Trang chính » Bài lưu trữ theo thể loại

Bài thuộc thể loại: Chuyên Đề

Truyện ngắn gửi Nguyễn Xuân Hoàng

15.09.2014

Còn nhớ một anh bạn dân Bắc di cư năm 54 lớn lên giữa Sài Gòn bảo “không bao giờ Lê Minh Hà có thể xuất hiện trên Văn ngay cả khi không còn Mai Thảo. Văn là Văn, họ có cách đọc riêng”. Tôi im lặng.

Nguyễn Xuân Hoàng

15.09.2014

Tôi có chụp một chân dung của anh cho bìa 4 của quyển «Sa Mạc» thì phải, phụ giúp anh một bận dọn nhà về đường Hazard mà anh gọi là «con đường mang tên Tình cờ».Tôi đùa «Rừng cao su mâu thuẫn ở trên con đường mang tên tình cờ», trước tôi gọi anh là «Rừng cao su mâu thuẫn».

Những con chim cánh đen đã trở lại

15.09.2014

Những con chim cánh đen đậu trên nóc nhà đập đập đôi cánh / tiếng đập khô / anh nằm nghe như trong một giấc mơ / nó bay đi chưa em nhỉ.
Anh nghiêng đầu nhìn vào khoảng trống lặng im

Tiễn biệt Nguyễn Xuân Hoàng

15.09.2014

Rồi tóc bạc sẽ hòa âm mây trắng
Biển trời kia nghĩa nặng với tình sâu
Bay thật nhẹ bay thật cao im lắng
Trăng Sài Gòn – Phan Thiết sẽ tìm nhau

Những ngày Huế và mưa

15.09.2014

Bong bóng vỡ tung chạm thành nửa mắt bùa
Xỉn mờ gương mặt phố quen hơn nửa
Lạ cả lời nói ngày mưa góa bụa
Nhuộm kí ức kín một màu buồn

Giải Khăn Sô Cho Huế: Chờ Đợi Một Ngày Giỗ Chung Cho Việt Nam

20.08.2014
Mourning-Heaband-book-cover_thumb1_thumb.jpg

Khi viết lời tựa nhỏ cho bản in lần đầu vào năm 1969, tôi viết với niềm tin vào tương lai của Huế, tương lai Việt Nam. Vào năm 2008, vào dịp cuốn sách được tái bản ở Mỹ, và ngay ngày hôm nay, khi bản Anh ngữ xuất hiện, tôi vẫn nguyên vẹn niềm tin xưa, tiếp tục chờ đợi, “một ngày giỗ tương lai tại quê hương, nơi từng biết thế nào là tình yêu thương, sự ăn ở tử tế ….”

Trăm năm Văn học Tự do: Văn học Miền Nam hay “Văn học Đô thị Miền Nam 1954-1975”?

1.08.2014
VHDTMN-Cover_thumb.jpg

Cái “hoài niệm về quê hương, xứ sở” mà Giáo sư Nguyễn Thị Thu Trang nói đến là cái hoài niệm của một hay nhiều thành phố tự do đã mất, không phải cái-bây-giờ, cái Hà Nội không còn giọng Hà Nội, cái thủ đô của cả nước mà cho đến nay chưa có một nhà xuất bản tư nhân chính thức nào được phép hoạt động.

Phụ nữ trong chiến tranh Đông Dương

28.07.2014
foto-du-parc-a-buffles_thumb.jpg

[Về] số phận của hàng ngàn thiếu nữ tại các địa điểm tập kết chót ở Bình Định và Cà Mau, Đảng đã lợi dụng lòng yêu nước để tuyên truyền, thúc đẩy họ trao thân gửi phận vào phút chót cho các thanh niên tập kết …. Kết quả là có những đứa trẻ ra đời bị coi như con hoang, và những thiếu nữ trong tình trạng không biết phải tự xếp mình vào thành phần có chồng hay chưa?

Thơ tình cuối đời

16.07.2014
TGVyNXHoang_thumb.jpg

Nụ hôn dành cho anh, sáng nay, sáng đầu ngày cùng tiếng chim hót sau vườn nhỏ,
Nhắm mắt, vẫn là nụ hôn đầu bao năm tháng lòng mình tưởng chừng đã phôi pha.

