Khai trương vào tháng 6 năm 2019, The Plinth là không gian nghệ thuật đầu tiên trong khu vực đường cao tuyến High Line, giao giữa Đường 30 và Đại lộ 10, với tầm …
Cái mỹ học thời phong kiến phương Tây là hướng về sự hoàn hảo trong tạo hình, sự cân đối trong bố cục, sự hòa hợp trong màu sắc và sự nhịp nhàng trong đường nét. Nói chung là thứ mỹ học của sự tinh xảo, linh thiêng và quí phái và cũng là thứ mỹ học loại trừ chủ nghĩa cá nhân, phi cá tính và phi cả khoa học.
Ý nghĩ đầu tiên của một người vừa bước đến văn học Phật giáo, tất nhiên sẽ coi đây chỉ là một nền văn học tôn giáo không hơn không kém, trong tính cách “văn dĩ tải đạo” của nó. Đối với ý nghĩ bàng quan này, một nền văn học như vậy chỉ có nội dung là đủ, còn hình thức diễn đạt chỉ là vấn đề phụ thuộc
ngàn đôi mắt kính râm chờ đợi
một chút xôn xao
trên trời kia đám mây hình cỗ xe tạo thành cung tên giáo mác búa liềm trâu ngựa
Cuối cùng, Thái Tuấn cũng đã lên đường ra đi về nơi những khoảng trống trong tranh ông. Những khoảng lặng chất đầy thơ mộng và giấc mơ trần gian đó, giờ là chất “rỗng”, an nhiên và thảnh thơi ở cõi tịnh. Nhân ngày giỗ ông, tôi xin thắp nén hương cho khói toả đến khoảng chân trời xa ấy một lời cầu nguyện chân thành.
Hơn ai hết, người Việt hiểu chủ nghĩa bành trướng Đại Hán ở các đặc tính cơ bản và cụ thể:
Đó là hiếu chiến, hống hách và hoang tưởng. Tưởng mình lớn mạnh, nắm lẽ phải, cư xử hách dịch, ít nhìn toàn thể, manh động phiêu lưu.
Đó là ngụy thiện, ngụy trang thói tàn bạo qua lời lẽ đạo lý, nhân từ, qua thói lừa dối với thủ đoạn thâm hiểm ‘ăn thịt người’.
Đó là trọng danh hơn trọng thực, sống bằng uy tín chính trị, xâm lược để bảo vệ danh hơn giành lợi thực, suy tính về danh vọng hơn tính toán về thực tế; thường là nguyên nhân gây ra hành động mạo hiểm.
như ánh nắng ngày
vẫn có thói quen luôn chuộng những va quẹt
chẳng có mùi khô của những chiếc lá
thời đang rụng
hỉnh mũi. đón một làn hương
sương trong buổi sáng an thường buổi mai
ong-ve-điều-tiếng, lúc này
nhẹ nhàng như áng mây bay trên trời
Cảm ơn Võ Phiến, Bình Nguyên Lộc
Rừng bần rừng mắm gốc mù u
Hũ mắm cua chua, mùa ốc gạo
Những thứ giản đơn nhớ tít mù
“Cha em đang bơi trong giếng.”
“Bây giờ ư? Giếng này cạn kia mà.”
“Em hay mơ thấy ông ấy bơi. Này nhé, cha em bơi ở lưng chừng giếng. Chẳng có nước, ông ấy liệng bơi như đang bay vậy.”
“Đấy chỉ là mơ.”
“Đêm trước, ông ấy báo mộng nhắc em giữ hộ ông ấy đôi dép, đừng lập bàn thờ vì cha còn sống
trong cuộc tranh luận nóng bỏng về hôn nhân đồng giới tính năm 2010, lúc ấy Francis chưa nắm chức vị Giáo Hoàng, ông đã gọi hôn nhân đồng giới tính là “sản phẩm của Quỷ Satan.” Điều nầy làm người ta suy nghĩ: không lẽ chỉ trong vòng 3 năm ngắn ngủi mà một người có thể thay đổi 180o
gã viết một bài thơ hậu hiện đại
ngay khi thế giới lâm vào đại dịch con chữ
và những nhà thơ hàng loạt nhập viện
rao bán sự sống tâm hồn
con bướm chiều nào. theo cậu bé. về căn gác của rơm rạ
ngủ
trong mùi. của cỏ lá mùa hè. mơ
trăng
Ông Tư nói muốn như quát:
– Mấy người tính xuống thăm âm phủ sao đó?
