một chiều trên kông chro
tôi gặp người đàn bà bahnar địu con bên cây klao gãy . . .
. . . đã bao mùa rẫy
người xa trên nóc nhà mồ
này bông pơ lang
sao không nở
này chim k’tia
sao không về
cái gùi anh đan đã rách
cái khăn em làm đã phai
anh đi
khi cây lúa chưa chắc hạt
bây giờ chất đầy trong các nam xum
anh đi
sơmăh kơ cham không ai hát
nước cho kro giờ đã cạn
xa rồi tiếng trống pơ nưng
em khắc tên anh trong câu hát ru con
em khắc tuổi anh cái rựa cũng đã mòn
em giận lũ làng bỏ mả
em đốt cả giàn chơđon
em đi theo ngọn gió
em hú trên ja brum
em bơi theo con cá
em khóc trên nguồn yang yung
cái chân em không mỏi
cái bụng em thật buồn
em địu con bằng gùi đứng đợi anh trên dòng dak rông
cái nhớ chắc đã đong tràn mấy cái kơ đong
chắc yàng quên trả anh rồi
bao mùa bông chuối rừng trôi . . .
một chiều trên kông chro
bóng người đàn bà bahnar đổ dài trong tiếng gà xao xác
mấy mùa tóc bạc
nghẹn lòng câu hát chơi vơi . . .
một chiều trên kông chro
những cơn gió cuốn lá vàng chạy trên mặt rừng loang lổ
xuân qua từ độ
người xa mấy núi không về . . .
Chú thích:
1) klao: là cây nêu cắm trên nhà mồ để dẫn linh hồn người chết về trời
2) nam xum: ngôi nhà nhỏ được xây dựng giống như nhà sàn nhưng dùng để cất lúa và các cây lương thực
3) sơmăh kơ cham: một điệu hát của người bahrnar
4) chokro, yang yung: tên những con suối ở Kong Chro
5) ja brum: tên một ngọn núi ở Kong Chro
6) cho đon: giàn cúng Yàng của người bahrnả
.
Một bài thơ rất hay , chất và âm hưởng Tây Nguyên thật dào dạt. Hình ảnh người đàn bà ’em khắc tên anh trong câu hát ru con. Em khắc tuổi anh cái rựa cũng đã mòn’ cứ thảng thốt và nhói trong tim . Bài thơ hay nhưng cũng thật buồn
Chúc mừng em đã trở thành nhà thơ.
Bài thơ này rất phóng khoáng, đọc nghe như có gió đại ngàn vi vu bên tai,
như thấy rõ những khuôn mặt chất phác, trong sáng của bà con Tây Nguyên!
Tôi yêu Tây Nguyên vô cùng!
Cảm ơn tác giả với bài thơ thật tình cảm, thật đẹp!