Khai trương vào tháng 6 năm 2019, The Plinth là không gian nghệ thuật đầu tiên trong khu vực đường cao tuyến High Line, giao giữa Đường 30 và Đại lộ 10, với tầm …
Sự thản nhiên nào được
phố qua đêm băng ngang
đá xanh hai thế kỷ
Chỉ trong ba năm sau cùng, Đinh Cường đã đăng 875 bài thơ cùng với một số lượng tranh tương tự …. Chúng ta không cần phải trở về thi ca đời Sơ Đường để cảm thán với câu “con tầm đến thác vẫn còn vương tơ”. Chỉ cần đọc hết một phần những bài thơ hay xem hết một phần những bức tranh đó, cũng đủ kinh hoàng với sức nhả tơ của anh.
Mấy tháng nay làng tôi bỗng dấy lên phong trào ca ngợi hạnh phúc. Đấy là do cái hôm coi như khúc ngoặc rất lớn của lịch sử làng tôi. Là ông ấy ở kinh về. Một nhà thông thái ở kinh thì cũng có thể coi như là một cuốn sách. Trong đầu một nhà thông thái ở kinh là sách. Ông nói về hạnh phúc là nói theo những cuốn sách trong đầu ông
Trong thế giới Tây Phương, cưỡng hiếp là một trọng tội về xâm phạm nhân phẩm và an ninh của một con người. Trong văn hóa Hồi Giáo, cưỡng hiếp là một tội hoặc về “xâm phạm tài sản của người (đàn ông) khác”, hoặc về “gây xáo trộn trật tự công cộng”.
chiều ép vào khuôn rán trứng đánh
biến thành đêm ổ bánh không nhưn
bánh vẽ bánh vẽ ôi bánh vẽ
thuyền quyên dưới chợ tóc trên rừng
Khí Hậu đang Biến đổi
Kéo Dòng Nước Lạ vào
Thế Thời đành chịu vỡ
chơi đại Ván Cờ Tàn
gã ném vỏ
lon coke vô sọt rác (nền chính trị ở việt nam
bốn mươi năm nay
chả có gì thay đổi- vẫn độc tôn lãnh đạo
Đa số tranh chân dung ông đều vẽ theo trí nhớ, ông không lấy sự giống về hình thức mà cố gắng lột tả cái thần của người được vẽ làm mục đích cho tác phẩm của mình. Mỗi tranh chân dung ông vẽ đều là một tác phẩm. Nhân vật trong tranh qua những vệt sơn hào phóng
Một cuộc quan sát về các phương diện quân sự, chính trị, ngoại giao… Nói chung là một cuộc quan sát lịch sử và văn hóa với tầm mức quy mô, nếu không nói là hết sức quy mô. Cuộc quan sát mà người viết luôn đứng về phía Tổ quốc mình với mong muốn tác phẩm của mình như một hiến kế trị quốc, một cách dâng sớ triều đình kiểu hiện đại;
Một buổi sáng thức dậy
nàng muốn được ăn cả vạn vật trên thế giới
những vật chất như ô tô, tàu hoả
đồ dùng hàng ngày quấn áo, giày dép, giấy vệ sinh
hạng độc kích thích
chễm chệ muốn hơn người. cạn chén say
đối nhân nhầm cung cách
sang chảnh
Ánh trăng lung linh theo nhịp sóng nước
Nhắc nhớ cuộc tình tắt lịm mê cuồng
Bóng tối triền miên phủ dụ niềm lãng quên
Với tôi, Đinh Cường là hiện thân của một nhẹ nhàng rất hiếm. Vẽ, sống, chơi, cà phê, rượu, bạn, họp mặt, tiếp khách…tất cả đều nhẹ. Nhẹ nhàng như những đường nét thiếu nữ trong tranh anh: xanh, thơ, những sợi mơ bay, cánh tay, suối tóc, nụ cười… Là một nghệ sĩ lớn, nhưng anh không ồn ào
