Khai trương vào tháng 6 năm 2019, The Plinth là không gian nghệ thuật đầu tiên trong khu vực đường cao tuyến High Line, giao giữa Đường 30 và Đại lộ 10, với tầm …
Ban đêm, dù có đèn đường, nhưng những lối rẽ, những lùm cây, những bụi hoa, những góc tường, những cổng nhà đóng kín vẫn chất chứa những bí ẩn nào đó. Óc tưởng tượng khiến tôi nghĩ ra thế. Nó khiến bước đi của tôi chậm lại, nhẹ hơn, có một chút dè dặt, một chút cảnh giác. Tôi nghe được tiếng gió luồn qua những hàng rào, những lùm cây, hay chạy dài trên mặt đường nhựa loang loáng ánh đèn. Nghe cả tiếng giày của tôi giẫm trên vỉa hè, và tiếng hơi thở âm thầm trong lòng.
Gã nhà thơ đóng cửa phòng loay hoay
Làm thế nào ráp nối các chữ
Mà không phải bằng sự tẻ nhạt của những kí tự chết
Không phải bằng sự lạnh lẽo vô hồn, lê thê…
Một ngày bỗng nhiên thơ quyết định khởi
tố về dấu hỏi bị mất, thơ không thể
thở được khi sự dối trá đã đi
qua thơ, một ngày mặt đất nứt toác
nhàm chán lời thuyết giảng vớ vẩn về linh hồn
phải nghĩ gì để hư cấu âm tiết từ một hồng ân phiếm dụ
ngôn ngữ tôi muốn thoát xác giã biệt ánh sáng huyền bí
Bất chấp những khó khăn, những bất hạnh đang phải chịu đựng, hiện nay một mình Trần Hoài Thư vẫn thực hiện việc in ấn tạp chí Thư Quán Bản Thảo và tủ sách Di Sản Văn Chương Miền Nam.
Bài phỏng vấn này nhằm cung cấp cho bạn đọc những thông tin căn bản và chính xác về một nhà văn/nhà thơ rất đặc biệt: Trần Hoài Thư.
Giấc mơ hồn bướm ở kiếp này ngắn ngủi
Nên ai cũng muốn cõi đời đời chẳng cùng
Vọng nguyện về vĩnh cửu, chắc cũng đè bẹp ngài
và con gà gáy tiếng vàng võ, một cô gái trẻ ngồi cười trên bàn thờ
thản nhiên bia rượu
một người đàn ông gập mình sau cơn tai biến
quả trám rụng
Các chân dung được đặt dưới sàn, không được đóng khung trang trọng treo trên tường …. Vết tích của những người tranh đấu, tất nhiên dễ tìm thấy trên mặt đường, tại công trường qua các cuộc biểu tình, hay trên sàn nhà tù qua những thời gian ngắn hay dài họ bị giam giữ, hơn là tại những nơi vàng son sang trọng …. Họ đã được trình bầy, giản dị và khiêm tốn, như một phần cuộc đời thực cam go của họ.
tánh cả nể, sợ xích mích
người nhà bị đàn anh hiếp đáp
vẫn không rục rịch
đến nỗi, đất ông bà bị kè, xích xén
Những hoài ảnh hư vô của ngày hôm qua vẫn tiếp tục là ảo ảnh của hôm nay, khi trận loạn binh đã thất thủ trong những ngày hắc ám nhất của thế kỉ trước…
Thời gian trôi ràn rạt ở bên ngoài
Bên trong là cái chết
Một đứa trẻ lén lút chơi cái trò đó
chấn thương cuộc chiến
sẽ còn trăm năm
không vì bom tấn
không vì da cam
Khi đoàn xe GMC chở chúng tôi tới Thủ Đức, tôi nhìn cái cổng trường mà phát chán. Ai đời một quân trường danh tiếng, mấy chục năm rồi đã đào tạo không biết bao nhiêu sĩ quan cho Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa lại có cái cổng cũ kỹ, xấu xí đến mức không tưởng tượng nổi. Hai cột xi măng vuông vức, mỗi cạnh đâu tám, chín tấc gì đó quét vôi trắng cao nghệu, thêm hai cái cửa tò vò hai bên, trên đó một tấm bảng cong cong gác ngang với mấy chữ Trường Bộ Binh, chỉ có thế thôi. Sao nó lại đơn sơ quá vậy trời.
hết nồng / mới tách khỏi chiếc bóng
nắng tháng bảy có hình- dạng chiếc tàu chìm
tôi ngồi xuống lưng ngựa trời
bổ đôi con bướm vàng
mùa hè mùa hè ầm vang những cuộc diễu binh
phương trượng tung lên giời
picasso erotique nơi trưng bày vú mọc ngược lên đầu
tiếng đàn thoát ra nipples thời hồng
Buồn cũng được. Đau cũng được. Cứ nghe người ta nói cuộc đời này nọ, đỏ đỏ xanh xanh vàng vàng mà rồi y như chuyện cổ tích, kể xong rồi hết. Cháu không ham làm công chúa, cháu chỉ muốn có cái gì mà cắn một miếng, nhai một miếng. Còn không thì cầm trong tay một chút thử xem sao.
