Bài thuộc thể loại: Chuyên Đề
Người Già Em Bé (1965)
Cách diễn dịch của ca sĩ Hồng Nhung đặt bài hát vào bối cảnh lịch sử của thời quá khứ. Trái lại, ta có thể nói cách diễn dịch của Khánh Ly, dù xuất hiện trước Hồng Nhung, đặt bài hát trong bối cảnh thực tại.
the old man and the child
Câu mở đầu của bài hát Trịnh Công Sơn đã là một thử thách cho người dịch, “Ghế đá công viên dời ra đường phố.” Tại sao ghế đá lại bị dời ra đường phố? Ghế đá này ở đâu, lúc trước ở trong một công viên tọa lạc ngay trong thành phố, hay ở một chỗ nào khác?
Giới thiệu chuyên đề Dịch Thuật Văn Chương
Dịch thuật—translation—từ gốc Latin là “băng qua sự ngăn cách.” Dịch thuật cũng là một cách đọc và phê bình bản gốc. Không phải là một sự tình cờ mà nhiều nhà văn Việt ở ngoài nước đã từ lâu giữ cả hai vai là tác giả và dịch giả.
Vay tạm
Buổi sáng nợ nần
x lụi cụi chẳng biết làm gì nên nặn ra hình nhân bằng kẽm giấy và dán khắp tường
Hai hoặc ba trong số bọn nó khiến x khinh ghét và chính sự trắng nhờn càng làm x muốn dùng mực bôi đen,
Nhưng đó là nợ của x vay được trong ngày xám xịt, không bạn bè, vắng người qua lại, chỉ có tiếng nước sôi máy pha cà phê mới sửa xong,
Tai nạn kép
x
gối đầu trên han gỉ / tạo giấc mơ bọc rác
Randy nằm trong xe van
đem cho tôi Ku và nẻo người ta nói về
Đói
nhìn lên đồng hồ
già nua trên đường phố thét lên lạ lùng
Ôi mình ơi, con bé đến là xinh. Trông nó như một hòn than ý. Đen bóng từ đầu đến chân, đến tôi không thấy được mắt của nó nữa. Cứ như ta vừa soi vào một chiếc gương đen và chỉ thấy toàn bộ vẻ đẹp của sự phẳng lặng, mà không phải thấy sự xấu xí của chúng ta. Vâng, đúng thế, một sự phẳng lặng mà tôi luôn mong muốn mỗi khi nhìn soi gương.
The articulate body – Some quick thoughts on reading Nguyễn Thúy Hằng
Với “Bởi từ lâu chúng ta không thể ngủ”, Nguyễn Thúy Hằng đã “xông xáo” vào một không gian ý thức cao hơn, bao quát hơn bản thể, nơi cô có thể nhận thức được cái đang nhận thức bản thể, cái mà cô đã gọi là x, con người muôn thưở như một ẩn số
The pork tongue – English translation of "Chiếc lưỡi lợn"
As you know, pal , I would never babble any thing about our affairs, ever. Our secret has to be kept until the end, absolutely. That’s what you’ve gotta remember. Never slip out a word even if they come to kill us.
Nói chuyện với Nguyễn Thúy Hằng (phần 2/2)
Có lẽ tôi là người chọn sống với những gì mang lại cho tôi cảm giác thoải mái và thích thú, nên ít khi tôi bước ra ngoài với bộ dạng một kẻ khác. Chắc là mỗi người đều có phương pháp để lựa chọn tự do riêng.Và phương pháp của tôi là không xét đoán theo đúng hay sai hoặc trong phạm trù liên quan đến đạo đức.
Nói chuyện với Nguyễn Thúy Hằng (phần 1/2)
…Câu chuyện này cũng là một ẩn dụ về xã hội Việt Nam, cụ thể hơn là tôi đang nói đến những nghề liên quan đến văn hoá nghệ thuật. Dường như chỉ có những nghề này – với bối cảnh chính trị và xã hội VN kéo dài từ quá khứ đến hiện tại -mới liên quan đến thái độ “im lặng” hoặc không im lặng.
Nguyễn Thúy Hằng: Từ Miền Đất Xa Lạ
Trong văn chương của Nguyễn Thúy Hằng không bày biện những cứt, đái, bộ phận sinh dục, không đeo lủng lẳng những bảng quảng cáo Coca Cola, chủ nghĩa “Hậu hiện đại” hay băng vệ sinh Kotex có cánh… cô đứng một mình, khép nép, cô đơn, sầu thảm trong xó kẹt của kiếp người, rụt rè thảy ra những trang viết đầy bụi bặm và khét lẹt của mình. Không cần biết thứ văn chương của cô là văn chương gì, nhưng nó làm tôi rúng động, thảng thốt và gục ngã.
