Trang chính » Dịch Thuật, Sáng Tác, Sang Việt ngữ, Thơ Email bài này

Da Bắc Cực


♦ Chuyển ngữ:
1 bình luận ♦ 9.06.2011

 

Paisley Rekdal sinh tại Seattle, bang Washington, Mỹ, là con một trong gia đình có mẹ Mỹ gốc Hoa và cha gốc Na Uy. Cô tốt nghiệp cử nhân tại Đại Học Washington, cao học tại Trung Tâm Nghiên Cứu Trung Cổ thuộc Đại Học Toronto, và cao học mỹ thuật (MFA) tại Đại Học Michigan, Ann Arbor.

Các tác phẩm của cô gồm có ba tập thơ A Crash of Rhinos (2000), Six Girls Without Pants (2002), The Invention of the Kaleidoscope (2007); và tập tiểu luận The Night My Mother Met Bruce Lee: Observations on Not Fitting In (2000). Thơ Rekdal vật lộn với các chủ đề chủng tộc, tính dục, huyền thoại, và bản sắc trong khi thường xuyên đề cập tới văn hóa đương đại.

Rekdal từng nhận được học bổng của National Endowment of the Arts, một giải thưởng Pushcart, một giải thưởng Village Voice Writers on the Verge, và một học bổng Fulbright đi Nam Hàn. Cô giảng dạy tại Đại Học Utah và có đai đen Tae Kwon Do. [Tiểu sử theo Poetry FoundationLane Literary Guild]

 

 

 

                        Từ những tấm ảnh của Subhankar Banerjee

 
Màn ảnh cứ đỏ lên dần.
Giờ đây tấm nhựa đen vàng bọc kín người đàn ông ngả
như một vũ công ba lê qua con vật, bằng với chiều dài

và chiều rộng của nó, những cái chân cứng lại và cái đầu mềm oặt quái lạ,
con dao của người đàn ông đã nằm sâu
trong thân thể đó.

Ông rạch toạc mỡ xuống tới lớp màng
trong khi cơ bắp phô ra trong không khí, những tế bào xanh lè
sáng lên, lấp lánh

dưới những thớ gân dẻo mà người đàn ông nắn vuốt rồi tước
ra cẩn thận.

                     Không có khuôn mặt nào.

Nhưng những đứa trẻ xuất hiện trong tấm ảnh tiếp theo,
và giờ đây có thêm màu đỏ, người đàn ông và mấy đứa con trai
gỡ lớp máu đông đặc sủi bọt, một tảng thạch khổng lồ

đọng vũng trên tuyết làm ủng cao su bị ướt
tới bắp chân và cái mà họ chạm vào
sau cùng cũng choàng lên họ: không còn mảnh da nào, chỉ có
những bàn tay trở nên gần gũi với công việc,
cắt bỏ sừng và tim, lưỡi, phổi, thận, gan,

vốc ra những dây ruột đầy cỏ
và đặt chúng sang bên, chuyển vào
tới những bọc xạ màu sữa trứng
nổi cộm nơi gốc đuôi, rồi xa hơn, lục lọi
xem còn có gì dùng được: cái gì đập đập và trương nở
và hôi hám và giãy giụa—

                                       Giờ đây là màu trắng
ngang qua đó những thân thể như kiến của hươu có mang
rải rác trong cuộc di cư, hình chụp
từ bụng một chiếc Cessna.

Ở phía xa, những rặng núi

và vùng biển chưa thấy tăm hơi mà chúng nhắm tới,
nơi dòng chữ bên dưới loan báo
những giàn khoan thọc những cây kim chắc ăn của chúng xuống
và sữa mẹ của người Inuit vừa bị tuyên bố
là chất thải độc hại.

Nơi đây thật đẹp. Đây là một cánh đồng xanh thắm cỡ bức tường
với những đốm tơ bắp. Đây là một rặng núi nhiệm màu
xếp lớp với những gì tôi phải được bảo cho mới biết là than,
biển bao la, sáng bóng ríu rít màu xanh dương của nó
lên tới trời, hòn băng sơn bị kẹp ở giữa
lặng lẽ biến mất.

Đây là một quang cảnh quá lớn để chịu đựng hay ngay cả để đọc

cuộc sống bên trong: dương bản bật tới một bờ đất
tối mờ máu xám cạnh đó làn nước
khuấy động với những tấm xương hàm nhỏ có những khớp nối trắng.
Lại thay đổi. Những cánh đồng trừu tượng

của tuyết và tuyết, và băng.

Trong hình cuối, người đàn ông trải một vạt
da hươu ra phơi.
Nó nằm trong một mảng tuyết bị co cụm, nhỏ
như chiếc găng hồng trẻ em bên hông ông; một tấm thiệp tình nhân.

 

Theo nguyên tác tiếng Anh “Arctic Scale” trong tạp chí The Kenyon Review, Mùa Hè 2009

 

 

 

.

bài đã đăng của Paisley Rekdal


1 Bình luận »

  • Nguyễn Hoàng says:

    … phong cảnh của đời sống nguyên sơ, thô nhám, đẹp trần trụi, bất an, đang được ngôn từ tái tạo lại, để được đụng chạm trở lại như đụng chạm trở lại cái đời sống nguyên sơ đã mất, ở khắp mọi nơi Bắc Cực, Nam Cực, trung du Mỹ, sa mạc Phi Châu, bán sa mạc Úc châu… một bài thơ mà ta có thể đọc như một thị dân đã đi quá xa, không thể trở về, ta, một thị dân đọc và sẽ vất qua một bên, tiếp tục đi vào cuộc thoái hóa, tàn lụi, bạo động, ngơ ngáo, phung phí, toàn bộ, ở mọi nơi,không cứ là Artic, không cứ là thước đo cực Bắc. Bài thơ được truyền đi như một vần sáng mới, một tin báo, ngắn ngũi, sắp mất.

Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

*

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)