Bài thuộc thể loại: Biên Khảo
Tình yêu
Mỗi người cảm nhận và trải nghiệm tình yêu một cách ít nhiều khác nhau với mọi người khác. Tình yêu của mỗi cá nhân là kết quả tổng hợp của các ảnh hưởng tâm sinh lý, phong tục tập quán và điều kiện môi trường…
Trần Nhuận Minh, Lịch Sử và Số Phận
Một tuyên ngôn kín đáo, khéo léo, nhưng kiên nhẫn, tiếp tục hiện diện quanh chúng ta. Thơ của anh cố gắng đi xuyên qua giữa những mặt cắt khác nhau, cố gắng giữ sự nguyên vẹn của ngôn ngữ để không bị trầy xước và tổn thương bởi một hiện thực mà anh không chấp nhận. Trần Nhuận Minh chọn phương cách của anh,
Huế
dĩ nhiên khi đến Huế thì tôi phải đi thăm viếng những cung điện và lăng tẩm. Vì không quen thuộc đường đi nước bước nên tôi quyết định mướn một chiếc xe riêng và một nhân viên hướng dẫn tại Trung Tâm Du Lịch Thành Phố để cùng đi với tôi đến các địa điểm trên.
Người hướng dẫn cho tôi là một cô gái lanh lợi hoạt bát khoảng 25, 26 tuổi. Cô làm việc rất tận tình và vui vẻ.
Chó và nguyên thủ quốc gia
Bạch Ốc là một nơi đặc biệt, nơi “nhĩ mục quan chiêm,” biểu tượng cho cả một nước lớn. Không phải bất cứ ai, cả người lẫn chó, dù có cơ may vào được đó, có thể yên ổn sống ở đó, theo ý mình; muốn nói gì thì nói, muốn làm gì thì làm, bất chấp khuôn khổ chuẩn mực truyền thống.
Đọc Khá Gần Với Yêu- Phỏng vấn Phạm Thị Hoài- Xuân Mậu Tuất (kỳ 2/2)
Đọc ngược hẳn với tập yoga. Một đằng là rút ra, một đằng là cho vào. Ra đảo, chỉ tập yoga là hợp lý. Nhưng đọc khá gần với yêu. Có những cuốn sách bao nhiêu người thèm muốn và ta cũng khao khát, tay chỉ rờ vào gáy nó, mũi chỉ chạm nhẹ hít hà mùi giấy mực là ngực đã đánh trống, nhưng càng đọc lòng càng nguội lạnh
Anh em nhà họ Dương
Câu chuyện của anh em nhà họ Dương có vài tình tiết khiến tôi phải liên tưởng đến bộ tiểu thuyết cuối cùng của Dos, Anh em nhà Karamazov.
Nhân vật người cha, Fyodor Karamazov, hoàn toàn có thể được thay thế bằng một biểu tượng khác trong bối cảnh Việt Nam đương đại, một uy quyền thối nát nhưng vẫn thiêng liêng và bất khả xâm phạm
Đọc khá gần với Yêu- Phỏng vấn Phạm Thị Hoài- Xuân Mậu Tuất (kỳ 1/2)
Nhưng cuối cùng chỉ có các nhà văn là cần văn chương, còn lại người ta hoàn toàn có thể sống một cuộc đời đầy cống hiến và niềm vui mà không bắt buộc phải biết đến văn học. Văn chương không làm bất kỳ ai thông minh, nhân hậu, giàu có hay đẹp đẽ hơn. Đa số các nhà văn là những người hèn nhát, ích kỉ, hiếu thắng, háo danh, vô dụng và ham hố đủ thứ vớ vẩn.
Tiễn chú Kiến Giang
Phần lớn các nạn nhân của những vụ trấn áp và thanh trừng trong nội bộ quyền lực ở tất cả các nước cộng sản trước đây và hiện tại đều chọn thái độ im lặng, hoặc để chờ một thế cờ mới, hoặc để mong một chữ bình an cho gia đình và bản thân. Không ít người từ địa ngục trở về lại sụp lạy dưới chân những chúa tể đã ném mình vào chỗ đó.
Bức tranh tôn giáo “Phật Ông, Phật Bà” gây nhiều tranh cãi
Tượng hay tranh vẽ theo hình tượng “Yab-Yum” này đã làm nhiều người xem khó chịu, nhất là các phật tử những giáo phái khác vì họ cho rằng hình ảnh khiêu dâm này phỉ báng Phật Giáo. Tuy nhiên với bên Mật Tông, tranh ảnh trong tư thế đậm tính sắc dục này vừa rất phổ biến mà lại là một phương pháp tu tập thiền định đi đến giác ngộ của phái Kim Cang Thừa.
