Khai trương vào tháng 6 năm 2019, The Plinth là không gian nghệ thuật đầu tiên trong khu vực đường cao tuyến High Line, giao giữa Đường 30 và Đại lộ 10, với tầm …
Trước mắt, tôi xin có một góp ý nhỏ.
Tác giả viết: “Hai bài Đá vọng phu và Đêm thu nghe quạ kêu của Quách Tấn dường như chỉ là dịch từ Hán sang Việt hai bài thơ Vọng phu thạch của Vương Kiến và Ô dạ đề của Lý Bạch.”
E rằng nhận xét này là không thỏa đáng.
Tôi bước vào con ngõ ấy, với tất cả sự si mê của tự do đem lại. Lần đầu tiên rời khỏi tổ của mẹ để bước vào một thế giới khác mà theo tôi là rộng mở hơn, ước định hơn và sâu xa hơn.
Chào Mào nói rằng, Bồ Câu à, cậu đến ngõ Trầu Cau đi. Ở đó có rất nhiều tình yêu.
tròng đêm nhìn tôi
cái tròng đêm trắng dã
tròng đêm nhìn tôi
buổi tối toàn mây mù
kéo che mọi ngươi mắt
tôi cũng nhìn thấy vài điều, mike
những người da đen từ ghetto ra phố trắng rồi về
từ phố trắng ấy ra đi
những giòng sông pha mầu vĩnh viễn mất tích
băng qua núi [hệt con trâu già lủi thủi] giấc này bọn lái chữ chưa cơm/nước
xúm bổ củi vần
điệu
thơ vắt vai búi búi
Đạo nghĩa lấy từ kinh sách tuy có thể bị chê bai chỉ vì không chống lại được với súng đạn nhưng nó cũng tạo được một hình ảnh lí tưởng để người ta ôm ấp khi bị thất bại. Cứ nghĩ một anh Tú tài mù, văn thơ triết lí thô thiển, mà được tôn vinh quá khả năng đó, chỉ vì đã đưa nhiều nhiệt tình quăng ra giữa cả một tình thế sôi động: “Đâm mấy thằng gian bút chẳng tà…”
chỉ mình cửa sông biết đầu nguồn trào vắt
tiếng yêu chạy dài bất tận bất xá
chạy qua bông giấy trước hiên bông thiệt trước thơ bông điên điển trước lũ
chạy qua bí mật lề cấm chạy qua hổn hển căn phòng
chạy qua tuổi em tuổi anh không tuổi
Năm tháng bò qua như những con bò cạp.
Trong choạng vạng và những cái bóng dài ngoằng của quá khứ em đã
nằm bên dưới xương sườn anh, em đã
ở giữa cặp chân anh, em đã
ở trong tâm tư anh.
Nhiều lần khi tôi lặng ngắm cái vẻ đơn giản vô song của cái hình trụ đứng, cảm thấy quả thật ngọn núi chắc chắn là tặng vật của Phật Di Lặc. Nhưng cái tặng vật này với vẻ biểu hiện vô song gần như không thể nào chịu nổi của nó lại khiến tôi nghĩ rằng có một cái gì sai lệch…
phễu tri giác
đóng cặn vài thế kỷ
chiết sao sạch váng suy đồi keo sệt
thế giới cần tự biết
thanh lọc và tái chế
Mi đập cánh
Và đã từng gãy cánh
Rock như mưa . . . như mưa . . . tuyết trời Đại Hán
Mi đã từng trấn lỉnh cả thần linh giao châu giao chỉ
Tất cả vương triều chế độ thời xưa và bây giờ cũng vậy
Sự nhu nhược vài trăm năm đã trở thành truyền thống khiến cho Gia Long phải suy nghĩ để dằn nén trong hành động của mình. Nhưng dù sao thì đây là lần đầu tiên vùng đất phương Nam này giành được một tên nước có phần theo yêu cầu của chính mình chứ không phải là An Nam của chủ nhân thuộc địa ban cấp, hay là Đại Việt vay mượn của nước Nam Hán…
vì trục tung cao đột bứt
hay vì ai đứt một dây lục huyền cầm
bung ngang trên trục lộ 405
tôi tin em sẽ nhớ (chút gì) một ngày nắng
ở đồi núi
tôi đợi linh hồn mình trở về
sau chuyến hành hương nó đi thăm từng ngôi mộ,
ở từng xóm nghèo những ánh mắt xa những vùng bị xóa
từ kí ức vằn vện
Ta đang lắng nghe,
Chợ Grand Bazaar mát mẻ,
Cổng Mahmutpasha líu lo
Những con bồ câu,
Khoảng sân trong rộng rãi,
Thi sĩ! Thi sĩ! Thằng người đó đã tự sát. Tên của chàng bị cướp bị bôi nhọ. Ngày nay còn toàn một bọn nhái giọng người chết. Mấy tên thư lại luồn cúi nịnh hót cũng là thi sĩ. Mấy tên cán bộ làm thơ như những bản thỉnh nguyện xin tha mạng sống…
tôi gạch những sọc xanh
tôi gạch những sọc đen
tôi gọi chúng là sự chính xác của vô nghĩa
của giả thiết về vô thức
Mặt Trời mọc là thèm thịt chó
Thịt chó chẳng có ở bên Tây
Ở bên Tây chẳng bằng bên đó
Ở bên đó chẳng bằng bên đây.