Thật ra, thơ có thể là nhiều thứ khác nhau, có thể là bài hát, sự xúc cảm, một triết lý. Có thể lãng mạn, có thể hài hước, châm biếm, có thể là bản tường trình về lịch sử. Tuy nhiên tất cả liệt kê vừa rồi, trong khi đúng với thơ, cũng đúng với nghệ thuật khác
Buổi chiều ấy nghẽn trong đáy phễu
Tiếng kêu mơ hồ xoáy quanh ly rượu đắng
Và hồi chuông loang xám
Nàng tròng trành giấc mơ chưa cạn…
Tháng mười hai xin kết những tình nhân
Như lòng sâu gió đào vào hun hút
Có nỗi nhớ kéo quân trên nghiên bút
Ngàn trang thơ kể lể mãi về nhau
Bao la biển. Một Tourane
Chiều hoang chân bước. Lá tàn đâu đây
Ồ đông đã trút vơi ngày
Lá thưa chừng ấy. Bàn tay nắm cầm
Trong những ngày ở bệnh viện, tôi có thêm một trải nghiệm đầu tiên: 72 tiếng đồng hồ hoàn toàn không làm gì cả, ngoài việc ngồi đó thẫn thờ nắm tay Ba tôi và đôi khi chỉ trả lời những câu hỏi của y tá và bác sĩ, mà thời gian qua như một sát na, một chớp mắt. 72 giờ.00 là một giây qua nhanh chưa từng tưởng tượng được.
Khi thần chết đã hẹn gặp anh vào một ngày rất gần, mà anh còn e-mail bảo tôi nên in tập thơ Dran của tôi, anh lo hết tổn phí in ấn. Tôi đã đưa bản thảo tập thơ Dran để nhà thơ Bùi Chát – nhà xuất bản Giấy Vụn – dàn trang và trình bày, kèm theo bốn họa phẩm tuyệt đẹp của Đinh Cường mà anh đã gửi khi tôi đề nghị để làm phụ bản.
Bình tích rò rỉ
thất thoát tốc tỏa
hạt thóc ngậm
đại hạn
Như viên đạn đầu người
Nở hoa nụ cười thầm thì kêu cứu
Chúng ta những con người lạ mặt
chết trong sự diệt vong.
Trong những đêm mùa đông, băng qua khu vườn rộng ẩm ướt mưa ở Bao Vinh, trước khi gặp Cường bao giờ tôi cũng phải “diện kiến” với một con mắt đỏ lập lòe của ngọn đèn dầu trên am thờ. Đó chính là cái point riche (điểm tráng lệ) của đêm đen mà về sau này tôi vẫn thường bắt gặp trên tranh của Cường.
Chính cái tựa của tác phẩm đã tạo nên một khái niệm, một khuynh hướng hội hoạ hiện nay; nghệ thuật tạo hình từ ý niệm (conceptual art). Một điều rất trái ngược; các hoạ sĩ thuộc trường phái hội hoạ ý niệm, thường làm rất ít và nói thật nhiều, trong khi đó tác phẩm “Rừng câm” của hoạ sĩ Đinh Cường thì làm quá nhiều, để rồi không còn gì để nói
mỗi người đều có quyền đem vào một đoản thi tất cả những gì mình muốn. Nhưng có một giai thoại do chính Henri Morier kể lại, đượm màu huấn dụ: “Verlaine, khi được Adré Gide hỏi ý về bài đoản thi Những Nguyên Âm đã đáp lại bằng một giọng gay gắt, khi nhắc tới Rimbaud :”Nhà thơ, họ đã nhìn thấy những thứ đó như thế đó, chỉ có vậy thôi.”
phải đợi cho tới ông đinh
cường chết mới nhận ra nọ
nay tôi cũng chỉ thứ vai
phụ liền tranh thủ trong lúc
Giữa trời khô hạn
Trên đầu đội thùng nước
Thẳng người, một giọt nước không rơi ra, đang bước về nhà
Đã đi một mạch ba mươi năm
Nắng và anh.bước lên đồi
Cùng lá cỏ
cùng mây trôi.về nhà
Nắng tung tẩy
tuyết lất phất bay
Nhìn Lên Kệ Sách 5 lần
rồi quày quả đi
một trời tim tím tối
Bình Luận mới