Khai trương vào tháng 6 năm 2019, The Plinth là không gian nghệ thuật đầu tiên trong khu vực đường cao tuyến High Line, giao giữa Đường 30 và Đại lộ 10, với tầm …
Sẽ cười. Đúng không? Các bạn sẽ cười vào cái mũi thối của tôi.
Nhưng kỳ thực thì mũi tôi không hề thối. Chắc chắn các bạn sẽ bật cười, thậm chí các bạn sẽ cười thành tiếng. Các bạn ho sặc sụa khi các bạn cười, nước mũi các bạn chảy ra, nước mắt các bạn chảy ra.
Mặt trời quyết định mọc hướng Tây
chín ngón gõ bàn phím một ngón chỉ hướng Đông
gà trống quên tiếng gáy
gà mái đạp trống
lòng đỏ trứng dày bao trung tâm trắng
(tỉ như cờ Nhật màu ngược)
cơm áo gạo tiền v.v.
[thì có chi lo!]
thử hỏi- ai đâu chết hai lần!
hấp hối rồi thì đi đái
Tác-phẩm của Thảo Trường đã phiền hà không ít giới trí thức và lãnh đạo nhất là những người điều khiển guồng máy chiến-tranh và đồng thời đối với giới văn-nghệ sĩ, ông cũng đã không cùng một chiếu …. [Văn của ông] là của những con người không lối thoát, không tin chiến thắng của vũ khí, luôn đi tìm chân-lý, những tín hiệu mới cho cuộc đời và phận người!
Bằng ngôn ngữ không chủ từ, bằng câu kệ không đầu đuôi, tôi cố thuyết phục bệnh nhân rằng chết không phải là chọn lựa thích hợp, rằng đâu đó trên thế gian này vẫn còn một người yêu thương cô hơn yêu thương chính mình, rằng trong những thứ con người có được, không gì quý bằng mạng sống. Tôi nói cho một mình tôi nghe.
tháng 7
thu sang
mấy cô hậu hoa 1000 đô áo dài lụa mỏng
quyên tiền từ thiện, hàng không lộ diện
bữa tối thứ Bảy tuần rồi
năm sáu tay nhậu thứ dữ
tụ tập ăn uống nhà tui
rượu vào lời ra
họ bàn chuyện sôi nổi
Đầu giường, cá chết trôi
Con chim hót trên trời
Con rắn cười phẳng lặng
Gió đông quấn chăn ngồi
Các nhân vật nói năng một cách hết sức phi lý bởi vì họ chẳng ý thức được mình nói gì, một đời sống tình thần rỗng tuếch, nhạt nhẽo, tê liệt mọi năng lực cảm xúc và nhận thức được biểu hiện qua những lời lẽ hoàn toàn vô nghĩa, vô cảm khi họ nói về mình cũng như những người khác. Con người dường như bị mù…
Con giun nghìn tuổi đại diện cho đất ngỏng cổ lên trời vận công thu
Sóng từ những vệ tinh sứt mẻ mới đẻ để phát ra cho đồng bào bản tuyên
Ngôn độc lập thứ một trăm chín mươi ba độc lập giữa trưa như cây
vào mỗi buổi sáng, bóng tôi
chồm lên xác các con chữ,
xác các chữ cái chồng lên
lũ thời gian, thế rồi, lũ
Bỏ đi FIFA bỏ đi những pha
Bóng đáng phạt hay không đáng
Những luật lệ đầy lỗ hổng họ
Vẫn đứng trên sân lúc chiều tối
Lấy cuộc chơi làm luật
Bác ở tù đến năm thứ mười bảy và vì là tù binh không có án cho nên bác cũng không biết đến bao giờ mới hết. Bác không thuộc một chế độ nào nữa cả, bác thuộc về lịch sử.
Vào phòng bệnh bác chui vào mùng cho khỏi muỗi, nghĩ tới những người tù trẻ mới bị bắt và những đứa bé mới sinh ra đời.
liêu xiêu bước qua vận mệnh
gã say ru rú mặt người
bềnh bồng trôi qua mặt lộ
nhà văn tự xưng quá buồn
Tôi biết chất thơ và sự biên tập không dễ thuận hòa
thi tính hy hữu từ trời rơi xuống
còn việc biên tập nhiều khi là thiên lôi
we told each other those early fateful things
until the sun was blinding outside
those were fairy-tale rice plants
they did not need to grow up
Đời sống của tôi chỉ nghèo nàn trong ba cái “thời chiến, thời tù, rồi thời loạn”, suốt cả một đời “quanh quẩn” trong những “khe núi” ấy, tôi không biết uống rượu, nhảy đầm, đánh bạc, lại cả không biết xã giao, thậm chí trong thực tế còn không biết nói chuyện với … đàn bà ….
Dù mang bạo bệnh, ông ra đi thanh thản sau giấc nghỉ trưa, thỏa lòng khi viết xong tác phẩm để đời làm tròn thiên chức của ngòi bút, và điều mong mỏi nhất là ông luôn luôn muốn “quên”, thì nay nằm trong quan tài đóng kín, Thảo Trường đã quên.
đêm nay nằm mơ thấy sóng dội mạnh
đánh dập những con hải âu vào đá
tôi không nói gì trở lại một mình
trên boong tàu đổ nát trơ sắt vụn
sơn dầu trên giấy carton
24 x 24 in
(bày tỏ lòng kính trọng đến nhà văn Thảo Trường / hommage à Thảo Trường)
Bác Gỗ thân mến,
Thấm thoát đã ngàn năm qua, tôi nhớ bác mà ghi những dòng này, chẳng hiểu có cơ duyên nào lọt vào mắt bác. Tôi mong có ngày nào trời quang nắng đẹp, bác bỏ ít thời giờ mà nhàn du về chốn cũ, gọi là giao lưu văn hóa chẳng hạn để bác và tôi mình gặp lại nhau, nhìn những thay đổi ở nhau, cho thấy những gì mất mát…
“Đúng nó đấy.”
“Đâu có giống cây táo.”
“Thì là táo Aquacia mà.”
“Có gì đảm bảo chứ?”
“Nó ở trên bàn em khi em thức dậy.”
đôi khi người đàn bà này chửi bới
dưới ống kính quay phim tại ngã tư đường
đôi khi người đàn bà này hát tình ca
trước những chiếc xe qua lại
Thơ gái đẻ hút dịch-đời tạo tác. Mang nặng tất thảy, nhưng nhất là những nhỏ, lẻ: chấm, phẩy, ngang cách, ngang nối, đoạn trắng, hai chấm, ngoặc đơn, cách chữ tự bày . . .
Và những vết thâm và nỗi thẳm.
Trời nóng bức khiến ta chẳng muốn làm gì cả. Trong căn phòng bé như hộp diêm, khí nóng nung như lò thiêu, cửa kính chói ánh mặt trời. Hắn kéo rèm lại cho đỡ chói mắt, thu hai chân ngồi trên ghế và bắt đầu cuộc chơi. Đưa hai tay vẽ vài làn sóng tượng trưng, căn phòng đã đầy tiếng sóng vỗ. Miệng hắn khạc ra một con cá để bơi lội tung tăng dưới chân.
Bình Luận mới