Trang chính » Sáng Tác, Tùy bút Email bài này

Cái đẹp đã chết

 

 

 

Tháng mười của thành phố này, có một tuần tràn lấp những cơn mưa. Buổi sáng cùng với các con đường vắng lặng. Lá rụng từ hồi nào tôi không biết. Nhưng có vẻ bắt đầu nhiều , và một vài loài cây đã xao xác chuyển màu. Tôi đi qua những con đường, lúc nào cũng có một nỗi buồn quanh quẩn trong không gian nhỏ bé của chiếc xe. Bầu trời của mùa thu không sáng. Nó tối và ảm đạm cùng một nỗi ngùi ngùi. Nó luôn tạo cho tất cả hoặc những người như tôi, đầu óc chưa lẫn lộn, cái hoài ức về một chặng đường tuổi đã đi qua. Những mộng đời lở dở,những mơ ước tàn phai. Về một quê hương tuổi nhỏ, thời mới lớn – bạn bè – trường lớp cũ. Những người tình áo trắng. Dù có đỏ hồng đôi má, vẫn không át được cái bừng sáng của tà áo dài mới trắng, may cho ngày tựu trường. Dù cho ở nơi đó – nơi xa tắp mù mịt của thuở trên dưới đôi mươi. Trong tháng chín hay tháng mười. Tôi và em, bạn bè tôi hay bạn bè của em. Cũng có những ngày mưa tràn phủ trên các con đường nơi thành phố chúng ta đã sống. Không gian bầu trời ngoài lớp học, cũng có những ngọn gió hắt hiu, vừa đủ lạnh để khẽ cắt những cánh hoa sứ trắng rơi đầy ở góc nhà thầy hiệu trưởng.

Tôi vừa đủ lớn để tập tành làm người lớn. Em không còn quá nhỏ để ngơ ngác ngây thơ trước những lời tán tỉnh của lũ học trò trường bạn. Nơi tôi, billard Liên Chi đã thưa dần ở mỗi lần tan học. Những hàng quán vặt chè hay gỏi bía ngồi cùng với bè bạn đã thưa dần sự hiện diện của em lúc tan trường. Em phải đi một mình đến nơi em đã cho. Tôi phải đi một mình đến nơi tôi đã có. Đôi ta cùng ngược đường thay vì phải xuôi về Gia Định. Qua dốc cầu Bông, bên kia ngã tư là cái quán nhỏ có góc cây sao kế bên rạp hát của vùng Đa Kao. Một đôi quạ làm tổ tự hồi nào kêu đùa với tiếng gió reo ngất mù trên cao. Cũng có những ngày mưa, bầu trời tối và ảm đạm. Cũng có những nổi ngùi ngùi phủ bủa của chiến tranh. Nhưng khi bước vào nơi chúng ta phải gặp nhau.Chiếc lược bé nhỏ nào được lôi ra trong cặp, để chải lại mái tóc đẫm ướt bởi mưa. Người trẻ tuổi che dấu vụng về của mình bằng cách đốt một điếu thuốc. Thì … lòng chúng ta thật sự đã chất ngất nỗi tưng bừng.

Bao nhiêu lâu rồi? Tôi đã hỏi và ý nghĩ đã trả lời như bao nhiêu lần ngồi một mình – Đi một mình. Ngồi với chính nỗi cô đơn ở các nơi náo nhiệt hay vắng lặng – Chiến tranh đã kết thúc – Chiến tranh đã chết – Và trước khi chết đã kịp phóng một lưỡi gươm ác liệt làm tử thương cái đẹp. Cái đẹp thoi thóp, hắt hiu suốt một thời gian dài trong nỗi tuyệt vọng của tôi và em.

Mà tôi vẫn còn mãi sống. Quá lâu để tồn tại. Để thắt lòng mà nói với em. Cái đẹp của ta không còn nữa. Ngôi trường tôi đã đi qua. Tôi chỉ đứng nhìn và trải nỗi niềm của tôi lên nó. Bằng một thứ lung linh câm lặng của tưởng nhớ. Ngôi trường của em. Tôi ngang qua những lúc tan về đầy những ngôn ngữ lạ và từ ngữ hỗn độn chói tai.Tôi kiếm tôi đứng đâu đó – Riêng tây trong bất kỳ một ngày tháng chín hay tháng mười – Tôi không tìm thấy tôi. Nó vừa thóang đã vỡ vụn bởi nó không còn mang tên trường xưa cũ. Cái tên mới bắt gặp ở cái nhìn trên cánh cổng trường, đã ném cong khúc xạ, cắt nát bao khuôn mặt méo mó hình tượng cũ và làm cho điều tưởng nhớ luôn luôn là một hấp hối.

Tôi nghĩ tôi đã không sống được suốt từng ấy năm. Tôi đã thách đố định mệnh bằng tất cả sự phẫn nộ khi hằng ngày chứng kiến mỗi cái đẹp giẫy dụa tắt thở trên từng thời gian chồng chất. Vậy mà mỗi lần hàng phượng vĩ rộ trổ ở mỗi mùa, những buổi trưa ngày một hai chạy ngang ngôi trường của tôi và em, tôi vẫn đắm mình trong hư tưởng về một cái gì mà trí óc cố gắng chấp nối ; hàn gắn một thời trẻ trung đã sớm vội tan vỡ.