Về bài thơ Mong Mỏi của Nguyễn Đạt
Mong Mỏi có lẽ là một trong số rất ít những bài thơ với tư tưởng siêu hình được coi là thành công từ trước đến nay. Tính chất triết lý khô khan không dễ diễn đạt của đề tài luôn là một thách thức đối với người làm thơ khiến cho nhiều người e ngại đụng chạm đến nó.
VÚ và MÔNG
Có những tác giả sử dụng bừa bãi thuyết tiến hóa như một dụng cụ siêu phàm hữu hiệu cho tất cả mọi lãnh vực, mọi sự kiện. Việc nầy dẫn đến những lỗ hổng trầm trọng trong lý luận và giải thích của họ. Họ không hiểu rằng thuyết tiến hóa chỉ áp dụng chính xác trong ranh giới nhất định của nó mà thôi.
1968-2018 ai thắng ai thua?
Nửa thế kỷ trước – vào sáng Mùng Hai Tết Mậu Thân (31 tháng 01, 1968), một toán đặc công Việt Cộng gồm 15 người … cùng với bốn người nội ứng … tấn công vào khuôn viên Toà Đại Sứ Mỹ. Nửa thế kỷ sau: Tân Đại Sứ Mỹ tại Việt Nam và vợ (gốc Nhật), đã được đạo quân danh dự của nhà cầm quyền Cộng Sản nghiêm chào.
Nguyễn Trãi: Bề Tôi của Bốn Dòng Vua (phần 5/5)
Qua hai lần tranh luận được sử sách ghi chép, chúng ta phát hiện cả hai lần Nguyễn Trãi đều có hành vi tấn công cá nhân (ad hominem) đối tượng tranh luận.(237) Vì vậy, nếu ngày nay phải chứng kiến hành động thay mặt quan tòa của giới “có chữ”, nên mỉm cười khoan thứ vì thói quen đó của trí thức Kinh có lịch sử hết sức sâu dầy.
Nguyễn Trãi có tự phát hiện điểm yếu của mình? Dường như có! Nhưng Ông phần nào xem đó là điểm mạnh
Nguyễn Trãi: Bề Tôi của Bốn Dòng Vua (phần 4/5)
Thụ phong tước hầu Quan Phục, Ức Trai thuộc nhóm 100 công thần hàng đầu. Trong kháng chiến, Nguyễn không phải là nhân vật số hai sau Lê Lợi dù có thể đặt Ông vào vị trí số một trong lịch sử văn hóa Việt Nam. Nên phân biệt sòng phẳng hai trường hoạt động.
Nguyễn Trãi: Bề Tôi của Bốn Dòng Vua (phần 3/5)
Nguyễn Trãi ca ngợi quan tướng nhà Minh từ vị trí thấp hơn. Ông buộc lòng làm thế hay thực lòng nghĩ thế?
Ức Trai vốn hiểu thời nên tùy thời. Năm 1417/1418, Hậu Trần đã bị tiêu diệt. Tình hình tương đối ổn định vì các toán nổi dậy rời rạc không đe dọa sự tồn tại của chính quyền Giao Chỉ. Nhóm Lam Sơn chưa trở thành lực lượng có thể gây chấn động nền móng cai trị vững vàng
Nguyễn Thị Minh Ngọc và “Cải lương dẫy chết” (kỳ 3)
Bây giờ tôi đã định cư ở Mỹ, có lẽ làm gì cũng khó. Tôi biết tình hình bi đát và khó khăn lắm vì kịch bản cũ cứ tái diễn lại, kịch bản mới thì không có, túng quá phải dùng kịch bản cũ rồi diễn trích đoạn. Tuổi thọ của một vở cải lương làm ra ngắn dần, nên người ta không muốn đầu tư nữa.
NGUYỄN TRÃI: BỀ TÔI CỦA BỐN DÒNG VUA (Phần 2/5)
Văn nhân họ Nguyễn bình yên với sách vở tùy thân, duyên do gì chỉ còn sót mươi đơn vị thơ trong đó chẳng bài nào thể hiện công việc thực tế của tác giả? Theo thiển ý, đa phần thơ Ức Trai sáng tác tại Trung nguyên đã bị tiêu hủy có chủ định. Ai thực hiện việc đó, vì mục đích gì xin được bàn sau.
NGUYỄN TRÃI: BỀ TÔI CỦA BỐN DÒNG VUA (phần 1/5)
LTS: “Nguyễn Trãi: Bề tôi của bốn dòng Vua” của Lê Tư là một biên khảo công phu, dài hơi, dựng lại hành trạng của một trong những khuôn mặt chính trị và văn hóa lớn của dân tộc Việt Nam là Nguyễn Trãi bằng cách phân tích thơ của ông mà tác giả xem như một thứ tự truyện, “tự truyện qua nhật ký thơ”, đồng thời đối chiếu với những dữ kiện lịch sử. Nguyễn Trãi ở đây có phần khác với Nguyễn Trãi mà ta thường biết qua sách sử,
Ý NHI, TRÁI TIM TỰ DO
Bài thơ giúp bạn đi tìm sự thật mà bạn chưa hề đánh mất. Sự chọn lựa giữa một bên là nhiệm vụ đối với xã hội, sự có ích của thơ ca, và một bên là vui thú riêng của ngôn ngữ, trẻ thơ, không mục đích, bao giờ cũng là lựa chọn khó khăn của người viết.
