Khai trương vào tháng 6 năm 2019, The Plinth là không gian nghệ thuật đầu tiên trong khu vực đường cao tuyến High Line, giao giữa Đường 30 và Đại lộ 10, với tầm …
Cô vào cầu thang để lên lầu hai tìm phòng biên tập. Cái cầu thang bằng gạch, xây rất chắc chắn. Khi cô vừa đặt bàn chân lên bậc thứ nhất, cái cầu thang …
Không hẳn trâu, cũng không hẳn ngựa. Không giống chó, cũng không phải mèo. Không ra thằn lằn, cũng không phải rắn mối. Thảy thảy được bàn tay khéo léo và đầu óc dồi dào tưởng tượng của thằng Ổi nhào nắn, như nhà phù thuỷ biết lắp ráp từng bộ phận cho muôn loài, khai sinh một giống thú mới.
và bất cứ nơi nào trên trái đất nếu bạn đặt ngón tay cái lên mặt trăng
sẽ có cùng kích thước
sức hút của bạn có thể sắp đặt lại vị trí của nó
thật kì diệu, tầm nhìn của những linh hồn có thẩm quyền
Bản tin AP ngày 4 tháng 10, 2013, vào dịp Tướng Giáp qua đời, đã dùng chữ “human factor” (yếu tố con người), nhưng ở đây, có lẽ nên hiểu là “yếu tố nhân dân.” Quân đội dưới quyền chỉ huy của Tướng Giáp mang tên “Quân đội Nhân dân.” Người dân đã phải hy sinh tới cùng để đạt thắng lợi.
dưới hàng cây bị ám sát, bóng người được cải trang
chúng ta đậu xuống một gốc sồi già
đôi mắt người mọc lên cơn bão sơ sinh
đứa trẻ cuối cùng băng qua dậu thép gai
Đến khi tôi chuyển luôn về Việt Nam, năm 2006, nghệ thuật phản kháng xem như đã lụi tàn. Tôi mở một phòng tranh ở Hà Nội tìm kiếm những tác phẩm nghệ thuật ngoài luồng – những tác phẩm nêu nghi vấn về tính đạo đức giả trong những chính sách của đảng, sự đối xử truyền thống đối với phụ nữ, ảnh hưởng ngày càng tăng của đồng tiền.
Buổi sáng phơn phớt gió
Quán cà phê Chiêu lả tả bông điệp vàng
Tôi cuộn mình lại dưới nắng ấm
Bạn phương xa về
tôi đã chết dí trên facebook từ 4 giờ
tức 7 giờ việt nam
giờ đã O giờ
giở kiếng ra
sẽ không nhìn tỏ bất kì gì
Phóng viên: Nè, chọn lựa của bọn ông quyết liệt thiệt nghe. Không bầu trời, không tia nắng không ánh trăng; ngắn gọn: tối đen và yên lặng triền miên. Bộ không thấy đơn điệu sao? Không chán hả?
Chuột chũi: Mấy ông rõ ràng cá mè một lứa, toàn dùng thước đo của loài người mà đánh giá này nọ.
xe lửa gật gù mở con mắt trái
thấy nàng tóc đỏ mở con mắt phải
thấy cô tóc vàng nhắm hai mắt lại
hương chìm thoang thoảng mở bừng hai mắt
L’art est une méditation de la vie, non de la mort. (Jean Paul Sartre)
Hình như, chỉ sau khi Nguyễn Viện bị “đá đít”, văng ra khỏi tòa soạn một tờ …
Da Màu, qua Bàn Tròn về Truyện Ngắn, đã làm được một việc thật thú vị và có ý nghĩa.
Những ý kiến, chia sẻ của nhiều tác giả (là những nhà văn, nhà thơ, những người sống với chữ), cả trong và ngoài nước, rất thú vị và bổ ích. Những chia sẻ nhiệt tình ấy làm cho người ta lại muốn cầm lấy quyển sách lên và đọc. Đặc biệt là đọc những truyện ngắn
. . . tôi hỏi mấy đứa
mãi sau này mới biết chúng chỉ thứ tép riu
là- tao có phải cha già dân tộc
chúng đồng thanh hô “không!”
Tôi muốn ăn mận, nhưng cứ lần lữa.
Mặt trời lặn. Lửa
tắt. Không còn sáng
tôi vẫn chờ. Một lần nữa từ trong đêm—
những lời ấy: tôi đần độn thế ư.
ở VN bây giờ, tôi thấy đa phần đàn ông viết văn tỏ ra quá khôn ngoan và né tránh để được yên thân, suy cho cùng cũng chỉ là lòng tham. Họ biết hết nhưng chỉ để “chém gió” ở quán chè chén hoặc quán bia vỉa hè. Thực ra né tránh như vậy cũng chẳng khác gì việc thấy người đang sắp chết đuối mà không cứu
Có chiếc cổ đi chơi
Cổ thì đi chơi còn người ở lại.
Đầu cũng ở lại, như dây dọi thẳng giữa đôi vai. Cổ đi chơi rồi mà không trở về nên đầu đành phải lung liêng trên thân người. Thân người đẹp cắm trên đôi chân như mây bện.
Đôi chân cắm giữa một bãi lầy giữa thành phố, ngập ngụa giòi bọ và rắn rết.
Trong trí nhớ Cẩm, cánh rừng chuối rậm bóng âm u thoắt bừng lên những luồng nắng chói rạng huyễn hoặc như giát lân tinh. Ngôi miễu thờ ông Ba Thê phát quang sáng rỡ như kho tàng cất giấu những châu báu thời gian. Cẩm thấy mình nhỏ lại…
những con mắt tháng tư
bơi giữa ngày khô nẻ
vũng ký ức bốc hơi
siêu thoát giùm ta nhé
chẳng biết tự khi nào
những miếng ăn vụng thực tế đã dần len lỏi
vào các pho tiểu thuyết bà vẫn thường cho là hư cấu
Khi Buôn Mê Thuộc mất, tôi đã biết Miền Nam sẽ không giữ được. Báo chí Sài Gòn tường thuật lại những cảnh chạy loạn của Cao Nguyên. Những con đường từ cao nguyên nối liền với đồng bằng, người chạy loạn nhiều vô kể, vợ con của lính, các gia đình lánh nạn cộng sản. Rồi tiếp theo những tỉnh Miền Trung mất.
Khi mấy đứa con gái lớn của anh, tuổi từ 21 trở xuống, lao xao về chuyện đi ở, anh quắc mắt nhìn chúng, nói: “Nhà này không ai đi đâu hết!” Và tụi nó đành ngồi nín khe. Rút cục cả gia đình kẹt lại. Chúng tôi, những đứa em của anh đi thoát vào mùa xuân 1975, gồm chị Năm, anh Sáu, tôi, và Tám…
xóa hết trang này bôi trang khác
quyển đã đen rồi lịch sử hư
thơ không có thật đời hư cấu
tình đã khóc vùi một tháng tư
Khi người Bắc di cư vào Miền Nam, tôi còn nhỏ lắm. Ba tôi và tôi đứng trên bơ sông Hàn, Đà Nẵng, nhìn chiếc tàu há mồm cập bến, những người trên tàu lũ lượt bước xuống và leo lên một dãy xe GMC chờ sẵn chở họ đi. Tôi hỏi Ba tôi họ là ai? Ba tôi trả lời một cách xúc động…
Bình Luận mới