Khai trương vào tháng 6 năm 2019, The Plinth là không gian nghệ thuật đầu tiên trong khu vực đường cao tuyến High Line, giao giữa Đường 30 và Đại lộ 10, với tầm …
Cũng không phải là quá đáng nếu đem ví Đồng Bằng Sông Cửu Long đang trở thành một “con ếch luộc”, đang đi dần vào một “Cái Chết Tiệm Tiến của Thế Kỷ” với hơn 20 triệu cư dân thì vẫn cứ đang sống lặng lẽ trong đó, không có phản ứng gì trước một thảm hoạ đến rất từ từ và không thể thấy ngay một cách “nhãn tiền” cho đến khi tất cả một Vùng Châu Thổ cùng với một Nền Văn Minh Miệt Vườn đã bị chìm sâu trong một biển mặn.
nhìn đôi mắt thấy toàn đôi mắt cá
nhìn vào hồn thấy tảng đá vô tri
nhìn vào sông thấy sông đang tàn tạ
Về tác giả Nguyễn Thị Lộc Tưởng, có lẽ tôi không cần phải dông dài giới thiệu với các bạn về chị vì chị là người vừa chủ trương Trang nhà Thất Sơn-Châu Đốc hơn mười năm qua và chị cũng là học sinh trường Trung học Thủ Khoa Nghĩa những năm thập niên 1960-1970 …
Ngay cả chính trị cộng sản với chủ trương nghệ thuật hiện thực xã hội chủ nghĩa, huỷ bỏ chủ nghĩa cá nhân … cũng không xoá được hết dấu vết cá nhân và tâm hồn của những tài năng lớn như trường hợp Nguyễn Sáng, Dương Bích Liên, Bùi Xuân Phái, Nguyễn Tư Nghiêm ….
Như hiện giờ
Trong căn phòng trắng của bệnh viện
Tôi nhìn ra chiếc cửa sổ duy nhất
Thấy khoảng trời xanh
Từng trang đời khép lại với bàn tay run rẩy
Tiếng còi xe cứu thương xé nát không gian hấp hối
Bệnh dịch sợ hãi lan truyền nhanh chết khiếp
Đoàn tàu đánh cá ra khơi không hẹn ngày về
cách duy nhất để hiểu
là chúng ta có những vết thương khủng khiếp bên trong như những cái mồm
cứng bằng kim loại chế tạo ở mỹ
chúng phạch mở bung ra như những chiếc ví và hẻm núi
Giải đoán và giải mã, để chuyển dịch, bịa đặt, duyệt lại;
ngôi sao trừu tượng, tinh tú có thực;
vượt những biên giới chúng ta chưa hề biết có đó cho tới
khi chúng ta bỗng thấy mình ở bên kia lằn ranh kia.
Nghi lén nhìn sau lưng sư trưởng và sư trưởng thì nhìn vào bóng tối của con đường vì sư biết đó là Piano Sonata 14 với tiến nhịp của sustenuto, chậm nhưng vĩnh viễn chìm sâu trong bóng tối
Đại Việt có Biển Đông mang tầm quan trọng hết sức lớn lao trong sự phát triển trường tồn của mình. Lúc này hơn bao giờ hết, Biển Đông là quyền lợi cốt lõi, là máu của máu người Việt, là thịt của thịt người Việt. ‘Sông có thể cạn núi có thể mòn, song chân lý ấy không bao giờ thay đổi.’;
lúc mở lòng ra hứng một mình
bên trời thu tịnh nở huyền kinh
là lúc chín cả mầu oan trái
mười năm. thơ ở lẫn cùng tình
chuyến xe lửa. chở anh tới ga sài gòn. cách đây ngoài năm mươi năm. đã rời bến chưa. mà sao anh còn nghe còi hụ
và căn nhà ở con hẻm xóm nguyễn ngọc sương.
Điều tôi muốn chú trọng không phải là về hành động ghê tởm của các linh mục phạm tội ấu dâm mà là về hiện tượng Giáo Hội Công Giáo cố tình che dấu các tội ác đó một cách nhất quán và có hệ thống.
Tái bút cho những giảng giải giả dối yếu dần
phải thay bằng nắm đấm
có nhiều người ngã xuống giữa đám đông
không cầu mong chạy trốn
sài gòn có những cơn mưa màu đen
của em bé bán vé số
đang trú mưa bên cạnh quán cơm
đã 3 giờ
bao nhiêu gánh thơ
của biết bao thi sĩ
có cả những quyển còn nguyên chữ ký tặng của tác giả
được rao vẳng xa từ quang gánh ve chai
Hẳn nhiên là ở chùa xưa nay ai cũng học bài học vỡ lòng là phải biết trân quý hạt cơm như hạt ngọc, do công lao khó nhọc của người nông phu làm nên. Nhưng trân quý đến cỡ thầy tri sự này thì chữ “cơm chùa” sẽ không còn ý nghĩa nữa.
Cứ thế xe đi trong núi, núi trong cây và cây trong mùa thu, chúng tôi đi về phía Yellowstone. Từ thành phố Helena, qua Norris, chúng tôi dừng lại ở suối nước nóng lộ thiên đặt giữa một khu đất không lớn lắm nhưng sát bìa rừng
Giữa những lúc Nghiêm, mơ mộng rất cần thiết, tưởng tượng thoát nặng nề, phiêu diêu thoải mái.
Nhìn sự Nghiêm trên mặt một người, nhìn thật kỹ, đừng nháy mắt, nhìn thật lâu. Sẽ thấy họ cười thầm.
Những ngón tay không trọng lượng lại kéo nhau đi trên con đường hai mươi bốn.
Đi tiếp.
Và tuyệt vọng đi tiếp. Giữa nguy hiểm thú dữ.
Hãy thận trọng – Tôi lo sợ nhắc – Đừng quên xoá dấu vết.
vết thương lưu lạc còn mang theo lý lịch
những bàn chân đớn hèn
lê la cùng lũ bò nhởn nhơ trong thành phố
dường như cái bóng tôi mưu toan trốn chạy
Chuyến tàu tầng-đôi đa sắc đa văn xộc xệch, tư lự, trườn tới: mở chiều;
hớp gió đậm mày xì xào câu chuyện cũ trên một hở nửa siêu thuốc bắc,
Bình Luận mới