nhớ thi sĩ Nguyễn Tôn Nhan
Mùa đông rụng lá
Trên ngọn cây cao
Hai chiếc giày trẻ con
Giữa linh hồn tiều tụy tôi
giữa linh hồn tiều tụy tôi
là bước phiêu du của bụi,
chia tay một linh hồn.
Nhan! Nhan ơi!

Bình Luận mới