Chiếc lưỡi lợn
Tôi như không tin ở tai mình nữa, hắn ta điên thật rồi vì làm sao chúng tôi có một cái lưỡi heo trong nhà kia chứ! Tôi cúp máy đột ngột và nói với cô: “hắn mất trí thật rồi, cái thằng hàng xóm của mình ấy, nó bảo cái lưỡi heo cô đưa không phải cái lưỡi heo của hắn
Buổi trưa trôi đi
“hãy để đất trời nhìn cách ta đi vào nhau.” vừa nói, em ngửa ngửa lòng tôi cúi gập người nhấn vô thực sâu. /
ngoài biển nổi sóng, đập từng hồi. /
… tôi kêu lên: “em ơi!”
Em Không Mềm Không Trong Không Thẳng Không Trắng (2/2)
Bất cứ một nhà văn nào cảm thấy mình bị ở trong tư thế phòng thủ khi đối diện với “văn hóa/văn chương thống trị,” cũng biết rằng ngôn ngữ phủ nhận, tuy cho nhà văn quyền kháng cự, có thể chỉ là một chiến thắng hao kiệt, như chiến thắng của Hannibal …. Quyền phủ nhận của người yếu thế, cuối cùng, cũng không định nghĩa hay xác định bản sắc của họ.
Em Không Mềm Không Trong Không Thẳng Không Trắng (1/2)
Nếu muốn tránh ảo tưởng “biệt lập nhưng bình quyền,” nhà văn gay và lesbian, như những nhà văn di dân, thường phải “vay mượn và chiếm đoạt” những khái niệm quen thuộc từ siêu thị văn hóa giòng chính …. Từ những khái niệm quen thuộc và phổ quát nguời ta mới biết rằng “kẻ lạ/quái thai” chính ra là người anh em của mình.
Góc độ thân thể trong văn chương đồng tính
Tại sao lại phải miễn cưỡng trích dẫn từ một truyện chưa viết xong để bắt đầu bài viết này? Vì khi tự nhìn lại, nó nổi bật lên như một dẫn chứng về những hạn chế có tính mâu thuẫn của bản thân người viết, một người đàn ông “bình thường”, có khuynh hướng dị tính luyến ái, khi muốn thử biểu tượng hoá người gay như một dấu hiệu cho những bi kịch vô hình và những hứa hẹn bất tận của thời đại chúng ta.
trích [Rừng trái ngọc đỏ] – kỳ 2
Đỗ Lê Anhdao & Lê Đình Nhất-Lang chuyển ngữ
Phần còn lại của học kỳ đó chúng tôi trải qua ở trong giường, chỉ ló mặt ra để đi học và ăn. Faye lấy lại điểm vì đó là cách duy nhất để chúng tôi có thể ở bên nhau, và nó bỏ rượu vì nó tìm thấy một cái còn thú hơn. Chi Omega bắt đầu nghĩ Faye đã chết và lên thiên đàng. Tri Delta chọn giải pháp gửi cho tôi những thông báo khẩn bằng thư. Chúng tôi 18 tuổi, đang yêu, và không biết thế giới hiện hữu—nhưng thế giớ thì biết chúng tôi hiện hữu.
Âm Bản
chẳng ai dám nhìn vào mặt mà bảo cả. chỉ là cử chỉ, ngôn từ, ánh mắt. chỉ là im lặng, không làm chi. chỉ là khi tôi nhìn họ nhìn tôi bằng cái ghét, tôi biết họ ghét tôi.
họ là đứa trẻ, cô gái, người đàn bà từ trong gương nhìn tôi. họ là những dòng chảy từ ngón tay tôi lên đồng. họ là tôi.
nhiều khi tôi không biết nên khởi đầu bằng ghét hay thương nữa
Món Quà
Đêm đó, trong vòng tay Juanita là lần đầu tiên tôi nhớ lại ngày bị hiếp, không phải nhớ mặt thủ phạm, không phải nhớ mùi thủ phạm, không phải nhớ nỗi đau nằm trên băng ca, mà nhớ màu trời xanh trong khi người ta khiêng tôi lên xe cấp cứu,
Ký Ức của Người Loạn Tính
Tôi là đứa con trai. Một đứa con trai. Tôi chỉ mặc sơ mi và quần jeans. Tôi đang để dành tiền. Bằng đủ mọi nghề tôi có thể nghĩ ra, ngoài cách rửa chén nhà hàng và đi lau chùi phòng vệ sinh công cộng. Làm những công việc như vầy mà phải lấy băng dính quấn chặt quanh ngực khó chịu kinh khủng. Nhưng tôi cần tiền mua thuốc uống để khỏi có kinh hàng tháng. Nếu có nhiều tiền hơn tôi sẽ đi bác sĩ chích thêm hoóc môn.