Vài tương đồng chính trong Văn học Việt Nam qua hai cuộc lánh nạn Cộng sản – Nhà văn Miền Nam và Mặc Đỗ trong Văn học Miền Nam Biển ngoài

9.07.2014
tacuc_thumb.jpg

[H]ẳn sẽ thiếu sót lắm nếu người phê bình … chỉ biết đến Thanh Tâm Tuyền hiện sinh, “Tôi gào tên tôi cho nguôi giận/ Thanh Tâm Tuyền…” chứ không biết tới Thanh Tâm Tuyền “Như bú dù gánh hát Sơn Đông” mà hình dạng trở lại thời tiền sử.

Sinh nhật

2.07.2014

Kim chỉ có một thắc mắc: mối tình giữa hai người có chân thành không? Một khi đã thực bụng yêu nhau mọi hậu quả sẽ được chấp nhận hết, dù tốt dù xấu. Cả Lũy lẫn Kim có ai định trước được một ngày sẽ gặp nhau trên trái đất này, tại sao còn phải băn khoăn chuyện tương lai?

Lên đồng

30.06.2014

Ta ngồi một mình trên nóc nhà
Buổi sáng,
trước ngày bỏ đi
Khói thuốc tan trong mây
Rượu đổ đầy máng xối

Trăm năm Mặc Đỗ- Mặc Đỗ và Văn học Miền Nam

27.06.2014
MacDo-DAMAU-BiaBONMUOI_thumb.jpg

Nhưng cũng chính từ sự bế tắc rất phi lý đó mà Camus đề nghị một giải pháp thực tiễn:

-“[…]Phải bấu víu vào đâu để tìm thấy ý nghĩa cuộc đời?[…]Một khi đã ý thức được sự day dứt giữa nỗi thắc mắc của con người và tư bề lặng lẽ ở chung quanh, thái độ xứng đáng nhất là phải lao mình vào, dù biết rằng tuyệt vọng. Phải chọn một cuộc sống với một ý thức sáng suốt nhất,

VỀ QUÊ

26.06.2014
image.png

Mà này, Quê nhà xa lắc xa lơ đó / Ngoảnh lại tha hồ mây trắng bay. Thế thì bạn tôi, người đi trên mây, sẽ bay trên mây, tiếp tục phiêu du về phía muôn trùng. Và rồi chúng ta sẽ gặp lại nhau, nhất định thế.

II-VĂN HỌC VIỆT NAM BIỂN NGOÀI -Cuộc di tản ra khỏi Việt Nam, tháng 4. 1975/ Sống và viết trên một quê hương mới

20.06.2014

người cầm bút hải ngoại bị tha hóa chính vì mưu sinh không do ngòi bút. Đó là nguyên nhân chính tạo ra tình trạng ít sáng tác, ít tham gia. Ngày nào chính ngòi bút có thể cho mình phương tiện để viết, tôi sẽ trở lại tham gia trực tiếp hơn, sáng tác nhiều hơn…” (Viên Linh, 20 năm Văn học Hải ngoại, 1994)

NGUYỄN-XUÂN HOÀNG TRÊN CON DỐC TỬ SINH

17.06.2014
Hinh-V_-HOANG-NGOC-BIEN-05_02_2008_thumb.jpg

Hoàng thì đã và đang sống một cuộc sống tràn đầy, nên tôi cũng hiểu rằng bất cứ lúc nào bất cứ ở đâu, bạn tôi cũng đã sẵn sàng chuẩn bị cho dặm cuối của một chặng đường cheo leo trên con dốc tử sinh…

Đầm đỏ


♦ Chuyển ngữ:
17.06.2014

Những cô gái đứng cạnh, hững hờ nắm tay áo bạn trai, với gương mặt đẹp mang vẻ đăm đăm xa cách. Tôi khao khát được như thế. Họ cư xử như thể chỉ có họ – người lớn – mới thực sự có mặt tại buổi khiêu vũ, như thể những người còn lại là bọn tôi chả hề tồn tại.

Nghi hoặc nỗi gì

17.06.2014

Bốn mươi nghi hoặc nỗi gì
Lòng sông bóng nguyệt thầm thì thời gian
Mưa rơi ừ tiếng ma đàn
Tuổi xanh trong mộng lá vàng trên cây.

