Khai trương vào tháng 6 năm 2019, The Plinth là không gian nghệ thuật đầu tiên trong khu vực đường cao tuyến High Line, giao giữa Đường 30 và Đại lộ 10, với tầm …
ngày và đêm như thể
vây phủ thơ không lối ra
khi tâm thất tôi còn lêu lổng bên kia mặt tối của trăng
thì em bên đây
Một khi ngôi đền ở giữa trái tim
phát cháy
Câu hát ầu ơ bốc lên
thành khói nghe rõ từng thanh âm.
trốn tiệt những đường cong
rầu lòng bố cáo thất tung ánh sáng
cày cục giống con nòng nọc xoay tròn một đời lắt léo
tá lả tình nhân neo đơn
Danh tính các Thi sĩ Học sinh Quốc gia (National Student Poets) năm 2013-2014 đã được chính thức công bố vào ngày 23 tháng 09, 2013. Nhóm này được tuyển chọn trên toàn nước Mỹ, gồm 5 thanh thiếu niên, trong đó là một cô bé gốc Việt 15 tuổi, Aline Dolinh.
trên cánh đồng ô liu Newhaven
muốn viết câu thơ
xanh biếc tôi cánh đồng ô liu dịu dàng trĩu quả
nhưng sợ ai đó gào lên
Tự trang bị cho mình
Một thứ khí giới bằng đất sét:
Chính Nghĩa
Con chó từ phía quyền lực
Xông tới…
Khuya qua Cẩm chiêm bao thấy ba trở lại nhà. Sáng ra, lúc nghe chuông sớm chùa Phụng khoan thai từng hồi len qua cửa sổ mở hé, Cẩm mơ màng tỉnh giấc. Chuỗi mộng lành còn đậm nét trong tâm trí, chan hoà ảnh sắc và âm thanh. Không gian chưa sáng tỏ.
hôm kia có một đóa hoa
mỉm cười. rồi đi mất biệt
nhà ở chốn nào không biết
người ở với nhau rất mệt
Bóng tối của tôi, mùi khét từ đám cháy cũ, những con chim kí họa bay lên
giấc mơ không xương sống đậu trên phảng gỗ
gương mặt bong ra đầy vết ố
Ngọn tháp cao hơn mọi thứ ở đây, nhưng dù lâu đài có to lớn hơn và ngọn tháp được xây cao thêm, nhô tới những vì sao thì nó vẫn chỉ có thể đứng bất động một chỗ. Chân lâu đài chôn sâu dưới đất và mãi đứng yên.
Đừng viết sử thành thơ, vì vũ khí chính là
Sử gia. Và tên sử gia chẳng hề ớn lạnh
Khi đặt tên nạn nhân và chẳng buồn nghe
Tiếng đàn thùng kể lể. Và lịch sử là liều thuốc mỗi ngày
Bổn phận của sử gia là phải đem thần trở lại thành người, dựng lại thần cho thành dáng người. Nếu chỉ dừng lại ở tính cách chuyên môn chung chung thì đó chỉ là điều phải có khi xếp đặt sự việc cho là đúng với những gì đã xảy ra. Nhưng vì còn muốn xét lại tâm ý cá nhân…
Từ một cuộc điện đàm giọng anh Hoàng chập chùng, nhẹ và mỏng như mây, tôi đang nói chuyện với “Người đi trên mây” có mái tóc bồng trải cụm rừng trắng ra vũ trụ. Tôi nhắc nhở đến những sáng tác của anh, có lẽ tôi gợi anh trôi về lãng đãng đại dương ký ức.
Quán vắng khách, chị Bảy Rạng lựa chỗ sáng, ngồi co chân trên bộ ngựa ván ghép, kêu thằng Được tới nhổ tóc sâu tóc bạc. Ngoài lộ đất, nắng đầu trưa đổ chan chan. Không một bóng người. Bữa nay thằng Được tan lớp về sớm vì cô giáo cáo bệnh nằm nhà. Nó thích lắm, cứ bu quanh chị Bảy…
dáng đứng lầu xanh
trăng đầu thềm biệt lệ
bâng khuâng ngùi thịt da cung cúc
nếp đan cọ gần. thiêm thiếp…
hệt mê cung (vũng nước đái
ổ gián!)
tất nhiên nàng đã lập gia đình
đọc chả giống bài thơ- đúng không?
Làm cách nào mà những tác giả ấy lại có thể dùng những ngôn ngữ thô tục như thế để mô tả Đài Loan chứ? Tôi không hiểu chữ ‘sichu,’ thành ra tôi tra tự điển. Làm cách nào mà họ dám nói Đài Loan là bộ phận kín của Trung Quốc và không thế lực ngoại lai nào được đụng đến.
Nếu giả vờ rằng sau những rặng cây xanh mờ ngoài cửa sổ
là giòng sông phù sa nặng đỏ từ ngàn năm nơi mặt trời mọc
Nếu giả vờ rằng dọc những triền buổi sáng
Cà phê đen được dọn ra ngoài trời
giữa đám ghế bàn lòe loẹt như sâu bọ.
Những món chưng cất quý giá
đầy sức mạnh ngang với Có và Không.
Tự Lực Văn Đoàn đã đóng góp một cách rất đáng kể vào phong trào Thơ Mới, 1932-1945. Nếu không có Tự Lực Văn Đoàn, phong trào Thơ Mới chắc cũng sẽ thành công, nhưng không thể nhanh và rực rỡ như chúng ta đã thấy.
Chúng xông vào cửa tiệm buôn bán và trao đổi tư tưởng, hàng hợp pháp lẫn hàng lậu, rút mấy trang lệnh bắt cuộn dài như thanh kiếm sắc, đặt lên quầy trấn áp, ra lệnh cho cô chủ, lúc này đang còn ngạc nhiên bần bật, bắt cô tự lấy giấy vụn nhét miệng mình để thôi đôi chối…
Máu vẫn nhiễu
đỏ suốt thời gian
đỏ từng bước
vết thương đau lòng, cứ mãi mãi đau lòng
Vẫn tiếng khóc phát ra từ bọng sồi già
dọc dài con đường mùi mẫn
Cùng nghe rất rõ lời một thi sĩ đã chết nhắn lại
cái chết trẻ như ai ngắt một nụ non.
Chúng kêu lên trong tay gã sát chim
Bị nhốt vào những gian nhà tù
Bị vặt lông, cắt tiết
Nhưng không hề đau!
cũng chỉ cốt giữ sao cho quá khứ
nằm yên trong sách
tôi đeo loa tai
lắng nghe hư vô nói về đời mình
Bình Luận mới