trích [Rừng trái ngọc đỏ] – kỳ 1
Đỗ Lê Anhdao & Lê Đình Nhất-Lang chuyển ngữ
“Ừ, có thể một phần vì tao tò mò nhưng một phần khác vì tao ở với mày là vui nhất, hơn bất cứ ai khác. Chuyện tình nên là như vậy, biết không, một người tình cũng là một người bạn chứ không phải mấy cái chuyện lãng mạn kia.” Nó hôn tôi một nụ hôn mềm dài. Nó nói thật. Trong những lúc như bây giờ, những phân tích trí thức chỉ vô lý nên tôi gạt đi những lo nghĩ về điều gì sẽ xảy ra và hôn nó, cổ, vai, và trở về môi.
vô đề
khi mặc vào tôi phát hiện cô gái đối diện tôi mọc râu. cô gái bên cạnh mất đi cặp vú. và năm người còn lại
tôi toan hỏi hai người đàn ông không có khuôn mặt bằng đất nhưng rồi thôi. tôi rủ họ có muốn cùng lên đường không. họ bảo không. không cần thiết đàn ông hay đàn bà. họ bảo vì chúng tôi yêu nhau
Theo Vết Chân Của Nữ Thần Thi Ca Sappho
Những nữ sĩ thuộc loại ‘‘lesbians’’ trên hoàn vũ trải qua bao triều đại, thời đại tuy không nhiều, nhưng viết về họ kèm theo văn chương của họ, tôi e rằng bài viết trong khuôn khổ từ 30 đến 40 trang cũng chẳng đủ. Vả lại, trong các hạng nữ lưu cầm bút kia, theo sự đãi lọc của thời gian, theo sự phê phán và thẩm định về phuơng diện nghệ thuật, thì phần tinh hoa còn lại chẳng được bao nhiêu.
Chuyện Người Quan Hoạn
Những người đàn bà vất vả tìm tòi. Những ngón ngọc vạch cả đám rừng thưa tìm dấu vết trên thân thể con vật khác giống. Quan hoạn nằm im. Lửa bừng hai má. Lửa mờ hai mắt. Thái Giám ơi mắc mớ chi mà ốt dột rứa tề. Hai cái má đỏ au như say rượu. Hai bắp đùi no tròn. Cái bụng bập bềnh. Chiếc rốn trũng sâu. Những sợi lông măng lướt phướt trên làn da bụng mịn màng.
Tranh Lý Trần Quỳnh Giang
Sinh năm: 1978 tại Hà Nội Tốt nghiệp: Đại học Mỹ Thuật Hà Nội năm 2002 Email: [email protected]
Triển …
Tình ca Eva hậu hiện đại
họ đi về những nơi đâu
mà không nhốt nổi bóng tình chung
dường như họ chỉ biết thay phiên nhau liếm hỏa ngục / nuốt bóng tối
bằng đôi môi
nhục thể
Tình Yêu Trong Thời Tăm Tối
Nguyễn Thị Hải Hà chuyển ngữ
Tại sao phải quan tâm? Tại sao chuyện này lại quan trọng? Nó quan trọng bởi vì khi độc giả và các nhà văn đồng tính được biết đến tên tuổi nhiều hơn và họ tự tin hơn, những quan điểm chính trị về giới đồng tính luyến ái thêm vị trí ổn định và nghiêm trọng, lịch sử về giới đồng tính luyến ái trở nên huyết mạch của lai lịch của giới đồng tính luyến ái
người bạn đồng nghiệp ca hai
Có hôm, đang nằm mơ màng, anh bỗng linh cảm có ai đang nhìn mình. Anh hé mắt nhìn. Anh giật mình khi thấy Matt đứng tì tay trên cửa phòng, chăm chú nhìn anh. Anh bẽn lẽn ngồi dậy, cảm thấy như bị bắt quả tang làm một việc gì tội lỗi. Anh bối rối không biết phải ăn nói làm sao, thì Matt im lặng mỉm cười, nhìn anh yên lặng, khuôn mặt Matt trông hiền lành một cách lạ lùng.

Bình Luận mới