II-Mặc Đỗ trăm năm: VĂN HỌC VIỆT NAM BIỂN NGOÀI -Cuộc di tản ra khỏi Việt Nam, tháng 4. 1975

13.06.2014

Từ nay trở đi, một mặt trận văn hóa đã mở ra ngay sau khi cuộc chiến kết thúc mà mở ra tại Biển-ngoài, nơi các nhà văn Miền Nam di tản có đủ tự do để chống đỡ. Sự chống đỡ ấy tới nay lần lần đã có kết quả: khi các học giả Hoa Kỳ, thuộc cả giới truyền thông hay quân sự nữa, bắt đầu xét lại về cuộc chiến Việt Nam, người Hoa Kỳ đã có những thí dụ cụ thể để xét lại không những về nền văn học Miền Bắc mà còn về Văn học Miền Nam và hy vọng sau này, về người Miền Nam di tản và Văn học Việt Nam Biển-ngoài.

Trăm năm Mặc Đỗ: Những "con người hào hoa" của Cõi tự do

6.06.2014
clip_image001_thumb.jpg

Những tên tuổi này (Mary McCarthy, Germaine Greer và Peter Weiss…) tuy thế mà còn thua những “tay tổ” như Bertrand Russell (Anh), Jean Paul Sartre (Pháp) và Noam Chomsky (Hoa Kỳ) . Họ đại diện phần nào cho văn minh và văn học Tây phương và tuy không hề biết đến Văn học Miền Nam nhưng đã lập một “thế giới đại đồng” để vô tình tiêu diệt nó bằng cách kêu gọi chấm dứt cuộc chiến với những tin tức một chiều rất bất lợi cho Miền Nam. Không chịu khoanh tay bất lực trước làn sóng đổ ập cả từ bên trong lẫn bên ngoài ấy, người cầm bút Miền Nam biểu dương thái độ không chỉ bằng sáng tác mà thậm chí còn bằng cả những bài tiểu luận nhận định hay phản bác về thái độ “đứng giữa” hoặc “phản chiến” cho dù các thái độ ấy có xuất xứ từ đâu, trong Nam ngoài Bắc hay vượt khỏi mũi Cà mau.

Những người viết trẻ

2.06.2014

Dù muốn quan niệm một tiểu thuyết như thế nào, tiểu thuyết bao giờ cũng là một công phu trình bày, sắp đặt. Tiểu thuyết là một món ăn do tài khéo của đầu bếp. Tiểu thuyết là một đóng góp thành hình của nhiều yếu tố, nhiều thành phần và nhiều công khó. Truyện ngắn, trái lại, và nhất là theo quan niệm truyện ngắn bây giờ, con cá không có cần có đâu có đuôi, là những tảng thịt tươi rói, đỏ hòn, vừa lóc trên lưng con trâu ra.

Nói như vậy không phải muốn bảo rằng những truyện ngắn hay là những cơ may (cắt được món thịt ngon) tình cờ phóng bút mà có.

THÀY GIÁO

30.05.2014
teacher_thumb_thumb.jpg

Khuê mở rộng tấm giấy trên mặt bàn. Đúng tuồng chữ của trò Phước. Đó là một bức thư, thư gởi cho Khuê.

“Thưa Thày, em tới trường đặng kiếm Thày nhưng Thày đi khỏi. Em lén viết thư này, coi xong Thày đốt đi. Nguy hiểm lắm, Thày nên bỏ trường mà đi. Đêm qua anh Hai em có về nhà. Nghe như mấy ổng tính giết Thày đó. Thày phải đi đi. Nội em la quá xá, sáng nay anh Hai em lại đi rồi. Nhưng em lo cho Thày quá.”

Những hàng chữ viết vội, lem nhem từng cục mực, tỏ lộ sự tha thiết của đứa trẻ đối với thày giáo.