Anh ngụ trong một căn phòng của ngôi nhà có ba căn phòng. Ngôi nhà mái ngói âm dương thấp xoải, cũ kỹ, hiu quạnh như nơi chốn của nó, một thị trấn của một huyện lỵ heo hút mù bụi, một thị trấn hình như không có tên. Anh chợt nhớ tới một nơi chốn, thị trấn miền đông của nhà văn nọ.
Hầu hết người Trung Quốc chưa bao giờ nghe nói tới Lưu Hiểu Ba, vì bộ máy tuyên truyền của nhà nước đã loại bỏ tất cả những thảo luận về anh. Đây là điều nghịch lý: Người đầu tiên được tặng giải Nobel về những thành quả tranh đấu tại Trung Quốc đã từ trần, và anh hầu như không được thương nhớ tại chính đất nước mình.
mắt sau kính vẫn lập lòe đốm lửa
bài thơ tình chở cả dòng sông
trong lồng ngực vẫn tiếng hô như đá ném
quăng anh về phía trước
Lịch làm việc của anh từ mấy tháng nay đều có vài hạng mục được viết lặp lại đều đặn nhưng không hề có gạch chéo. Có nghĩa là những việc đó chưa được hoàn thành nhưng có thể do cần thiết nên anh chưa bỏ. Mỗi sáng thức dậy anh mở lịch làm việc, thong thả uống một ly cafe
những mảnh hồn cỏ cây còn sót lại sau cuộc cung tiến cũng có thể là dấu tích của đam mê hay luyến tiếc
người gánh định mệnh đi giữa thế giới đông đảo
có thể đó là nhà hiền triết mất ngủ…
Cô bắt gặp ở trong quán cà phê mới đến lần đầu
Những chiếc chuông gió xinh xắn đủ loại
Treo dưới mái hiên yên tĩnh
Cô hỏi chủ quán mua chúng ở đâu
Tôi nghe rổn rảng
Khúc âm dương vỡ trên mái ngói
Trăng vỡ trên mái ngói
Giấc mơ hoa hiên vỡ trên mái ngói
Quê hương như là một ngôn ngữ, cho dù là một ngôn ngữ bao hàm trong mình những chấn thương mà lịch sử, thời đại và sự bất dung của định mệnh đã ghi hằn trong tiếng nói nó, đã được tìm lại. Nó được tìm thấy lại như thời gian. Như một thứ thời gian của văn chương. Le Temps Retrouvé. Như thời gian tìm thấy lại của Proust.
Nhưng ở đây, cái thời gian tìm lại được của kẻ xa xứ là một thứ thời gian thấm đẫm khổ đau.
Chiều xuống tầm mái ngói
nhà phế cỗ sương kéo lầm đầm phu xa
ngựa ngủng ngẳng đá ngoái lẹm câu trăng
chẳng ma nào đưa cần tay khêu tích lửa
em róc rách quay về
nghe vang lên
giai điệu phồn thực của lũ mục đồng đang phục sinh dưới gốc rạ
(giai điệu đã nhiều lần thấu suốt linh hồn tôi)
Chính tôi cũng thấy tôi đang ngủ say tít, thấy mẹ đi vào ngồi cạnh tôi cầm tay, cầm chân tôi nắn bóp, xoa xít. Mẹ cúi xuống sát mặt tôi hai lỗ mũi phồng to hít ngửi mùi da thịt ngầy ngậy hơi sữa của tôi. Tôi cũng ngửi thấy da thịt tôi thơm mùi sữa.Tôi nghe thấy bà ngoại nói” khẽ khàng thôi nào kẻo làm nó tỉnh giấc.”
[Thanh Thảo] không phải là động lực của lịch sử cũng không phải nạn nhân của nó, anh không trung tâm không ngoại biên, đôi khi gần như rỗng không, thản nhiên. Được thế thật khó, phải là người thành thật, không có tham vọng, yêu duy nhất một thứ trên đời, đó là thơ ca.
Bình Luận mới