Hoạ Sĩ Trịnh Cung và ‘One-Man Show’
Với hội hoạ hiện thực, tôi viết được câu chuyện về mình. Với việc loại bỏ màu sắc, tiếng nói nghệ thuật của tôi chân thành hơn và sáng tạo hơn.
Tôi đã làm được một cuộc thay đổi lớn cho nghệ thuật của mình. Tôi đã ra khỏi cuộc khủng hoảng sáng tạo và tìm lại được chính mình bằng loạt tranh mới này.
Nguyễn Thị Minh Ngọc: Thoại kịch ở Việt Nam đang hấp hối (kỳ 2)
Tôi thấy khá là phí phạm chất xám và công sức của các anh chị em khi làm kịch mà tỷ lệ 10 thành công lực bỏ ra chỉ có 1 thành công lực là sáng tạo, 9 phần còn lại phải lo đối phó với những người giống như kiểu “Họ cho tất cả điều họ nói đều đúng, và nói chuyện với họ không phải đối thoại mà chỉ là độc thoại thôi.”
Về Lượng Tử, Tiếng Chim Hót, Văn Chương, và Con Người (kỳ 2/2)
Ta phải tuân thủ những nguyên tắc cần thiết của việc trích văn, và phải cẩn trọng trong trích dẫn. Ta cần hiểu đúng và đủ những quy luật về vấn đề đó. Nhưng ta cũng phải biết về những luật trừ, những ngoại lệ, những thủ pháp trong văn học. Vì tất cả những luật trừ, những ngoại lệ đó, những thủ pháp đặc thù trong văn học đó, cộng với các quy thức, luật tắc căn bản, đã một phần làm nên sức mạnh cùng cái quyến rũ của việc viết và đọc.
Về Lượng Tử, Tiếng Chim Hót, Văn Chương, và Con Người (kỳ 1/2)
Tôi viết bài này vì những người bạn văn (giờ đã không còn) đã cùng chia sẻ rất nhiều điều ngọt bùi với tôi trên con đường văn chương, những người như các anh Nguyễn Mộng Giác, Nguyễn Xuân Hoàng chẳng hạn. Ông Tôn Thất Phu đã mạ lị họ trong bài của mình,
Vài cảm nghĩ về đề nghị cải tiến chữ Việt của Bùi Hiền
Chúng ta thấy ngay tác giả đã sai lầm khi dùng ký hiệu phiên âm làm chữ viết. Đây là điều vô cùng cấm kỵ. Thí dụ: ký hiệu [c] dùng để phiên âm các chữ có “ch”, như chúng ta thì phiên âm là [cuŋ͡m ta:]…
Biệt Ly trong Thơ
Biệt ly trong Tống Biệt Hành kéo dài lâu nhất so với bốn cảnh biệt ly khác sắp được nói đến dưới đây. Nó xẩy ra từ chiều hôm trước khi mấy người chị năn nỉ khuyên nhủ đứa em trai, từ sáng hôm nay khi đứa em gái nhỏ ngây thơ tay quấn chiếc khăn ngỡ ngàng chẳng biết vì sao anh lại bỏ nhà ra đi. Thời gian của biệt ly thì dài, nhưng cái cảm giác gieo vào lòng người đọc lại gấp rút, khẩn cấp, gắt gỏng.
Bài thơ ‘Qua Sông’ của Tô Thùy Yên
Tô Thùy Yên là một tên tuổi lớn trong thi ca Việt Nam. Thời chiến tranh, ông là người lính. Trong thời bình, ông là người tù. Đi lính, làm thơ lính. Đi tù, làm thơ tù.
Nguyễn thị Minh Ngọc nói về Thoại Kịch (kỳ 1)
Tôi được biết họ xếp tôi vào loại có sạn trong đầu, là loại “không thể cải tạo được, nhưng dùng được” thì người ta dùng, giống như 1 nhân vật kịch kêu là “dùng thì dùng, nhưng tin thì không tin”. Dĩ nhiên không ai dám tin tôi, đến nỗi một cô giáo đạo diễn (đã mất) dạy tôi rất tin tôi, kết quả cô bị nhà trường kỷ luật …
SỰ THẬT
Ai cũng muốn tìm thấy, và đạt đến, sự thật. Sự thật do đó vô cùng quan trọng và quý báu. Tuy vậy, có câu nói “Sự thật sẽ giải thoát bạn, nhưng trước khi đó nó sẽ làm bạn vô cùng khổ sở!”

Bình Luận mới