Khai trương vào tháng 6 năm 2019, The Plinth là không gian nghệ thuật đầu tiên trong khu vực đường cao tuyến High Line, giao giữa Đường 30 và Đại lộ 10, với tầm …
cố khoác lên chiếc áo thi sĩ
chỉ bộc lộ cái can đảm trơ trẽn của bia rượu
cạn cùng bốc lên điều hôi thúi
xác chết của con chuột cống lạc đường nhăn răng
Nhẩy qua những dấu phẩy
Treo ngược hoàng hôn trên sợi lông
Diệu pháp của những dấu tay
Trên làn da rám nắng của đá
Nếu ai bị bệnh “nhớ cỏ”, đã từng chẳng thể quên “Cỏ non xanh tận chân trời”, thậm chí hoài cổ đến tận “Độ đầu xuân thảo lục như yên” …. Thế nhưng, cỏ từ Nguyễn Du đến Mai Văn Phấn đã rối bời suốt hai trăm năm ….
Nhưng đến đây thời tiết kì dị phố núi một lần nữa làm ra sự lạ, trong chớp mắt. Gió rừng bỗng nhiên nổi dậy ào ào xua tan sương, lúc đầu đùa chúng xuống thung lũng, rồi thổi tan biến đi đâu mất. Mặt trời đột ngột chói loà. Một cánh rừng hoa dã quì bạt ngàn, sáng oà lên…
Người đàn bà khát nước nửa đêm,
mà có thể đó chỉ là cái cớ để bước ra khỏi căn phòng nhỏ với những bức tường khế ước màu hồng loang lổ
khe cửa hẹp chỉ đủ một tâm hồn lách qua và
một xác thân ở lại
phên chữ lâu đài mùa thăng ca tồi tệ
còn mớ lý thuyết cối chầy trên đời
hò giã vị lai
rạng. chụp bắt
Những cây cầu quái trạng
Ðan xen nhau
Chằng chịt và căng thẳng
Cho đến khi ai đó mở mắt ra và chọn đại một danh từ triệt để
Ðể nhìn vào đó bằng phương pháp của người mù
Andrew Lâm chuyên về những bài tham luận và tùy bút, Angie Châu là một văn sĩ mà tác phẩm đầu tay là một tuyển tập truyện ngắn; Isabelle Thúy Pelaud, giáo sư dạy Ethnic và Vietnamese American Studies tại Đại học San Francisco State, tác phẩm đầu tay là một sách nghiên cứu…
Sài Gòn nóng điên người,
tôi nằm trên ghế xếp mơ về biển xanh tung bọt sóng
Bên ngoài bầu trời nắng đang truyền cơn dịch sốt
Nơi hành lang treo chiếc chuông gió đứng yên
và lồng tre nhốt con nhồng đang tập nói
ngày mang một màu làm rớt chìm, bạn sẽ
hất ngược đời sống xơ xác nâu khô này
không phải tóc
bàn tay cào giữa rừng
Đời không viết đời sau sẽ viết
lịch sử còn hai mặt làm bia
chữ nghĩa xâm mực này là huyết
bút như dao cầm khắc khi về
Không khí tự do làm chúng ta sảng khoái tận hưởng, nhưng sự ngột ngạt tù túng của trại giam cho chúng ta thêm quyết tâm phá vỡ chúng/The atmosphere of freedom kept us buoyant but the stifling sense of oppression made us want to break through [all impediments].
Ông là một người rất thẳng tính trong khi phê bình âm nhạc hay giọng ca. Một giọng ca dù được cả nước khen hay nhưng ông thấy kém, ông nói thẳng là kém. Tôi còn nhớ khi bài ca Tuổi Ðá Buồn của Trịnh Công Sơn được ấn hành, bán chạy như tôm tươi…
đêm cửa tôi mở ngỏ
cho những oan khiên nhiệt đới
lỡ độ đường, và bạn bè mất tích
chỉ thấy những chai bia chết bầm
tôi không đua xe để tìm cảm giác
tôi không muốn nhậu quắc cần câu
tôi muốn sự thật
nhưng tìm ở đâu
Bố em có một hàm răng vàng,
hàm răng vàng luôn chỉ bảo em những điều hay lẽ phải.
Thiệt là kinh hãi!!!
Chỉ một cây đàn Piano, một âm sắc, mà hiệu quả âm thanh của nó đã phong phú đến như thế, hãy tưởng tượng, cả một dàn nhạc giao hưởng quốc tế như Kyiv Symphony Orchestra and Chorus khi trình diễn với bản tổng phổ dầy độ hai trăm trang ở khổ giấy lớn…
Không rõ lắm con số Opus của nhạc sĩ Lê Văn Khoa là bao nhiêu. Có thể sáu trăm, có thể hơn, nhưng dưới đây là một số những thành quả tiêu biểu của ông trong suốt quá trình sáng tác, và không có dấu hiệu nào cho thấy quá trình ấy ngừng tuôn chảy hay chậm lại.
không phải một mối thù
một nỗi buồn chưa gọi đúng tên
bờ vai vẫn còn nguyên vẹn
lời hẹn viễn du và một chỗ tựa đầu
những than phiền gây hấn rất đàn bà
những dằn vặt thụ động rất đàn ông
những cọ xát hổn hển rất súc sinh
những thì thào ta bà rất quỷ ma
Để rót chung nữa
thật tràn
em cần tắm gội hình
hài chân phương cha
gieo – mẹ gặt.
Chúng ta đã có một tác phẩm nghệ thuật chân chính, cao cấp, lớn lao nói hộ cho chúng ta hầu như tất cả những nỗi niềm mà mỗi người trong chúng ta vẫn hằng cưu mang ôm ấp mà không tự mình bộc bạch ra hết được. Hôm nay, chính nhạc sĩ Lê Văn Khoa đã làm công việc ấy…
Vào những năm cuối 70, khi mà Ban Tứ Ca Thùy Dương còn rất trẻ, chúng tôi đã hát say sưa với niềm sung sướng nhạc phẩm bất hủ này, cùng với những bản dân ca ngũ cung và những ca khúc Việt Nam tuyệt vời khác, do Lê Văn Khoa soạn hòa âm…
Luật xuất bản Việt Nam 2004, điều 5, khoản 2, ghi rõ:
“Nhà nước không kiểm duyệt tác phẩm trước khi xuất bản.”
Có thực sự là nhà nước không kiểm duyệt tác phẩm trước khi xuất bản? Nếu đúng thế thì quả là một giấc mơ…
chưa kịp nói gì cả
nhứt là
chưa kịp uệch uệch hip hop bậy bạ
cho đã cái mồm công tử ếch già
Chết bên nhau – cùng phút cùng giây
Cùng giấc mơ con chó lạc bầy
Đi thất thểu – dáng đi thần thánh
Trên sỏi đá – trên thịt – trên tay
Bình Luận mới