hễ ưng(!) ta làm hai đám—hỏi trước
cưới sau
về chung sống
thổi cơm
ăn/ở [đâu đấy] một thời gian tự động sẽ có quốc tịch
Vào khoảng năm 1995, một buổi sáng, bỗng dưng xuất hiện trước cửa văn phòng nơi tôi làm việc, một người đàn ông dựng chiếc xe đạp cũ kỹ, cà tàng bước vào. Anh ta trang phục áo thun, quần jean, gương mặt rắn rỏi, phong trần, khó đoán tuổi. Sau mấy lời chào hỏi, anh ngỏ lời, muốn tham gia một chân bỏ báo…
Đêm nọ, dưới ánh sáng trăng, tôi gặp một cái bóng mờ.
Dưới trăng, từng đường gân thớ thịt của người đàn ông ấy hiện ra. Cái bóng hơi gù xuống khi lượn qua một vòm hoa thiên lý.
Tôi đợi. Trong ánh sáng lõa lồ của vầng trăng đong đưa trước gió. Hắn đến.
vườn xưa mây trắng vẫn còn bay
một con ngỗng kêu khan tiếng bên trời
một vài người texas bắn nhau chết trong đêm
trong khi ấy tây úc vừa sáng
không phải không tìm ra độ nhậu
rèn luyện giả điếc giả câm
đoạn tuyệt bầy đàn
bày biện cho cuộc hồi hương
Đen đặc. Những giọt cà phê đầy ngập trong cổ họng. Chăm chú. Mắt. Màu đen. Chất lỏng. Chóng chánh. Bọt. Những con sóng… Giữa đại dương bóng tối, một mình ngụp lặn. Nước dâng đến mũi và mắt. Có lẽ tôi đuối sức, và lơ lửng giữa sự mát lạnh, chập chờn.
Em phải đi một mình đến nơi em đã cho. Tôi phải đi một mình đến nơi tôi đã có. Đôi ta cùng ngược đường thay vì phải xuôi về Gia Định. Qua dốc cầu Bông, bên kia ngã tư là cái quán nhỏ có góc cây sao kế bên rạp hát của vùng Đa Kao. Một đôi quạ làm tổ tự hồi nào kêu đùa với tiếng gió reo ngất mù trên cao. Cũng có những ngày mưa, bầu trời tối và ảm đạm.
Chỉ cần tôi rờ thấy một vật, dù là cành cây, phiến đá hay thậm chí là một khúc xương đùi người chết tôi cũng chẳng do dự gì mà bám chặt lấy. Tôi mải miết chạy trên con đường rộng thênh thang. Tôi dừng chân, vạn vật vẫn chìm trong yên tĩnh. Bóng tối sánh đặc lại, tôi cảm thấy toàn thân co rút không tự nhiên, trái tim tôi thoạt tiên đập thùm thụp nhưng rồi nó yếu dần và cuối cùng thì ngắt hẳn.
Bình Luận mới