Trang chính » Sáng Tác, Thơ Email bài này

Cần nhau để trút dần hơi thở

 

 

 

Sức nặng mòn vai
Lại chia gió ngày rất lạnh
Ngược xuôi
Lạc đường

Đôi khi mỉm cười mà thành chực khóc
Đôi khi cho đi nhận về mất mát
Chúng ta chọn lặng im

Vết thương lại rỉ máu thêm một lần khi bàn tay anh khẽ chạm
Đông hoen lửa vệt tro tàn
Con phượng hoàng trong em cất cánh
Lảo đảo mũi tên bắn
Nước mắt đóng băng dưới mấy tầng trời
Vùi chôn không định hạn
Thương yêu & thù hận

Tại sao vẫn cần nhau để trút dần hơi thở?
Tại sao?
Khi anh giương cánh cung
Em lại chọn anh
Để một lần mình được rồ dại?

 
Hà Nội, 1/12/2010

 

 

 

.

bài đã đăng của Nghi Mộc Thủy

Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

@2006-2025 damau.org ♦ Tạp Chí Văn Chương Da Màu
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)