tác phẩm của Mel Bochner tại Viện Bảo Tàng Serralves- Bồ Đào Nha
Mel Bochner là một trong những người tiên phong trong Nghệ Thuật Khái Niệm (Conceptual Art), với khuynh hướng đưa ngôn ngữ vào …
Với tài cán và phẩm cách của Obama mà có khả năng kích động hàng triệu người, nhất là giới trẻ, lâu nay coi thường lá phiếu của mình để đứng lên làm lịch sử, Obama rõ ràng đã huy động được sức mạnh quần chúng Hoa Kỳ và sẽ tiếp tục được sự yểm trợ nếu vẫn giữ được niềm tin của họ.
thiếu một cái gì đó trong mưa /
cái mưa đến nhão người /
đêm lại sật sừ cơn khát
răng chiêm bao cắn mòn mắt nhớ, ràn /
rụa tiếng chuông cảnh tỉnh mơ hồ /
một tiếng rao đêm dập bầm bún phở, cuộn /
trôi hoang cục hồ đồ, gió /
căng tiếng ho lao phổi
Mỗi công dân của thế giới, trong đó có người Việt nam, náo nức góp phần tham gia vào cuộc đổi mới của nền chính trị thế giới, để cuộc sống trên hành tinh bớt tối tăm, thêm tự do và sáng tạo, mọi người ở mọi nước tận hưởng ấm no và hạnh phúc, xứng đáng với danh nghĩa Con Người.
Sinh năm 1969 tại Sài Gòn, rời Việt Nam năm 1983 đi Pháp, sang Mỹ năm 1985. Từ 2005 có bài đăng trên Văn, Thế Kỷ 21, và TienVe.org. Hiện …
“Có được một Tổng thống cũng từng là nhà văn – và tôi không ngụ ý chỉ là một tác giả có tác phẩm được xuất bản, mà là một người hiểu biết toàn vẹn giá trị của sự chọn lời chọn chữ – bất thình lình tôi thấy mình … không phải chỉ là một người viết tình cờ là người Mỹ, nhưng là một nhà văn Mỹ thực sự.”
Gió luồn qua rừng thông, uốn lượn những chùm tiếng rì rào qua lớp lớp đỉnh xanh, vi vút loang tỏa trên những con đường vắng vòng quanh các vùng đồi, rồi thong thả phả nhẹ lời thở than sau cùng xuống ngôi nhà nhỏ. Đêm đêm nằm nghe gió than van chút niềm đau ngọt ngào
người đàn bà đi đêm tưởng ngày /
vải che mắt thánh vải che mắt thánh /
người đàn bà hét /
tiếng vọng đêm chìm vào đêm thăm thẳm
“hãy để đất trời nhìn cách ta đi vào nhau.” vừa nói, em ngửa ngửa lòng tôi cúi gập người nhấn vô thực sâu. /
ngoài biển nổi sóng, đập từng hồi. /
… tôi kêu lên: “em ơi!”
Tôi đã nhìn thấy một T.M.H nổi giận, cái giận cái căm khi đời ngủ cả chỉ thức toàn mắt lá . Giong anh sang sảng, hào khí bừng bừng như hôm nào Văn Thiên Tường đọc Chính Khí ca lồng lộng đất trời . Cả một triều đình bị điếc/ Tai Sở vương làm thối lưỡi ta rồi.
Nhịp điệu mái nhà, những con đường chảy vào kỷ niệm, một dòng sông thầm lặng tan hòa trong bãi sóng. . . Đấy là Hội An của tôi. Là thế, nhưng dường như vẫn còn thiếu một điều gì, một điều mà nếu không có nó thì những gỗ đá kia mãi mãi không có linh hồn.
Tâm hồn nghệ sĩ phương Đông muốn tìm thấy “Nguyên hóa tâm” trong thơ và rượu, còn những đầu óc thông thái phương Tây lại luôn chứng minh “Nguyên hóa tâm” bằng những phương trình!
