Khai trương vào tháng 6 năm 2019, The Plinth là không gian nghệ thuật đầu tiên trong khu vực đường cao tuyến High Line, giao giữa Đường 30 và Đại lộ 10, với tầm …
Sân khấu ngàn năm hư vô
cuộc mưu sinh ôm bày biện bức tranh rừng
ghế tam giác vàng thắp khuôn hồn hút dấu chân ai
Còn tiếng thanh âm vọng rung sóng máu.
Tôi mở toang cửa ra
như cố cướp lấy ánh sáng tràn ngập vào nhà.
Tôi cần tìm một vật trong căn phòng nầy đã lâu
như tìm chính căn cước mình.
Bản sắc bắt nguồn từ truyền thống văn hóa, càng lâu đời càng kiên cố khó cải biến để thích nghi với hoàn cảnh khác lạ. Đây là thách đố chung cho mọi nghệ sĩ muốn sáng tạo cái mới, đặc biệt là nữ giới. Bởi họ không chỉ vật lộn với các qui ước thẩm mỹ hoặc tiêu chí trường qui…
Những cơn mưa được hoán dụ đầy lông rậm rạp
tiếng ồn ào được ướp lạnh như mặt người giữa ngăn đông
trong kí ức thối héo và trầy xước
bóng tối bắt đầu biện minh
bọn ta vắt sữa bò hay đưa thư hay bỏ xứ,
thất tán tới Nam Phi, Connecticut, Missouri,
và cuối cùng, tới California tìm vàng—
Nếu ta nhớ Pop là cách viết tắt của Popular ( bình dân, quần chúng) thì có thể giải thích sức truyền bá của phong trào mỹ thuật này ở Mỹ. Dễ hiểu như hoạt họa và bích chương quảng cáo, Pop Art không gây dị ứng thẩm mỹ cho khán giả như các họa phẩm kiêu kỳ khó hiểu của chủ nghĩa hiện đại.
Lạc rồi cuối nẻo sầu thương
Yêu em nguy kịch trên đường bơ vơ
Hài nhi bỏ lại bên chùa
Hồi chuông thức dậy chuyện vừa tùm lum
ngực vú đàn bà lộ trần cổ quái
phập phồng triệu năm huyền bí
dưỡng chất cuồng lưu sôi sục
chờ ngày tự nhiên phụt lửa
Không chỉ cách tân quan niệm mỹ học và chất vấn Cái Đẹp phương Tây từ thời cổ đại, các họa sĩ Âu châu từng bước nâng phái nữ lên hàng công dân nghệ thuật, không phân biệt đẳng trật hoặc màu da. Đây là thứ tuyên ngôn bằng tranh tượng cho bình đẳng và quan hệ hữu nghị…
có một chiếc áo quan
rất nhiều người chịu nằm trong đó
chủ tịch có bí thư có thủ tướng có
bộ trưởng dân biểu có
Bục. Bục. Bục. Tiếng búa nện còn vang trong ký ức gần đây. Hàng vạn điểm sáng trắng rõ dần trong vòm tối, Xanh đã thấy những chuyển động loạn xạ, ma quái. Đất liền trời. Những điểm sáng trắng sắc nét. Xanh quay về, đi vào trong xác mình, vừa hoàn hồn Xanh lại thấy…
tôi di di ngón tay. tợ giết con kiến
nhưng
không con kiến nào. ở đây
đấy. cách tôi cưỡng lại sự thôi thúc
thứ đến là gì không nghe nói
chỉ thấy bơi bơi một khoảng đầy
chỉ nghe bóng tối ôm chìm lỉm
rờ rẫm. va mình một ngón tay
Mình sẽ gặp anh chàng trong quán cà phê (bọn chúng hay lai vãng ở đó),
đứa con trai có gò má nhọn như dao và đôi môi như mũi tên hình trái tim của Cupid,
Ở xứ này họ nói tôi sẽ chẳng bao giờ xinh, nhưng tôi muốn mình
đẹp—
Cái đẹp kinh hồn làm đàn ông phải chết,
cái đẹp dấy khơi ngàn chiến hạm.
ở đó phía cây cầu mỗi lúc những dòng người qua
bạn nằm xuống nối những miền ký ức
vụt khỏi tầm tay nỗi nhớ
Lần đầu tiên trong đời, chàng nhận ra vùng thổ ngơi hoang dã rộng lớn từ từ bị những rẽ đất tư hữu cắt mẩu manh mún. Vận nước đương thời tối sáng long đong. Lòng chàng cũng bất phân lắm nỗi trong ngoài. Mây trổ đốm lên mặt ruộng xâm xấp nước, đơm bông từng chùm trắng nõn.
làm thơ là thở
không đúng, phải là thỡ
hít vào bụi bặm vi trùng
thở ra cho máu đỏ, dặn dò tim đập canh thức nỗi buồn
Ngồi lại phiến đá lạnh nào đó, để nhóm lửa cho chỗ ngồi chứ chắc gì cho ai hay cho bản thân mình, là hồn thơ miên di. miên là bất định, di là vỗ cánh? miên di là cánh vỗ vô chừng? Mỗi vết chân người qua, lửa cháy lạnh. Lửa cháy không cần hơi ấm.
Họ đã nói về
Những điều cái chết thấy: bình minh dạng sợi
Cây đàn guitar dựng đứng
Như một tôn giáo
trên thân thể ta có những vết bầm đã đến từ bấu víu
tình yêu
ôi những cơn điên
mùa thu buông xõa
Hành trình đi tìm cái mới trong sáng tạo cũng là hành trình tìm kiếm bản kinh thánh cuối của [Đặng Thơ Thơ], nhưng làm sao ta biết bản kinh thánh nào là bản kinh cuối, cũng như sáng tạo cái đẹp không bao giờ dừng ….
người đàn bà với căn bệnh loạn dưỡng chất trắng não đã đem những giọt máu của mùa thu vào thính giác của loài thực vật tạo ra mây. những đám mây đó luôn biết cách trở nên cuồng nộ hay tái sinh âm thanh đã chết. tôi đến thị trấn vào buổi chiều…
Đừng.
Hay ít nhất, tìm mọi cách để đừng yêu – làm gì thì làm,
đừng theo cái anh chàng bàn tay đầy cát bụi sao trời,
cứ nắm tay mình và hứa sẽ đưa mình bay xa.
Bình Luận mới