Cái đẹp đã không còn nữa – Thật sự đã không còn nữa suốt từng ấy năm – và tôi hiểu rằng điều này thật là khó khăn mãi mãi cho mỗi lúc hoài niệm. Ở xứ sở này có thấy các mảng cỏ non không? Có rất nhiều, bát ngát ở trên mỗi con đường tôi đi qua. Nhưng chắc là không phải là những mảng cỏ trong Tháng giêng cỏ non của Nguyễn Xuân Hòang. Mùi đất ẩm nơi quê nhà sau mưa, chỉ còn tìm thấy ở ven rìa thành phố nơi chúng ta đã sống và lớn lên.Ven rìa bây giờ phải hiểu là xa hàng trăm cây số – Và em phải hiểu những năm tháng khi còn ở lại quê hương, thỉnh thoảng tôi đắm mình trong nổi buồn rầu ở những nơi chốn như thế. Rồi tôi đau đớn nhận ra rằng – Những khuôn mặt của người nông dân, cô thôn nữ, bây giờ đã không còn vẻ đôn hậu – chất phác mộc mạc – Không còn chiếc áo bà ba trên mái tóc kẹp thả dài sau lưng dưới chiếc nón lá, mời rao chùm nem hoa quả ở các thiếu nữ nơi bến phà bến bắc. Mắt môi đã chứa đựng bao mơ ước ở một nơi đầy những ánh đèn ngập ngụa. Đêm của bao lần tôi đứng trên chiếc phà chuyển sang bến bờ. Ngọn đèn pha rọi rõ dòng nước cuộn phù sa. Con phà thỉnh thoảng mệt nhọc cất lên tiếng còi buồn bã – Như than trách của sông nước, của những vườn cây trái ngày một vắng bóng tiếng cười đùa, chăm sóc của những người nông dân trẻ tuổi. Thậm chí còn quá trẻ – Để phải cắt chia cái điều thiêng liêng nơi họ thuộc về, nơi cái đẹp không còn nói bằng những lời vang vọng để níu kéo; kiềm giữ về các mơ ước đầy bất trắc của họ. Con phà không còn đưa họ thường xuyên qua lại sáng chiều. Họ đi từ một buổi hôm nào, để rồi trở về với cái tan vỡ của mơ ước – Nhưng vẫn cố gắng ngụy trá trước cái ngu ngơ của cha mẹ, bạn bè hoặc xóm giềng. Và con phà luôn luôn nhìn thấy, nghe một cách lãnh đạm tiếng thì thầm đầy nước mắt của họ bởi con phà hiểu rằng nó củng sắp sửa là một vô ích – một mất tăm. Bởi tuổi trẻ nó là tuổi trẻ của bao người nó đưa đón. Khi họ trở về với cái mơ ước không trọn vẹn của họ, tiếng còi tàu đã khàn giọng thất đảm để rồi im bặt mãi mãi vào một giữa khuya nào.Cái vắng lặng êm đềm xa xăm của sông nước đã chết.

Sự tự mãn của một giai cấp không có tuổi trẻ. Không có điều riêng tư, dù là một riêng tư duy nhất của tâm hồn. Một mặc cảm thay vì để xóa bỏ nó, lại biến nó thành điều ác độc. Rồi làm chết những điều phải có, phải nhớ. Để khi những đứa trẻ- con em, con tôi, con bạn bè chúng ta; trên các chặng đường đời mà chúng nó đi qua, gặp bất trắc hay đơn độc, chúng nó còn phải suy nghĩ, phải buồn rầu trong đớn đau vẫn còn nỗi hạnh phúc. Dù là một hạnh phúc buồn.

Ngày nào chúng nó còn phải đứng tần ngần trước cổng trường xưa như chúng ta hiện hữu. Dù nó có nên người hoặc không có may mắn như suy nghĩ của tôi và em hay bạn bè mong đợi. Miễn trong nó còn xao động về những điều nghịch phá của tuổi hoa niên, những mối tình bé nhỏ thời mới lớn hay đủ lớn để có thể té ngã thở dài với thời gian suốt một đọan đường đời. Thì tôi đã không nói với em, với bạn bè về điều không còn nữa của cái đẹp. Những điều như thế. Giản dị như vậy. Vào những sáng chiều, tôi lặng lẽ chạy xe qua các con đường. Không phải là nơi chốn của quê hương. Nghe lá reo trên các hàng cây. Gió lồng thốc những mãng cỏ non. Cái ãm đạm của trời vào thu. Trường xưa -lớp xưa-thầy cô cũ. Em và tôi, thời hoa niên, thời mới lớn hay đủ lớn. Những mối tình được làm chứng bởi các con đường, mỗi con phố nơi chúng ta ngang qua, dù là thành phố hay mỗi tỉnh lỵ bé nhỏ nào. Đã thở bằng những hơi thở tinh khôi, của sớm mai. Chan hòa với mùi ẩm mốc của góc tường trong lớp học, vào những ngày mưa lạnh của tháng chín hay tháng mười.

Nỗi nhớ -sự nhắc nhở, hồi tưởng- trong bất kỳ một lúc nào của tuổi. Mùa hè,những chùm phượng vĩ. Những tảng mây đậm, gió se lạnh của mùa thu nơi xứ người, luôn bàng bạc trong tôi. Nhưng vẫn chỉ là một biểu tượng như một chút mặt trời trong nước lạnh của F.Sagan. Và những vốc nước lạnh buốt vỗ vào gương mặt của tôi như thừơng lệ của bao buổi sáng. Thấy tóc đã trắng nhiều hơn. Mắt đã là một màu gỗ của già cỗi. Tôi luôn muốn nói mãi một điều với em-cái đẹp của chúng ta đã chết. Tự lâu lắm, không kể thời gian phai lãng nơi xứ người hay đang âm thầm vỡ vụn tan biến với năm tháng trong mọi nơi chốn. Ở quê hương.
 

Thu Worcester, 2010

 

 

 

.

bài đã đăng của Nguyễn Hữu Khánh


Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

*

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)