Ông Tư đòi coi cái đầu rắn. Cái đầu rắn loe loét máu gói trong lá bông súng. Phơi ra ánh lửa, ông chỉ cho cả bọn đang kinh ngạc, sợi lông trong mũi con rắn.
Ông Võ Phiến gọi Nguyễn Mộng Giác là một người “thàng”(hậu). Ông Nguyễn Mộng Giác cũng gọi Võ Phiến là “thàng”. Và, hai ông định nghĩa thàng như sau
bằng kiểu đặt để
khác- hòng dễ vào giấc
trưa
tôi muốn thượng đế chết đi
Những khát vọng tự do bị băm thành hằng hà mảnh vụn
Vũ trụ tư tưởng bị bóp nghẹt bởi bàn tay quỷ dữ
Hơi thở sặc mùi đớn hèn
Một chi tiết đời sống tự nó chỉ là chi tiết. Nhưng khi chi tiết này nối kết với các chi tiết khác để tạo thành “cảnh” [trong văn chương Võ Phiến] thì đồng thời chúng cũng tạo ra “tâm cảnh”. Tâm cảnh, hiểu như thế, là cách con người tiếp nhận hiện thực.
Tôi gọi ông là một nhà văn lớn, một tác giả cột trụ, vì trong suốt 90 năm sống như một con người Việt, và với khoảng 70 năm cầm bút, từ trong nước ra đến hải ngoại, ông đã làm giàu có, làm phong phú thêm cho nền văn học Việt Nam biết bao. Bằng chữ viết, cũng như bằng tư tưởng của mình.
Tôi được gặp nhà văn Võ Phiến vào năm lên 9 tuổi.
Lúc đó nhà bà ngoại tôi có một căn gác đầy sách, có đủ loại báo chồng chất, có toàn tập Văn, Bách Khoa, Sáng Tạo… Vào những buổi trưa vắng, tôi lên đó một mình, lục lọi, tìm đọc
Đối với ông “nhà văn là kẻ ‘phải lòng’ với cuộc sống và bất cứ giờ phút nào cũng bị cuộc sống thu hút, lấy sự cảm nhận mọi diễn biến của cuộc sống xung quanh làm cái sinh thú của mình.” Chẳng riêng gì nhà văn, bất cứ ai muốn cuộc sống mình thăng hoa, phong phú hơn đều nên áp dụng câu nói này của ông vào bản thân.
đó đây những khẩu hiệu nguy nga
đã xích chặt thì quá khứ và hiện tại
như bầy chó trong tay những thợ săn tội lỗi,
tương lai như những cú xả ngược thường xuyên
sài gòn nước ngập lung tung
chẳng sao, nhà tớ chỉ dùng xe hơi
bây giờ trộm cướp như rươi,
chẳng sao, nhà tớ có người bảo kê
Bộ sách này là do Võ Phiến viết, nhưng nó cũng là bộ sách của chúng ta …. Nhìn vào [Văn học Miền Nam] của Võ Phiến là nhìn trở lại những nổi trôi, những hoan lạc, những thất vọng, những yêu thương… chan chứa của chính mình.
Sông Mekong lẽ ra là sợi dây nối kết các quốc gia trong lưu vực chứ không phải là nguyên nhân gây chia rẽ; nhưng từ thập niên đầu của thế kỷ 21, ước vọng ấy đang bị đổ vỡ, do khủng khoảng niềm tin, khiến triển vọng hợp tác trong “Tinh Thần Sông Mekong” như một mẫu số chung để cùng nhau phát triển, cùng nhau hướng tới một tương lai thịnh vượng cho toàn vùng đã trở thành ngày một xa vời.
Bình Luận mới