Bóc hết nhẵn ký tự mà vẫn chưa cam tâm /
xóc từng khi hông quặn /
thấm ruồi bu tất thảy phục tùng /
vinh danh nhảm nhí
Những con đường mòn chạy dọc theo chiều dài quá khứ ngoằn ngoèo quanh co / Những con đường mòn chạy dọc theo chiều dài phát triển dân số không kế hoạch hóa gia đình /
Những con đường mòn chạy dọc theo chiều dài huyền thoại phù thủy lên đồng “úm đậu thành binh”
nhớ câu kinh ứa ra từ miệng/
cá, vươn lên tháp đá sen hồng/
rằng giọng người rớt lại/
trạm xe ban mai/
khúc quanh thành phố, nóng
Đêm/
tôi nghe tiếng chiêng ngân lên âm – âm – u – u từ dưới chỗ tôi nằm, tiếng chiêng như đất thở, như gió rên, như tiếng người than từ một nấm mồ sau hàng trăm năm bỏ mả
Lý do đầu tiên tôi cắn vào chính tôi – vì trong hỗn mang của đời sống, tôi tự đặt niềm tin vào chính tôi – chứ không đặt vào cái điều dí dỏm nơi qui luật một xã hội nào hết – nên tôi quay lại cắn chính tôi để tin rằng tôi còn có cảm giác sống và tin vào dấu vết cuộc sống của mình.
Thế là, đúng như các thăm dò dư luận (vốn rất phổ biến trong các cuộc bầu cử ở Hoa Kỳ) tiên đoán, Obama đắc cử tổng thống. Đắc cử vẻ vang, với số phiếu cao hơn hẳn tỷ lệ lạc quan nhất mà các thăm dò dư luận tiên đoán. Nhân dân Mỹ, nhất là cộng đồng da đen và giới trẻ, hân hoan. Toàn thế giới cũng hân hoan không kém, từ các nước  châu cho đến các nước Trung Đông, và đặc biệt là nhân dân Phi Châu, nhất là tại Kenya (quê nội của Obama).
Bất cứ một nhà văn nào cảm thấy mình bị ở trong tư thế phòng thủ khi đối diện với “văn hóa/văn chương thống trị,” cũng biết rằng ngôn ngữ phủ nhận, tuy cho nhà văn quyền kháng cự, có thể chỉ là một chiến thắng hao kiệt, như chiến thắng của Hannibal …. Quyền phủ nhận của người yếu thế, cuối cùng, cũng không định nghĩa hay xác định bản sắc của họ.
Bác sĩ chuyên viên giải phẫu thần kinh cho biết là não óc bệnh nhân đã chết, ông ta chỉ có thể sống như một thực vật. Một y tá mở cửa phòng mổ cho năm người đàn ông mặc vét-tông đen đeo huy hiệu của đặc viên gián điệp cao cấp Secret Service bước vào. Họ ký tên trên văn bản có in chữ lớn “Confidential – Tin mật.”
Lý lịch tôi bắt đầu bằng chủng tộc. Tôi người Mỹ gốc Á lai Phi. Tôi tên Amabo Kcarab Nguyễn. Nét tôi không thuần đen, nét tôi thanh hơn và da tôi nhạt màu hơn những người da đen ở Harlem. Mẹ tôi người Việt. Tôi không có cha và mang họ mẹ.
Từ ánh mắt đa tình rực lửa /
Tôi nhìn nàng bằng tia nụ hôn /
Nhiệt cuồng động khuấy /
Nhiệt cuồng Adam
cơn mưa chạy rốt nắng
giáp mặt cùng sao sa
mở tận cùng hai đầu trái đất
rầm rập tiếng chân (???) người
tìm sao thấy nỗi hoang mang
Nếu muốn tránh ảo tưởng “biệt lập nhưng bình quyền,” nhà văn gay và lesbian, như những nhà văn di dân, thường phải “vay mượn và chiếm đoạt” những khái niệm quen thuộc từ siêu thị văn hóa giòng chính …. Từ những khái niệm quen thuộc và phổ quát nguời ta mới biết rằng “kẻ lạ/quái thai” chính ra là người anh em của mình.
Khởi đi từ
lúc họ không còn hiểu
tiếng của muôn loài khác
tôi xuyên suốt chiều dài
của đêm-ngày-họ
phục dịch;
Cù bất cù bơ
hai tờ giấy trắng
rong chơi trong nắng bụi bặm bám đầy
Cù bất cù bơ
ba tờ giấy trắng
Bởi một khi tất cả đã chết dưới bí kiếm Izanuma rồi, nhưng nếu con người không vững tay chèo chống linh hồn mình, thì hắn sẽ tiếp tục sa ngã và gục đầu ngoẹo cổ chết đứng giữa vòng oan gia nghiệp chướng của vô lượng kiếp luân hồi ngổn ngang.
Bình Luận mới