Khai trương vào tháng 6 năm 2019, The Plinth là không gian nghệ thuật đầu tiên trong khu vực đường cao tuyến High Line, giao giữa Đường 30 và Đại lộ 10, với tầm …
Yêu nước – không biết cách yêu
Khác gì quân hại nước
Chỉ có nhân dân không màng quyền tước
Mới yêu nước chí tình trong nỗi đớn đau
Tấm áo lá mục nát í ới
nhúng nước bùn lên chảy rối
người chổng ngược bụng dây tung xa thắt vòng tấm màng nhện
những con chim đang hót lặng câm dập vo đáy lòng.
Tao đã chán cái bản mặt này lắm rồi. Tao muốn thay đổi. Mày thì làm sao hiểu được. Mày chỉ là cái bóng của tao. Lúc nào mày cũng bám theo tao, chán ngấy. Khi tao có khuôn mặt mới thì mày sẽ không tồn tại nữa.
Tao đã làm gì cho mày? Chẳng làm gì cả. Tao không muốn mất mày. Rồi mày sẽ quen. Ngày mai…
một chủ nhật hay nhiều chủ nhật
một nắm tay bất khuất hay nhiều cánh tay tranh đấu
một băng vải xuống đường hay nhiều biểu ngữ đứng dậy
một ngón tay phản kháng hay nhiều mỏ neo bất mãn
nụ cười đã từng đánh rơi vào cốc nước
ngày ta mời nhau vội vã ở ven đường
khiến con ong ruồi
giữa mùa mật đã sa chân
Rõ ràng tại cuộc họp của những nhà cách mạng
họ đã thông qua một nghị quyết,
và tôi là bản chép tay của nó.
Nó có đóng mộc của công an
và chưa bao giờ được thực thi đến nơi đến chốn.
Bất cứ ai đã sống qua các chiến dịch chính trị trong lịch sử Trung Quốc gần đây đều biết rõ về văn hóa thú tội: giải quyết một “vấn đề” chẳng ăn nhằm gì tới chuyện thực sự hối cải hay nhận tội. Bao lâu vấn đề cơ bản còn tồn tại, bao nhiêu lần “thú tội” cũng chẳng thay đổi được gì.
Tôi xin lỗi
đã không nhớ hết tháng ngày
bọn Tàu ô đánh chiếm Hoàng Sa
với con số tổn thất
của những anh hùng Việt Nam giữ đảo
khi cửa khóa trái
người ta có thể tự tọng vào họng thứ đồ ăn không hiểu ngon hay dở, đầy tanh tưởi
và ra chiều đắc ý
Một chân tôi thõng dưới nước một chân co trên bờ
[nỗi buồn âm ỉ]
Nhìn thấy chẳng đi vớ thế là nàng nói ngay “. . . đang đâu? trên trời hay trên đất, hử!”
“Là một người vài tuần trước ký tên vào kiến nghị vụ việc nhà thơ Bùi Chát bị công an bắt giữ, tôi phản đối sự sử dụng nhân viên công an và thành phần xã hội đen hành hung nhà thơ. Tôi phản đối hành vi bạo hành của nhà nước…”
Bằng chất liệu thân cây tre luống to, ngắn dài sơn đỏ trắng ghì xiết nhau tạo từng tổ hợp nghệ thuật. Họa sĩ Doãn Hoàng Kiên đã chiêm nghiệm bốn năm ròng rã để chuyển hội họa giá vẽ, sắp đặt giới hạn này sang giới hạn ý niệm, vượt qua hy vọng đời sống hiện tại là giới hạn tạm thời.
Mỗi sáng sau khi chăm sóc và tưới tắm vườn rau cho vợ, vào nhà mở laptop bắt đầu rà web. Bài thơ cõi trên nào được web ưu ái cho đăng tự nhiên thấy lòng vui khó tả, vui như thuở còn đi học được kêu tên lên lãnh thưởng vậy.
yêu quá yêu quá
không phải chỉ tiếng nước tôi
tiếng Mạ và Stieng
và H’mong và Dao và mấy mươi mấy tộc, bạn hay thì đếm lại giùm
trong khi tôi đi tính tiền với chợ Cũ
bỗng loe giữa tuồng kinh dị
ai thò tay bưng mặt trời
tràng ho rùng rùng bệnh quỷ
khạc đùng đình một búng dơi
Ba người đàn ông cao lớn khoác áo chùng đen. Một tay xách cặp da, một tay vung vẩy quẫy tạt mớ ngôn ngữ lao xao của cuộc tranh luận sôi nổi. Bọn thầy cãi xứ này trông như những tu sĩ đầy quyền uy thời trung cổ. Tò-Mò dõi mắt nhìn. Gã thầy cãi tóc vàng có giọng nói vang rền…
đầy tớ trung thành ngoại bang xâm lược
ăn nhân dân ăn truyền kiếp ăn tận
răng ăn tận lợi cắt đất cắt nước
để ăn bán đất bán nước vì sợ
Khi xanh ngập phải là đã mỏi
nằm qui hàng dưới lá biếc tương tư
Khi xanh trở phải là đã thử
Màu gân xanh trổ chữ nhớ mông chi
như một vũ công ba lê qua con vật, bằng với chiều dài
và chiều rộng của nó, những cái chân cứng lại và cái đầu mềm oặt quái lạ,
con dao của người đàn ông đã nằm sâu
Ballet không chỉ dành riêng cho một chủng tộc nào, một sắc dân nào. Còn Li Cunxin cũng nhận ra rằng con đường nghệ thuật nào cũng cần có tự do …để anh nhảy múa trên sân khấu như những cánh chim bay lượn giữa bầu trời. với đạt được đỉnh cao của nó.
những hạt dưa hấu rơi vãi đã nẩy mầm
chẳng ai chăm cuối cùng cũng ra hoa kết trái
quả cọc còi
ruột vẫn đỏ
hạt vẫn đen chắc như muốn gởi gấm gì về mùa sau
chuyện tình cảm nước
non
nơi tôi, eo ơi! tợ biển/trời. phải mãi tới hôm nay mới biết chắc là chẳng một người đàn bà nào nắm được điểm yếu mình [mà đàn bà hệt tổ quốc]
Bélem nói, “Làm sao mà đoán được? nhìn xem bao nhiêu là trứng kìa!”
“Sống thì phải lựa chọn chứ,” Emilie nói, “Mỗi sáng tìm một câu đố để tháo gỡ điều khúc mắc của nó, rồi lấy sợi dây thừng ấy buộc điều suy nghĩ xui xẻo vào một cây nào đó ở đây.”
Cho một cái nốt ruồi trên biển
Trên thân xác của em
Li ti những nốt ruồi
ở đó là biên cương
đất liền . . . hải đảo
Từ hé nụ
đánh mọi vật thấu tiếng ngân
bầu trời lắc tiến gần. Ta bé con dần vô cùng.
nghe thuật chuyện siêu vi bên vỏ cây trái sần si
Người vợ sẽ làm dứt sữa
bằng cách xen giữa
chồng nàng
và người đàn bà
đẻ ra chàng. Và
Như thế rõ ràng lão không rơi mà bay. Lão vụt thấy mình hóa chim, hai cánh tay mọc lông, lòng bàn tay là thứ lông tơ, cạnh bàn tay mọc lông ống, nhanh chóng phát triển thành những chiếc lông to dài rộng bản, làm thành đôi cánh như cánh cò vĩ đại, quạt một cái gió tuôn ào ào.
Bình Luận mới