Khai trương vào tháng 6 năm 2019, The Plinth là không gian nghệ thuật đầu tiên trong khu vực đường cao tuyến High Line, giao giữa Đường 30 và Đại lộ 10, với tầm …
Đưa em về dưới mưa
Em hiền như ma xưa
Bảo ả đi ngoài nắn
Ả dữ như mụ chằn
đã khuya lắm rồi hắn vẫn còn ngồi một mình trong bóng tối để cố nhai lại từng mảnh vỡ cuộc đời đã bị cắt vụn
hắn hy vọng có thể tìm lại chút hương vị ngọt ngào giả hiệu nhưng luôn được trân trọng gọi hai từ dĩ vãng
Theo quan điểm của người viết, nền văn học của Việt Nam chưa có dòng văn học đồng tính, nó chỉ là một hiện tượng mà thôi, dẫu biết rằng đã có khá nhiều tác phẩm văn học viết về đề tài.
Trong khi ăn uống, người phụ nữ xinh đẹp này đã khéo léo đến nỗi không để lại một vết son nhỏ nào trên những chiếc cốc làm bằng giấy, thế mà giờ đây mặt tôi đầy vết son đỏ, đủ thấy phút giây ấy mãnh liệt biết chừng nào…
ta leo lên đĩa bùn nếm
cơn điên thò lưỡi
nhuộm lại màu da đơn giản
trong lò tẩm linh hồn
Nơi ấy
người ta có thể trả tiền cỡi ngựa qua nhiều thế kỷ
trong vài giờ
trải nghiệm chân thật bằng xương thịt
thánh kinh là ngôn ngữ chính
Gió thổi đỏ
trên ngọn đồi như rực lửa.
Giờ thì gió lại xanh
trên nhánh sông.
Nhưng gió sẽ tím
Ca ngợi cái chết của phi công Phạm Phú Quốc, Phạm Duy nói: Ðặt tên cho anh anh là Quốc/Ðặt tên cho anh anh là nước/Ðặt tên cho người đặt tình yêu nước vào nôi. Viết cho một phi công khác tử trận, TCS không … ca ngợi anh hùng, chỉ nói đến một kiếp người: Anh nằm xuống sau một lần đã đến đây/Đã vui chơi trong cuộc đời này/Đã bay cao trong vòm trời này.
khi em muốn hỏa táng con chuột
ngay trong giấc mơ đêm qua
Có khi lửa không thấy chiếc mũ vải
mà thiêu rụi căn nhà đầy giấc mơ anh yêu em
Sẽ có một ngày anh đến
Bên em lúc còn bận rộn
Một chiều tối muộn sương
Mờ nhiều năm trôi qua có thể
… tôi hỏi- kể từ khi mất trinh cô có yêu nữa không? “… trong vòng tay thần tình ái chúng ta hệt diễn viên nơi một vở kịch hài!” cô trả lời và, bằng cách này cách khác đeo lại kính đen, tôi than- sao trên đời cứ phải mang kính đen nhỉ?
Chỉ là vương vãi những gì còn sót lại. Mùi của cơn bão đem đến sự lo âu trong mắt người nhưng nó khanh khách tiếng cười của đám trẻ con vô tư. Gió cuốn về phía sau, những cơn lốc mini. Người lớn vội vã trốn chạy vào nhà. Trước cơn bão, tất cả như đang thu vén lại.
Khi viết lại, gõ lại những lời nhạc của ông, tôi viết theo trí nhớ, gõ theo tiếng hát vang vang trong trí …. Nỗi xao xuyến bồi hồi một thuở tràn trề sức sống, lý tưởng đầy ắp muốn ôm ghì quả đất muốn níu cả mặt trời, tưởng tượng mình có thể dời sông lấp biển ….
Cái mà anh không thích là lắm khi anh chợt nhìn ra, sợ hãi về nỗi cô đơn luôn vây khổn anh. Anh tính bỏ thói quen chẳng lành mạnh ấy đi thì một hôm bất chợt anh phát hiện có người con gái. Cô ngồi góc khuất, cũng lẻ loi một mình. Cô là khách quen, anh đoán thế…
ông tô hải tuy hèn mà lại rất can đảm
vì đã dám
tuyên bố thẳng thừng đừng có ham
cách mạng hoa nhài sẽ không tới việt nam
Nắng Sài Gòn anh đi mà chợt mát (*)
Bởi vì em là du kích em ơi (**)
Giặc giết em rồi quăng mất xác (**)
Cái đầu nhẵn thín.
Chứng tích của nhục nhằn thời gian.
Chứng tích của những cuộc tình
bật cả gốc rễ.
Anh cứ nghĩ nước mình là cơn mộng du chổng khu đo dây điện
Chân lý lỗ trôn
Cha ông đói ăn đi tìm thuốc thang cường dương tráng thận
Giao dịch khát máu
Không có gì ác hơn độc địa tự lo
Trong bộ máy Hollywood, phụ nữ Á châu chỉ là đối tượng của sự thèm muốn hay trò cười; chúng ta hiện diện để cung phụng tình dục, màu sắc và da thịt trong cái thế giới thật sự thuộc về đàn ông da trắng. Nó cũng tương tự như cái Toni Morrison gọi là “sự hiện diện [lấy lệ] của người Phi châu” trong văn chương.
Những tán lá xuân cúi xuống
không tò mò
chỉ muốn biết có sự tham gia của mình hay không
Những tán lá xuân cúi xuống
Bởi vì, cả vương quốc dõi theo anh,
Ngay cả lúc anh dạo chơi cạnh bờ biển,
Họ vui vẻ chọn cho anh một cô công chúa,
Mà chẳng biết rằng em đã ở ngay đây.
ngồi yên trong xe, ả nói tỷ như ả còn là một nụ hoa, chưa nở, tôi yêu và có muốn lấy ả? tôi trả lời lấy ả thì lấy nhưng yêu, để xét, ả cho tôi kỳ quặc đoạn xoay mặt đi(!) phía trước biển đen
đặc
Những câu chuyện có đầu có cuối, có diễn biến hay quá tròn trịa làm tôi thấy rối, thiếu định hướng. Tôi thích những điều như là cuộc sống vẫn vậy. Để tôi – người viết, có thể đối thoại với bạn như một cuộc nói chuyện bình thường.
… thử hỏi, tao, đường đường một kẻ không thể kiến giải(!) chỉ chuyên chú ăn, làm tình mà lại đi nghiến răng cầm súng dí vô đầu con rùa hồ gươm…
Bình Luận mới