Siu Cô Nương của Mặc Đỗ

30.05.2014

Phòng thí nghiệm của lịch sử, của hoàn cảnh xã hội đã phù hợp trong ba người đủ thứ “chất hóa học” từ xa tới, từ đất nước mọc lên, từ quá khứ còn vang lại tạo nên sử tính cá nhân, từ hiện tại mất thăng bằng và từ tương lai mù mù mịt mịt… Những “chất hóa học” này phong phú và thiếu thứ tự: một chất tân quốc gia (néo-nationalisme), một chất tân tả (nouvelle gauche), một chất chống đối (homme révolté) theo danh từ của Albert Camus, một chất hiện sinh (existentialisme)… giao động trên cặn bã của chất Gide và Valéry… đã nhạt rồi, và thường khi xung đột với những thứ “hồng huyết cầu” văn hóa Nho Phật Lão của dòng máu cha ông truyền lại

MỖI KỲ MỘT CHÂN DUNG VĂN CHƯƠNG

29.05.2014
MacDo-MacDoquyan-HINHANH-DaMau_thumb.jpg

Với người nhà văn đã lựa chọn từ bảy năm một thế sống tịch mịch, cách khuất lưu hết mọi đời sống, nhà văn Việt Nam lưu vong, từ chối mọi tiếp xúc tạp nhạp với đời, đi hẳn vào một thế giới bên trong, tự vây hãm trong một lưu đầy imn lặng.

Hình ảnh đời sống của Mặc Đỗ bây giờ là thế. Một mặt phẳng không tiếng. Một đáy giếng thăm thẳm. Một cánh cửa đóng kín. Một quy ẩn sớm chiều. Một tịnh thất hoàn toàn. Ở cái địa chỉ văn chương Blue Ridge, người chủ nhân khoanh tay nhìn ra thế giới mù sương, đã rút lên cây cầu treo, từ lâu không xuống nữa.

bài thơ đánh mất

28.05.2014

Ngày xưa có một người hút thuốc phiện, vai chính trong truyện này, y thuộc loại người có tâm sự, ngoài tứ khoái ai cũng biết y còn cái thú thứ năm giống hệt như những nhà thi sĩ chính cống nằm đó mơ màng những đâu đâu rồi nhỏm dậy đẻ ra thơ. Suốt đời y chưa làm được một bài thơ nào cả và y lại là thứ con nhà kiêu hãnh nếu không làm được thơ như ai thì không thèm làm thơ ngẫu hứng đăng báo hằng ngày hay đưa ra làm khổ thực khách trong những dịp vui

Bóng Hoa

28.05.2014
Truatrendaosanho-Bia.jpg

Truyện khởi từ một điểm nhỏ. Tại sao khi không lại lấy O làm đầu mối cho truyện? Phải chăng tại mỗi khi từ tòa soạn đi xuống ngang qua khu trị sự người đàn ông đều bắt gặp hai con mắt đó? Hai con mắt lớn sáng như hai ngọn sáp ở giữa cõi mù mờ những bàn giấy, những con người, đám đông vô danh không quan hệ và chẳng mấy liên lạc. Khởi sự O chỉ là một điểm nhỏ. Mở đầu truyện, người đàn ông cầm bút nghĩ đến O. Và hai con mắt trên trang giấy bắt đầu chằm chằm thu hút.

Sàigòn của tôi

27.05.2014
image_thumb.png

Bóng mát của Sàigòn ngày xưa là hợp thành của chính bao nhiêu cái vô tâm của người Sàigòn. Người mới đến cũng mang cái vô tâm của mình hòa trộn vào mớ vô tâm chung. Sàigòn ngày xưa quyến rũ không phải vì ai, do ai. Có một quy luật cởi mở mặc nhiên ai nấy cùng theo và hết sức tôn trọng. Cái chén nhỏ tư lợi hẹp hòi của mỗi người làm sao so sánh được với lượng vô biên của một miền phù sa chỉ thèm tranh đua với riêng biển cả.

Bọn người không ngủ

26.05.2014

Tôi không khỏi hết sức kinh ngạc một lúc bỗng thấy ngồi ở trước mặt tới ba người bạn cũ. Thụy cũng là một trong số năm sáu người bạn học và sau đó cũng trở nên một nhóm bạn đồng hành trong một thời gian dài. Trong số có mấy người đã chết, chết ngay trước mắt chúng tôi. Hôm nay bỗng nhiên không hẹn mà tụ họp tại đây đông đủ những người còn sống, làm sao tôi không khỏi kinh ngạc và mừng rỡ. Mặc dầu cái vẻ bí mật của căn nhà và trong mắt ba người ngồi trước mặt, tôi không giấu nổi xúc động thường tình

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)